Quý Hồng mặc kệ cơn đau quặn trong bụng, vội vàng mở cuốn sổ ra, từng việc, từng việc được ghi lại bên trong đều khiến người ta kinh hãi.
Nào là một gia đình ở thôn Bạch Thạch, con trai bị bệnh ho lao rất nặng, thuốc thang vô dụng, bà mẹ già vì muốn con trai được sống, cam tâm tình nguyện tự mình sống hiến tế cho núi Tướng Quân.
Nào là tên vô lại trong thôn phạm tội giết người, đã bị công an bắt đi, sắp bị ăn đạn thì gia đình đi hiến tế người con gái mới năm tuổi...
Không bao lâu sau, một đám buôn người lang thang khắp nơi bỗng dưng ra công an tự thú, thừa nhận là bọn chúng giết người, tên vô lại kia được thả vô tội.
Nào là ông già bệnh nặng sắp chết, thở ra nhiều hơn hít vào, sau khi hiến tế cháu gái mình, lại sống thêm hai năm khỏe mạnh...
Từng sự việc, từng câu chuyện đều kinh thiên động địa.
Quý Hồng chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, lúc đó, ánh mắt chị nhìn xuống bụng mình cũng đã thay đổi.
Em gái chị nói: “Anh hai đang trong quá trình thu thập chứng cứ thì bị người ta đánh gãy chân. Đây vừa là để dọa dẫm cũng vừa là một lời cảnh cáo. Anh hai nói, nếu anh ấy còn tra tiếp, cả nhà sẽ mất mạng.”
Nói xong, em gái để lại cho chị câu cuối cùng rồi quay người bỏ đi: “Nói cho chị biết những điều này, là hy vọng chị cẩn thận một chút. Đứa bé trong bụng nếu không được thì đừng giữ nữa. Em đi đây.”
Quý Hồng không biết mình đã về nhà bằng cách nào: “Nghe lời anh hai, tôi đừng nói là hỏi thăm, ngay cả một chút thông tin về việc này cũng không dám hé răng. Bản thân tôi chết trăm lần không hối tiếc, chỉ sợ lại làm liên lụy đến gia đình.”
Sau khi trong lòng đã có phỏng đoán về nguyên nhân cái chết thật sự của cha mẹ, chị bắt đầu cố ý để ý đến hành động của nhà chồng. Chị kinh hãi phát hiện ra hai lão già kia mỗi lần nhìn vào bụng dưới của chị, ánh mắt đó đã vượt qua cả sự hiền từ, đó là một loại tham lam muốn nuốt chửng nó vào bụng.
“Sau khi phát hiện ra điều này, tôi biết đứa bé trong bụng không thể giữ được nữa rồi. Nếu sinh con trai, có khi còn hy vọng sống sót nhưng nếu sinh con gái...”
Quý Hồng không nói hết, từ nhỏ chị đã theo cha hiểu một chút về dược lý nên chị đã đoán được tương đối trong bụng mình là trai hay gái.
Dù biết rõ không thể bảo vệ được con, dù biết sẽ phải có lỗi với đứa con gái trong bụng, chị cũng tuyệt đối không để con gái mình trở thành vật tế phẩm cho hai lão già kia.
Ban đầu, chị muốn đến bệnh viện để phá thai một cách đàng hoàng nhưng không may bị người trong thôn Bạch Thạch phát hiện, họ đã đi mách lẻo với nhà chồng. Chị bị đưa về, từ đó bị canh giữ nghiêm ngặt.
Vì không muốn con gái bị hiến tế, Quý Hồng bắt đầu nhớ lại những gì cha chị đã dạy, loại thảo dược hay thức ăn nào có thể gây sẩy thai.
Nhưng chị thật sự bị nhà chồng canh giữ quá chặt, đừng nói là ra khỏi thôn lên núi, ngay cả việc rời khỏi cái sân nhỏ của nhà chồng cũng là một điều xa xỉ.
Để bỏ đứa bé này, chị đã thử ngã sấp, đâm vào góc bàn, thậm chí lấy cớ thèm ăn, nhờ chồng mua về một số thức ăn có tính đại hàn, không tốt cho phụ nữ mang thai.
“Cô có dám tưởng tượng không? Dù tôi đã dùng trăm phương ngàn kế, đứa bé này cứ như bị hàn chết trong bụng vậy, làm thế nào cũng không bỏ được.”
“Thời gian cứ thế trôi qua, nhà chồng đã xé bỏ lớp ngụy trang, thay phiên nhau canh giữ tôi cả ngày. Bụng ngày càng lớn, tôi biết cứ thế này không ổn, nếu không nghĩ cách, đứa bé nhất định sẽ chào đời.”
Nghĩ đến phương pháp mà mình đã dùng, Quý Hồng rùng mình một cái, tự mình cũng phải bật cười.
“Phụ nữ mang thai không nên bị hoảng sợ, dễ dẫn đến sẩy thai. Để bỏ đứa bé, tôi cố tình ngã vào hố xí khô, khiến mình thật sự bị một phen hoảng sợ. Nhà chồng có lẽ cũng không ngờ tôi lại liều mạng đến thế. Kế hoạch thành công, đáng tiếc là tháng đã quá lớn, tôi bị sinh non, sau khi mất máu quá nhiều, tôi đã hạ sinh một bé gái.”
“Những chuyện sau đó, cô đều biết rồi đấy.”
Đứa bé gái bị nhà gã chồng hiến tế, điều cầu xin chắc chắn không phải là cầu cho Quý Hồng mẹ tròn con vuông, mà có lẽ là cầu cho hai lão già bất tử kia.
Nguyễn Hiện Hiện nén cơn thịnh nộ trong đáy mắt, giọng điệu của cô vẫn coi là bình tĩnh: “Vậy chị tìm tôi là muốn làm gì?”
Quý Hồng nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực một cách lạ thường, giọng nói đanh thép: “Tôi muốn được nhốt chung với đám người nhà chồng đã mất hết khả năng phản kháng.”
Nghe vậy, người lính trẻ đang canh giữ Quý Hồng lập tức cảnh giác. Đồng cảm thì đồng cảm nhưng suy nghĩ của chị quá nguy hiểm.
Nhưng Nguyễn Hiện Hiện đang nhìn thẳng vào mắt chị, lại biết rằng sau khi liên tiếp mất đi cha mẹ, người thân và đứa con gái duy nhất, người phụ nữ này đã chết rồi. Thứ còn sống trong cơ thể chị chỉ là một ngọn lửa báo thù.
Thứ chị muốn không phải là sự công bằng công chính của pháp luật, mà là muốn tự tay kết liễu mọi thứ, báo thù cho người thân đã khuất.
Huống hồ ở thời điểm hiện giờ tội danh vứt bỏ dẫn đến cái chết của trẻ sơ sinh không đủ để xử tử hình.
Những chuyện thần thần quỷ quỷ cũng không nằm trong phạm vi của pháp luật.
Nguyễn Hiện Hiện mà dùng chút sức, có thể tống gã chồng hoặc ông bà của gã, một trong hai bên xuống dưới bầu bạn với con gái của Quý Hồng.
Đến đó cũng là giới hạn rồi.
Muốn tiễn cả nhà đi ăn kẹo đồng, trong tình huống bình thường là tuyệt đối không thể.
Quý Hồng cũng chính vì nhìn rõ điểm này nên mới muốn tự mình ra tay.
Cô thu ánh mắt lại, hỏi Quý Hồng: “Cuốn sổ anh hai chị đưa cho đâu rồi? Giao cho quân đội.”
“Bị tôi chôn dưới gốc cây cổ thụ mọc nghiêng ở nhà chồng rồi.”
Nguyễn Hiện Hiện gật đầu, gọi người lính trẻ: “Nha Tử, cậu đi một chuyến.”
Thấy cậu lính trẻ lộ vẻ do dự, cô cười: “Sao thế? Cậu còn lo chị ta ăn thịt được tôi à? Lấy cuốn sổ ra, đưa cho binh lính bên thẩm vấn, mau chóng định tội.”
Nghe vậy, Nha Tử giơ tay chào kiểu quân đội rồi quay người chạy đi.
Nguyễn Hiện Hiện thu hồi ánh mắt, như nghĩ đến điều gì: “Chị nói sau khi quan tài bị sét đánh, chị đã từng truyền tin ra ngoài. Thời gian nào, ở đâu? Tin tức truyền cho ai?”
“Nhà chồng... à không, phải nói là cả thôn Bạch Thạch canh giữ tôi rất nghiêm ngặt. Các ngả đường ra khỏi thôn lúc nào cũng có người canh gác. Muốn rời khỏi thôn, trừ khi tôi đi vào núi.
Nhưng tôi sợ sẽ đi vào vết xe đổ của cha mẹ, không còn cơ hội báo thù cho họ nữa. Tôi cứ đợi, đợi hết tháng này qua tháng khác, cuối cùng cũng đợi được đến lúc sét đánh trúng núi, nửa cái thôn bị Đại đội trưởng gọi đến từ đường.
Tôi đã viết lại toàn bộ sự việc và những suy đoán của mình vào một bức thư, đêm đó nhân lúc hỗn loạn, tôi chạy đến văn phòng huyện, ném lá thư nặc danh vào hòm thư, hy vọng vị lãnh đạo nào đọc được thư có thể coi trọng việc này. Đó là cơ hội duy nhất của tôi.”
Nguyễn Hiện Hiện im lặng. Văn phòng huyện sao? Cô đoán được sơ sơ tin tức bị rò rỉ từ đâu rồi. Là vô tình hay cố ý, phải để Phong Bạch đi điều tra kỹ.
Cô đứng dậy vươn vai. Quý Hồng nhìn cô với ánh mắt đầy hy vọng. Nguyễn Hiện Hiện đang định ra ngoài lều gọi một binh lính khác đưa Quý Hồng đi...
Khi đi ngang qua người chị, một con dao phay gỉ sét bỗng rơi ra từ thắt lưng da sau eo cô.
Quý Hồng há miệng...
Nguyễn Hiện Hiện gãi gãi gáy, tự lẩm bẩm: “Hình như có cái gì đó rơi thì phải? Thôi kệ, không quan trọng. Hy vọng người nhặt được nó không đem đi làm chuyện xấu, tôi là phải chịu trách nhiệm đấy.”
Quý Hồng vừa định nhắc cô là dao bị rơi, lập tức ngậm chặt miệng lại, nước mắt nóng hổi tuôn rơi.
Trong tầm mắt nhòe đi, chị như thấy lại hình ảnh nghiêm khắc của mẹ và sự hiền từ của cha. Chị lao tới, nắm chặt lấy chuôi dao, giọng nói nhỏ đến mức không thể nghe thấy: “Tôi nhặt được một con dao trên đường, giết chết nhà họ Chu, giết chết nhà họ Chu.”
Nghe vậy, bên mép Nguyễn Hiện Hiện thoáng lộ ra một nụ cười.
Muốn người ta giúp thì hậu quả cũng phải tự mình gánh vác, đúng không?
Một khi nhà họ Chu chết thì có liên quan gì đến Nguyễn Hiện Hiện đáng thương, người cũng bị mất dao chứ? Cô cũng là người bị hại mà! Ít nhất là... mất một con dao phay?
Nếu là trong quân đội, làm mất vũ khí có tính sát thương, gây ra hậu quả thì người làm mất cũng phải chịu một phần trách nhiệm.
Nhưng thứ nhất, thứ cô làm mất không phải vũ khí có tính sát thương. Thứ hai, cô không thuộc sự quản lý của quân đội. Cho nên nếu có người chết thì có liên quan gì đến cô không?
Nguyễn Hiện Hiện tự hỏi tự trả lời: Không!