Một con nhím lớn như vậy đi ra đi vào, không thể nào không có dân thôn nào để ý.
Bởi vì con nhím này không bao giờ phá phách gia súc trong thôn, cộng thêm một chút kính sợ trong lòng, hai bên trước nay vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng.
“Chắc là nó đấy.” Có dân thôn tiếp lời: “Lúc nhỏ tôi từng nghe ông nội tôi nói, vào những năm chiến loạn, ông ấy đã tận mắt nhìn thấy con nhím lớn này giết người Nhật.”
“Cho đến tận lúc ông nội tôi qua đời, hàng năm cứ đến dịp cúng ông Táo là ông lại mang một đĩa lòng heo lên núi cúng.”
“Ông nói tôi mới nhớ, bà ngoại tôi bây giờ vẫn còn mang đồ ăn lên núi đấy. Hỏi thì bà không nói, cả nhà cứ tưởng là hiếu kính tổ tiên!”
Dân thôn xì xào bàn tán, chủ đề này khá nhạy cảm, vì vậy ai cũng nói rất nhỏ.
Điền Điềm ngồi trên bàn tiệc nghe thấy những lời này, tay run lẩy bẩy. Bằng chứng, lại thêm một bằng chứng nữa cho thấy Nguyễn Hiện Hiện đang tham gia vào hoạt động mê tín phong kiến.
Nguyên Hạo Sơ ngồi bên cạnh, thu hồi ánh mắt từ bóng lưng đã biến mất của Nguyễn Hiện Hiện: “Em họ của cô nuôi nhiều con vật nhỏ thế này, sở thích cũng thật đặc biệt.”
“Xì! Con người nó từ nhỏ đã quái gở. Trong khu tập thể không có đứa trẻ nào chịu chơi với nó. Nó có thể ngồi xổm dưới gốc cây chơi với kiến, tự chơi tự dỗ mình cả ngày.”
Cô ta không muốn Nguyên Hạo Sơ quá chú ý đến Nguyễn Hiện Hiện, không muốn người đàn ông mà mình có cảm tình bị con hồ ly tinh kia thu hút sự chú ý nên không tiếc lời bôi nhọ.
Cũng không hẳn là bôi nhọ.
Con cái của tầng lớp bọn họ, vòng xã giao từ nhỏ đã liên quan đến mối quan hệ của người lớn. Cả một khu tập thể cũng chia thành nhiều nhóm nhỏ.
Nhưng một đứa trẻ như Nguyễn Hiện Hiện, cha không thương, mẹ không yêu, tính tình lại có chút cổ quái, không ai làm bạn, phải tự mình chơi với kiến cả ngày... cũng là thật.
Nguyên Hạo Sơ ra vẻ đăm chiêu, cúi đầu gắp thức ăn.
Thấy anh ta ăn chưa được mấy miếng đã đặt đũa xuống, Điền Điềm lo lắng: “Ăn thêm chút nữa đi, anh ăn ít quá.”
Nguyên Hạo Sơ giải thích một câu: “Vẫn chưa quen cơm ở nông thôn, qua một thời gian sẽ ổn thôi.”
...
Cơm no rượu say, tiệc vui cũng tàn. Đám thanh niên trí thức nhìn cặp đôi mới cưới, nháy mắt trêu ghẹo: “Buổi chiều bọn này còn phải lên công điểm. Căn phòng đó nhường cho hai người đấy, làm nhanh lên nhé.”
Ở nông thôn còn đỡ, chứ điều kiện nhà ở trên thành phố rất eo hẹp. Nhà nào nhà nấy cha mẹ cùng con cái đều chen chúc trong một căn phòng, nửa cái giường sưởi.
Con cái cưới xong vẫn ở chung. Vợ chồng già thì không nói làm gì, kéo một cái rèm cỏ, bất kể bên cạnh có ai cũng có thể “làm việc”.
Còn cặp đôi mới cưới da mặt mỏng, hễ đến tối là cha mẹ lại chủ động dắt díu đám con cái còn lại ra ngoài đi dạo, để lại thời gian và không gian cho cặp vợ chồng son.
Thế hệ này, ai cũng từng trải qua như vậy.
Ôn Nhu và Kim Phi không có nhà riêng ở trong thôn, đám thanh niên trí thức no bụng cũng rất biết điều, chưa đến giờ lên công điểm đã cười cười nói nói, chủ động nhường lại không gian.
“Cái “việc” đó không thể làm nhanh được. Làm nhanh thì chẳng phải là quá thiệt thòi cho thanh niên trí thức Ôn của chúng ta sao!”
Vài ba câu nói đã trêu chọc cô dâu đỏ bừng cả mặt. Sắc đỏ lan đến tận mang tai. Trêu cho cô dâu xấu hổ cũng coi như là một màn náo động phòng rồi.
Đám thanh niên trí thức rủ nhau từng tốp ba tốp năm rời đi.
Cho đến khi cánh cửa phòng đóng lại, hai người ngồi song song bên mép giường. Ôn Nhu nén vẻ e thẹn, đưa tay cởi cúc áo sơ mi của Kim Phi thì bị hắn lảng tránh một cách không để lại dấu vết.
Cả người chị ta cứng đờ tại chỗ: “Anh, anh Phi, sao vậy?”
Sắc mặt Kim Phi có chút khó đoán. Hắn “vụt” một cái đứng dậy, hít sâu một hơi, cố gắng để giọng nói dịu dàng: “Em quên rồi à?”
“Xe đạp của thanh niên trí thức Nguyễn bị hỏng giữa đường. Để phòng lát nữa cô ấy tìm đến phá hỏng đêm tân hôn của chúng ta, anh vẫn nên đi sửa xe cho cô ấy trước đã.”
Ôn Nhu nghĩ lại cũng thấy phải.
Đúng lúc mấu chốt mà mò đến gõ cửa, đúng là chuyện mà cái con khốn đó có thể làm ra.
Sau khi bước ra khỏi phòng, ngồi trên ghế đẩu sửa xe, bên cạnh không còn ai khác, cảm xúc mà Kim Phi đã kìm nén cả ngày cuối cùng cũng không che giấu nữa.
Gương mặt hắn u ám, trong mắt lộ ra vẻ chán ghét đến tận xương tủy. Không ai biết rằng lúc ra ngoài tìm xe, hắn còn tìm được cả gã du côn đã từng cho Ôn Nhu mượn máy ghi âm...
Bất kể trước đây hắn từng sống trong nhung lụa thế nào thì cũng đã đi lính được mấy năm. Từ lúc nhắc đến tên du côn, thấy đối phương chột dạ, sợ hãi bỏ chạy, Kim Phi đã để mắt đến hắn ta rồi.
Ra ngoài hỏi thăm địa chỉ nhà hắn ta, lúc tìm thấy, gã đó đang nằm ườn trên giường sưởi ngủ trưa.
Chẳng cần tốn nhiều sức, chỉ hai cú đấm, những gì nên nói và không nên nói, gã du côn vừa la hét vừa phun ra toàn bộ.
Làm gì có chuyện “không bị chiếm hời” như lời Ôn Nhu nói? Trừ bước cuối cùng ra thì những gì cần làm đều đã làm hết, mà không chỉ một lần.
Sau khi bình tĩnh lại, hắn đã tha cho gã du côn, đồng thời uy hiếp đối phương phải câm miệng, nếu để người thứ ba biết được thì đừng trách hắn cho hắn ngồi tù mọt gông.
Kim Phi cũng không biết mình đã làm thế nào để kiên trì đi hết các thủ tục của lễ cưới. Hắn chỉ cảm thấy thật quá nực cười.
Hắn đường đường là con trai độc nhất của nhà họ Kim, trước Cách mạng văn hóa, ngay cả con gái ngàn vàng của lãnh đạo cũng cưới được, sao bây giờ lại đến nông nỗi phải cưới một người đàn bà không biết liêm sỉ như thế này?
Hắn cưới chị ta là vì gia thế chị ta đơn giản, con người trong sạch. Đã có một khoảnh khắc, Kim Phi muốn bỏ gánh không làm nữa...
Nhưng thực tế là giấy đăng ký kết hôn đã ký rồi. Hắn không thừa nhận cũng phải nhận. Hắn chỉ có thể nghiến răng, nuốt mấy ngụm máu tươi vào bụng mà hoàn thành cho xong thủ tục.
Nhớ lại những lời lẽ dơ bẩn từ miệng gã du côn, Kim Phi ngồi trên ghế đẩu, vẻ mặt càng lúc càng u ám.
Còn muốn viên phòng? Hắn chê chị ta bẩn! Cứ đến nông trường mà giúp bố mẹ hắn làm việc đến chết đi. Đợi đến khi bố mẹ thoát khỏi cảnh khốn cùng, người đàn bà dơ bẩn đang chiếm giữ danh phận vợ hắn cũng sẽ hoàn toàn hết giá trị lợi dụng.
Nghĩ đến bóng hình mạnh mẽ, xinh đẹp trong thâm tâm, Kim Phi thầm nghĩ sau khi bố mẹ được minh oan, chưa chắc hắn đã hết cơ hội.
Nếu Nguyễn Hiện Hiện cũng đã gả cho người khác, gả vào một gia đình chồng không chịu viên phòng, hành hạ cô... Hắn nghĩ đến lúc đó, hắn sẽ không chê bai mà cơ hội cưới được cô cũng sẽ lớn hơn.
“Nghĩ gì đấy?” Kim Phi đang mải mê suy nghĩ bên cạnh đột nhiên có một cái đầu thò qua. Khi nhìn rõ người đến là Nguyễn Hiện Hiện, hơi thở của hắn đột nhiên thắt lại.
Hắn cúi đầu xuống, không để đối phương nhìn thấy vẻ u ám khó hiểu trong đáy mắt mình.
“Xin lỗi, không cẩn thận làm hỏng xe đạp của cô rồi. Tôi sẽ sửa nó, chờ tôi!”
Nguyễn Hiện Hiện cảm thấy người này nói chuyện thật kỳ lạ. Chờ hắn? Chờ ăn cỗ đám tang của hắn à?
Xe đạp là tài sản lớn. Nếu làm hỏng mà sửa lại được, chủ nhà tuy không vui nhưng cũng không thể vin vào đó mà bắt đối phương đền một chiếc xe mới.
Nhưng nếu sửa không được thì lại là chuyện khác.
Có thể nói, con ngỗng đúng là con trai ruột. Dù nó không tha linh kiện về, Nguyễn Hiện Hiện cũng sẽ phải tự mình chạy một chuyến.
Cái xe này, hắn đền chắc rồi!
Cảm thấy hắn nói chuyện kỳ lạ, đầu óc có vấn đề, Nguyễn Hiện Hiện không nói là “được” hay “không được”, chỉ để lại một câu “Anh cứ cố gắng” rồi lon ton chạy đi tìm Bạch Nãi của cô.
...
Bạch Nãi xác nhận Nhị Đại Gia không có nguy hiểm đến tính mạng, liền đòi đi. Nguyễn Hiện Hiện muốn giữ bà lại ăn chút gì đó nhưng có lẽ thấy được vẻ mệt mỏi trên mặt cô, Bạch Nãi đã từ chối ở lại ăn cơm.
Bà còn nói, đợi khi nào Nhị Đại Gia tỉnh lại thì cùng ăn.
Còn về việc khi nào Nhị Đại Gia sẽ tỉnh, Bạch Hồ nói có thể là một năm cũng có thể là mười năm.
Đừng thấy Bạch Hồ sống lâu nhưng phần lớn thời gian nó đều ngủ say trong lăng mộ công chúa, kiến thức còn không bằng Bạch Nãi.
Bạch Nãi chỉ nhìn vài cái đã nói là sắp rồi, nhanh thì trong tháng này, chậm thì một năm.
Biết Nhị Đại Gia sắp tỉnh lại, Nguyễn Hiện Hiện rất vui, đích thân tiễn Bạch Nãi xuống chân núi sau. Lúc chia tay, cô không quên dặn bà phải thường xuyên xuống núi thăm.
Nguyễn Hiện Hiện đứng ở ngã ba đường, đang phân vân không biết nên về nhà ngủ bù một giấc trước, hay là đến nhà xưởng mới xem thử...