Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 3506 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 473

❊ ❊ ❊

Xi măng đông kết ban đầu mất một tiếng là đủ, tranh thủ khoảng thời gian này, Điền Điềm lại ra ngoài một chuyến.

Phía trước khu đại viện quân khu sừng sững mấy tòa nhà năm tầng, sĩ quan cấp bậc nhất định mới được ở những căn viện độc lập phía sau.

Cuối mỗi tầng của tòa nhà tập thể đều có một nhà vệ sinh công cộng.

Điền Điềm mặt vô cảm đi vào, mười mấy phút sau lại vô cảm đi ra.

Nhìn ba chiếc hộp cơm thuộc về nhà họ Nguyễn trong túi lưới, khóe môi cô ta khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không, so với đống phân ở quê, nhà xí trong thành phố quả thật sạch sẽ lại vệ sinh.

Đến giờ xi măng bắt đầu đông kết, Điền Điềm quay lại nhà họ Nguyễn, đổ hết chỗ “quà biếu” đã chuẩn bị vào bồn cầu, lại thiết kế một cái bẫy nhỏ bằng dây mảnh tỉ mỉ.

Chỉ cần đóng cửa nhà vệ sinh lại, cây chổi được nối dây sẽ đổ xuống, kẹt cứng giữa tay nắm cửa và khung cửa, từ bên trong đừng hòng mở ra được.

Làm xong tất cả, Điền Điềm trốn vào góc tối cầu thang lẳng lặng chờ đợi.

Một lát sau, Nguyễn Bảo Châu mặc chiếc quần bò ống loe thời thượng nhất hiện nay, bên trên phối một chiếc áo ngắn tay hoa nhí tay bồng, vừa ngân nga hát vừa đi xuống lầu.

Vào bếp pha một cốc sữa mạch nha, ngồi xuống bàn ăn ở phòng khách lấy bánh quy và báo ra, vô cùng hưởng thụ nhâm nhi trà chiều.

Ăn uống no nê xong, Nguyễn Bảo Châu bước vào nhà vệ sinh, không hề phát hiện ra trong bóng tối cầu thang có một đôi mắt hưng phấn đến dị thường.

“Thối chết đi được!” Mùi hương nồng nàn lạ thường hôm nay khiến Nguyễn Bảo Châu suýt nôn khan, ngồi xuống bồn cầu vẫn chưa nhận ra điều bất thường.

Mãi đến khi đứng dậy giật dây xả nước, khoảnh khắc “nước tràn bờ đê” ập đến...

“Đờ mờ! Á...”

Rầm rầm rầm!!

Từ trong nhà vệ sinh vang lên tiếng đập cửa dữ dội, kèm theo tiếng hét kinh hoàng của Nguyễn Bảo Châu.

“Bồn cầu tắc rồi, ai khóa trái cửa bên ngoài thế?”

Nhìn cánh cửa gỗ nhà vệ sinh rung lên bần bật, Điền Điềm với khuôn mặt đầy khoái trá bước ra từ cầu thang.

Cô ta bịt mũi định ghé sát lại gần để thưởng thức vẻ nhếch nhác của cô em họ nhưng dòng nước vàng khè chảy ra từ khe cửa khiến cô ta chùn bước.

“Ọe! Mở cửa ra ọe! Mau mở cửa ra ọe!”

Nguyễn Bảo Châu khóc rồi.

Con người khi nức nở sẽ vô thức thở nhanh hơn.

Nước mắt chưa kịp rơi khỏi hốc mắt, lại có tiếng nôn ọe truyền ra.

Nhà vệ sinh của nhà họ Nguyễn có một ô cửa sổ nhỏ, nằm ở độ cao khoảng một mét bảy so với mặt đất.

Cửa sổ không lớn nhưng với vóc dáng nhỏ nhắn của con gái, muốn trèo thì vẫn trèo ra được.

Lúc đầu khi phát hiện bồn cầu bị tắc, Nguyễn Bảo Châu đã phạm phải sai lầm chết người, đó là liên tục giật dây xả nước, vọng tưởng dội trôi đống nước bẩn đang dâng lên.

Dẫn đến hậu quả là nước tràn lênh láng.

Nước bẩn chảy đầy sàn và mùi hôi thối nồng nặc bao trùm không gian chật hẹp, đủ để khiến người bị nhốt bên trong phát điên và suy sụp.

Điền Điềm nghĩ lối thoát duy nhất của ả chính là trèo ra từ ô cửa sổ nhỏ đó.

Nhưng cao quá.

Không có điểm tựa, Nguyễn Bảo Châu muốn trèo ra chỉ có cách giẫm lên bồn cầu để lấy đà nhảy, điểm đặt chân cao hơn chút mới có cơ hội trèo ra.

Vấn đề then chốt là bồn cầu hiện giờ không có nắp.

Giẫm lên vành bồn cầu trơn tuột vì ngập nước bẩn, không cẩn thận là trượt chân ngã vào trong ngay.

Cách một cánh cửa, Điền Điềm tưởng tượng ra dáng vẻ tuyệt vọng và thảm hại của Nguyễn Bảo Châu bên trong mà lòng dạ sướng rên!

Tiếng nức nở nôn ọe dần ngưng bặt, ngay sau đó lại truyền đến tiếng đế giày đạp lên vũng nước lép bép.

Điền Điềm thầm đếm trong lòng: 1, 2, 3...

Rầm!!!

Đếm đến 7 thì một tiếng động lớn vang lên trước tiên, tiếng vật nặng rơi xuống đất, sau đó là tiếng kêu đau đớn của Nguyễn Bảo Châu, tiếp đến là tiếng kêu gào thảm thiết tuyệt vọng hơn nữa.

“Á á á!”

“Ông nội, anh Chính Trì cứu mạng!”

“Ai đến cứu tôi với... ưm!”

Ai từng giẫm phải phân đều biết, thứ đó trơn lắm!

Nhất là khi nó bám trên lớp men sứ.

Người ngoài cẩn thận chuẩn bị kỹ càng thì tỉ lệ thành công còn cao hơn chút, chứ đối với người chân tay bẩm sinh không phối hợp như Nguyễn Bảo Châu, muốn nhảy lên thì độ khó ngang ngửa địa ngục.

Nghe tiếng động đó, Điền Điềm biết ngay khoảnh khắc ả nhảy lên đã trượt chân ngã, ngã oạch xuống sàn rồi.

Trên sàn có cái gì?

Giống như kem chiên vậy, trước khi cho vào chảo dầu, bề mặt được phủ một lớp bột chiên xù vàng óng!

Tuy không giống như dự đoán của Điền Điềm là một chân cắm cả cẳng vào bồn cầu nhưng cô em họ dường như tự phát minh ra tư thế phù hợp với mình hơn.

Nguyễn Bảo Châu ở trong cửa ngất đi mấy lần lại bị mùi hôi thối hun cho tỉnh lại.

Cả cuộc đời này, bao gồm cả chuyện xui xẻo bị phát hiện mắc bệnh viêm gan A cộng lại cũng không tuyệt vọng và chán nản bằng khoảnh khắc này!

Ai có thể đến cứu ả đây?

“Sao thế?” Thủ trưởng Lữ ở tòa nhà nhỏ bên cạnh mở cửa sổ ra: “Con bé nhà họ Nguyễn, cháu đang khóc đấy à? Có chuyện gì thế?”

Tiếng khóc trong nhà vệ sinh im bặt!

Nguyễn Bảo Châu lúc này đã biến thành “kem chiên” dùng đôi tay dính đầy nước bẩn bịt chặt miệng.

Không được, dáng vẻ nhếch nhác bẩn thỉu khắp người của mình tuyệt đối không thể để người ngoài biết được.

Thủ trưởng Lữ đợi mãi không thấy hồi âm bèn nghiêng tai nghe ngóng, lẩm bẩm một câu rồi đóng cửa sổ lại: “Chẳng lẽ lại bị ảo thanh rồi?”

Chạy không thoát, trốn cũng không xong, Nguyễn Bảo Châu toàn thân ướt sũng nước bẩn, ôm chặt lấy mình co rúm trong góc, chỉ cầu mong ông nội mau chóng về cứu ả.

Không may là Nguyễn Kháng Nhật được ả gửi gắm hy vọng lúc này đang ở trong văn phòng Sư trưởng, chấp nhận sự phê bình và dạy dỗ nghiêm khắc.

Nhất thời nửa khắc chưa về được đâu!

Kim đồng hồ tích tắc trôi qua, Nguyễn Bảo Châu đã bị “ướp” ngấm gia vị cảm thấy mình đã mất khứu giác, bộ não trì trệ cứ cảm thấy mình đã quên mất chuyện quan trọng gì đó.

Đúng bốn giờ chiều, một chiếc xe Jeep màu đen chạy vào khu đại viện, dừng lại trước cửa nhà họ Nguyễn.

Từ ghế lái bước xuống một người đàn ông cao lớn tuấn tú, giơ tay gõ cổng, không thấy ai trả lời, hắn nhíu mày gõ thêm lần nữa.

Không lẽ nào, Bảo Châu xưa nay rất có quan niệm về thời gian, chẳng phải ả nói muốn đi ăn Đông Lai Thuận ở thành Đông, bảo hắn đến đón ả sao?

Tiếng gõ cửa thùng thùng vang lên hồi lâu không ai đáp lại, Cố Chính Trì thu tay định rời đi.

Cổng sân nhà Thủ trưởng Lữ bên cạnh mở ra.

Tinh thần ông cụ vẫn rất tốt, Cố Chính Trì rảo bước đến trước mặt ông cụ lễ phép chào hỏi.

“Tốt cả tốt cả, cậu đây là... đến tìm con bé nhà họ Nguyễn à?”

Cố Chính Trì nói: “Cháu hẹn cô ấy ra ngoài ăn cơm, không biết có phải có việc nên ra ngoài trước rồi không.”

Ánh mắt ông cụ lóe lên, vỗ trán cái bốp: “Nửa chiều nay tôi nghe thấy bên nhà đó có động tĩnh, có tiếng phụ nữ khóc, tưởng bệnh ảo thanh cũ lại tái phát, đừng có mà con bé nhà họ Nguyễn xảy ra chuyện gì nhé?”

Biểu cảm dưới hàng lông mày rậm trên khuôn mặt chữ điền của Cố Chính Trì khẽ dao động, hắn xin lỗi một tiếng rồi dứt khoát nhảy lên tường rào lộn vào trong sân.

Cửa trong không khóa, trong trường hợp nhà có người thì cửa sẽ không khóa.

Cố Chính Trì thuận lợi vào phòng khách, từ hướng nhà vệ sinh truyền đến tiếng gõ và tiếng kêu cứu yếu ớt đến mức khó nhận ra.

Là giọng của Nguyễn Bảo Châu, Cố Chính Trì nhận ra.

Không chần chừ thêm nữa, hắn bước tới, tung một cước thật mạnh đá văng cánh cửa gỗ...

Rầm!!!

Cửa vẫn không mở!

Cố Chính Trì đạp mạnh đến mức một chân lọt thỏm vào trong, kéo theo cả cẳng chân mắc kẹt.

Cánh cửa vốn mở ra bên ngoài, bị cú đá này làm hỏng quá nửa. Cố Chính Trì ngượng ngùng rút chân về, lúc này mới để ý thấy một cây chổi bị đổ đã chặn ngang chốt cửa.

Gạt thanh gỗ ra, cửa cuối cùng cũng mở...

Nguyễn Bảo Châu ngước đôi mắt đẫm lệ lên. Toàn thân ả lấm lem uế vật, quần áo dính bết bát hồ lềnh bềnh không ra hình thù gì, đập vào mắt là dáng người cao lớn của Cố Chính Trì đang đứng sững sờ ngoài cửa như bị sét đánh.

“Anh Trì.” Khoảnh khắc này, bao nhiêu sợ hãi, chua xót, tủi thân trong lòng Nguyễn Bảo Châu trào ra như thác lũ...

Ả chống tay đứng dậy, ống quần và vạt áo nhỏ tong tỏng nước vàng, hệt như phấn vàng rắc xuống khi bướm vỗ cánh bay rồi lao bổ vào lòng người đàn ông như hổ đói vồ mồi.

“Hu hu hu, bồn cầu bị tắc, em bị người ta nhốt trái trong nhà vệ sinh. Anh Trì, em không còn mặt mũi nào sống nữa.”

Người ta thì được ôn hương nhuyễn ngọc sà vào lòng, còn hắn là hứng trọn một cục khí thối xông thẳng lên thiên linh cái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »