Lão Ngô nghe xong lời của Trần Trí, ban đầu há hốc miệng ngẩn người một lúc, sau đó lại cúi đầu suy tư hồi lâu rồi mới im lặng.
Sự im lặng này kéo dài rất lâu...
Ngay khi Béo Uy tưởng rằng lão sắp sửa chạy ra ngoài gào thét, lão Ngô bỗng ngẩng đầu lên, những nếp nhăn trên mặt co rút lại, ánh mắt đầy vẻ quật cường nhìn chằm chằm Trần Trí:
"Tôi không quan tâm cậu là ai."
"Chúng tôi sống đến tận bây giờ là nhờ vào Hải Thần Gia, ngoài ngài ra chúng tôi không thờ phụng vị thần nào khác."
"Muốn tôi giúp cũng được, nhưng cậu phải nói cho tôi biết, rốt cuộc cậu đến đây để tìm cái gì? Đừng hòng giở trò bắt nạt người trong thôn chúng tôi!"
"Tôi đến để tìm một hòn đảo!", Trần Trí nhìn lão Ngô, nghiêm túc nói.
"Trên đảo đó có một hang động thông thẳng xuống hải nhãn bên dưới."
"Hơn nữa, dựa vào những chuyện đã xảy ra, tôi đoán rằng trên đó hẳn đang cư ngụ một vài sinh vật rất kỳ lạ."
"Chính những sinh vật đó đã kéo người thợ lặn xuống biển."
"Cậu nói đúng!", lão Ngô khoanh hai chân lên sập, gật đầu.
"Thứ mà cậu nói được gọi là Giao Nhân, thời trẻ tôi từng nhìn thấy chúng..."
Nghe lão Ngô khẳng định chắc nịch như vậy, tảng đá đè nặng trong lòng Trần Trí cuối cùng cũng rơi xuống.
Xem ra Giao Nhân – loài sinh vật thần kỳ này thực sự tồn tại, và chúng thực sự đang sống trên vùng biển này.
Giao Nhân, còn gọi là Tuyền Khách, là sinh vật huyền bí mình người đuôi cá trong truyền thuyết cổ đại Trung Quốc, rất giống với nàng tiên cá trong thần thoại phương Tây. Thế nhưng, Giao Nhân của Trung Quốc từ trước đến nay luôn là một loài sinh vật đáng sợ và hung dữ.
Ngay từ trong "Sưu Thần Ký" của Can Bảo đã có ghi chép:
"Ngoài biển Nam có Giao Nhân, sống dưới nước như cá, không bỏ việc dệt vải, nước mắt rơi ra thì thành ngọc châu."
Ý nói Giao Nhân giỏi dệt vải, có thể tạo ra loại Long Tiêu xuống nước không ướt, hơn nữa nước mắt rơi ra có thể kết thành ngọc, loại ngọc này giá trị liên thành.
Trong bài thơ "Cẩm Sắt" nổi tiếng của thi nhân thời Đường là Lý Thương Ẩn, câu "Thương hải nguyệt minh châu hữu lệ" chính là nói về loại minh châu hóa thành từ nước mắt của Giao Nhân này.
Hơn nữa, tương truyền dầu của Giao Nhân có điểm cháy cực thấp, chỉ một giọt có thể cháy suốt nhiều ngày không tắt, dùng làm đèn trường minh. Truyền thuyết kể rằng trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng có dùng loại đèn trường minh làm từ dầu Giao Nhân, mấy nghìn năm qua vẫn chưa hề tắt.
Lúc này, lão Ngô lại lên tiếng:
"Người trẻ bây giờ đều hời hợt quá, ngày nào cũng chỉ biết cắm cúi vào cái điện thoại, lời người già nói một câu cũng chẳng lọt tai."
"Chuyện quá khứ họ không tin, chuyện trên mạng thì lại tin sái cổ, cuối cùng chẳng biết cái nào là thật, cái nào là giả nữa."
"Thế nhưng, những chuyện tôi tận mắt chứng kiến hồi nhỏ, cả đời này tôi cũng không quên được..."
Lão Ngô bắt đầu lẩm bẩm kể về những chuyện thời thơ ấu:
"Thời đó bên ngoài ngày nào cũng đánh trận, hoàng đế bị lật đổ, trong thôn vẫn còn người để bím tóc dài đấy!"
"Nha môn quan lại thì ở xa, chỗ chúng tôi lại nghèo, ngư dân thường xuyên ra khơi nên ai nấy đều gan dạ, trời không sợ đất không sợ, cũng chẳng có ai quản lý."
"Thời ấy con gái trong thôn quý giá lắm, cứ ai trông xinh xắn một chút là muốn gả ra ngoài, sính lễ của con gái ngoài thôn lại càng đắt đỏ."
"Đám trai tráng trong thôn phải đánh cá mấy năm trời mới đổi được một người vợ, nhiều người đành chịu cảnh độc thân."
"Thế là một vài gã đàn ông trong thôn bắt mấy 'nàng vợ biển' về dùng, nuôi trong vại nước nhà mình, đợi sau này cưới được vợ thật rồi mới thả về biển."
"Đây đều là những chuyện xấu hổ, chẳng ai dám đem ra nói công khai..."
"'Nàng vợ biển' mà ông nói, chính là Giao Nhân sao?", Trần Trí hỏi lão Ngô.
"Phải!", lão Ngô gật đầu đáp.
"Đó đều là chuyện từ thời xưa rồi, giờ nói ra chẳng ai tin."
"Hồi nhỏ tôi cũng không tin, chỉ là thường nghe bà ngoại bảo, nếu không chịu khó làm lụng thì sau này chỉ có số cưới vợ biển mà thôi."
"Sau đó có một lần, nhà một người chú họ xa xảy ra chuyện, tôi đoán đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Giao Nhân."
"Ông chú đó là một gã độc thân già, cả đời chẳng cưới được vợ, sau đó nghe đâu ông ta nuôi một 'nàng vợ nước' trong vại nước ở sân sau."
"Nhưng vào một đêm nọ, khi ông ta đang ân ái với nàng vợ biển kia, liền bị con Giao Nhân đó cắn đứt mất 'báu vật'!"
"Cha tôi và ông nội tôi chạy sang giúp, tôi cũng chạy theo xem náo nhiệt, chỉ thấy trên đất đầy máu, ông chú họ của tôi đau đớn lăn lộn khắp nơi."
"Còn nàng vợ biển kia bị trói gô lại trên mặt đất, cái dáng vẻ đó trông thật kinh tởm, toàn thân đen sì, nửa thân trên là người, nửa thân dưới là đuôi cá, cái mặt thì... mẹ nó, trông tởm lợm vô cùng..."
"Thật sự có chuyện như vậy sao?", Béo Uy nghe đến đó thì trợn tròn mắt, cứ như đang nghe chuyện thần thoại vậy.
"Đương nhiên!", lão Ngô quệt mũi nói với Béo Uy:
"Lão già này cả đời chưa từng nói dối, chuyện như thế này vào mấy năm trước thời đánh phá 'ngưu quỷ xà thần', tôi có chết cũng không dám hé răng."
"Nhưng giờ tôi già rồi, có nói ra cũng chẳng ai tin, nên cũng chẳng sao cả."
"Nhưng các cậu có biết không, hồi tôi năm sáu tuổi, trong thôn này người qua lại với Giao Nhân không chỉ có một hai kẻ đâu."
"Người thời đó bắt được cái gì dưới biển đều tự kéo về nhà, giấu giếm cái gì cũng chẳng ai hay."
"Tôi còn nghe nói trong thôn có một mụ góa phụ không biết xấu hổ, cũng bắt một con Giao Nhân đực nhốt trong vại nước nhà mình."
"Sau đó con Giao Nhân đó chết, mụ góa phụ kia còn mặt dày khóc lóc suốt mấy ngày, cả thôn ai cũng cười chê mụ ta! Ha ha~~"
"Về sau, thứ đó trở nên cực kỳ hiếm gặp, đến khi tôi lớn lên thì không còn nghe ai nuôi Giao Nhân nữa."
"Đến tận bây giờ, thế hệ của tôi cũng đã chết sạch cả rồi, còn ai biết những chuyện này nữa chứ?"
"Làm chuyện càn quấy với Giao Nhân!", Trần Trí khẽ nói:
"Vậy ông nói ông từng gặp Giao Nhân, là chuyện thế nào? Chẳng lẽ... ông cũng..."
"Á! Phì! Nói bậy cái gì thế!", lão Ngô nghe ra ý tứ trong lời Trần Trí, hung hăng nhổ một bãi nước bọt.
"Lão Ngô tôi đây là người biết giữ thể diện, dù cả đời này không cưới được vợ cũng chẳng bao giờ đụng đến thứ quỷ đó. Người là người, sao có thể làm cái chuyện đó với súc vật được?"
"Tôi nói cho các cậu biết, lúc tôi gặp Giao Nhân là vào năm tôi 17 tuổi."
"Năm đó tôi vừa đính hôn, nhà gái mở miệng đòi 200 đồng, để gom đủ tiền sính lễ, tôi đã phạm điều cấm kỵ, nhân lúc trời tối lén xuống biển..."
(Hết chương)