“Ta nghĩ rằng các ngươi đều rất ngạc nhiên về những gì mình gặp phải. Nói thật, chúng ta cũng là người bị hại, đương nhiên, cũng là người được lợi." La Thắng Y mm cười nói với họ.
Mạnh Kỳ đánh giá hắn là người bá đạo, thích chưởng khống toàn bộ đội ngũ, có khí chất thủ lĩnh bẩm sinh. Vì vậy, không có gì lạ khi hắn giành nói trước, lẳng lặng nghe hắn đem sự tình về Lục Đạo Luân Hồi chi chủ và Luân Hồi thế giới đại khái kể lại.
Còn ba người mới kia đều không hề có biểu hiện "ta không tin, ta không tin, ta không tin", mà đều nghiêm túc lắng nghe, im lặng nghe hết, biểu tình có vẻ trầm ngâm suy nghĩ.
"Lần này tân binh tố chất đều không tệ..." Mạnh Kỳ âm thầm tán thưởng.
Thiếu nữ thanh lãnh ôm thất huyền cầm ngồi giữa, khẽ gật đầu nói: "Có thể mang ta đi khỏi nhà một cách vô thanh vô tức, ít nhất phải là đại năng Thiên bảng. Có phải Luân Hồi thế giới hay không, chờ chút làm nhiệm vụ sẽ rõ. Ta xem qua bảng đổi phổ trước đã."
Nói xong, nàng liền bước đi ưu nhã nhẹ nhàng, không chút hoang mang đi về phía cột sáng trung tâm.
Nam tử khôn khéo hơn ba mươi tuổi ngẩn người một chút, đối với Mạnh Kỳ và người kia xin lỗi cười cười, cũng đi về phía cột sáng trung tâm.
Nam tử thư sinh ôn hòa lạnh nhạt cười khổ nói: "Ta học võ chỉ vì tự bảo vệ mình, du lãm kiến thức rộng khoát sơn hà, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện cùng người sinh tử tranh đấu, không ngờ hiện tại lại rơi vào cái Luân Hồi thế giới này. Không biết hai vị cao tính đại danh là gì, tại hạ Cát Hoài Ân."
Rất bình tĩnh, khả năng thích ứng không tệ. Mạnh Kỳ vừa định trả lời, liền nghe La Thắng Y nói: "Đại gia nếu đã là đồng đội, cùng sống cùng chết, tại hạ cũng không giấu giếm. Họ La, tên Thắng Y, đã mở bát khiếu, am hiểu dụng quyền, có chút danh tiếng mỏng manh."
"Ngươi là 'Thiết quyền vô địch' La Thắng Y, xếp thứ ba mươi mốt trên Nhân bảng?" Nam tử khôn khéo vừa đi đến cột sáng trung tâm, liền kinh ngạc quay đầu lại, không ngờ người trước mắt lại là cao thủ trong Nhân bảng.
La Thắng Y nhẹ nhàng gật đầu, chỉ vào Mạnh Kỳ nói: "Vị này là Lôi đao cuồng tăng' Chân Định."
"X! Ai cho phép ngươi báo ngoại hiệu của ta!" Mạnh Kỳ nghiến răng nghiến lợi nhìn La Thắng Y, nhanh chóng bổ sung: "Đó là giang hồ chi nhân nghe nhầm đồn bậy, danh hiệu chân chính của tại hạ là 'Kiếm Toái Tinh Hà', các ngươi có thể xưng hô ta là Tiểu Mạnh."
Tên Mạnh Kỳ này cứ để mọi người quen dần thì hơn, đi lại giang hồ còn phải dùng đến!
Thiếu nữ thanh lãnh và nam nhân khôn khéo đều nhìn về phía Mạnh Kỳ, nhìn tạo hình tả kiếm hữu đao của hắn, sau đó khẽ gật đầu, có chút tin tưởng thân phận của hắn.
"Không ngờ hai vị là cao thủ Nhân bảng, tại hạ là hương chủ Đại Giang bang Tào Chiến, đã mở bốn khiếu." Nam tử khôn khéo có chút kinh sợ nói.
Hương chủ Đại Giang bang, Mạnh Kỳ chợt nhớ tới Thích Hạ và Ngôn Vô Cương, đột nhiên có chút cảm khái.
Thiếu nữ thanh lãnh bình thản nói: "Lang Gia Nguyễn thị, Nguyễn Ngọc Thư."
"Con gái gia chủ Nguyễn gia?" La Thắng Y không lộ vẻ kinh ngạc hỏi.
Còn Mạnh Kỳ thì nghĩ tới "Độ Nhân cầm" nổi tiếng của Lang Gia Nguyễn thị.
Lúc này, trước mắt hắn bỗng tối sầm lại, bên tai vang lên thanh âm của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ:
"Tây Lỗ xâm lược phía đông, liên chiến liên thắng. Triều đình hỗn loạn, có người chủ hòa, có người chủ chiến. Phái chủ chiến đề cử Lục Quan, người năm xưa một tay sáng tạo “Thiết Sơn quân, tái nhậm chức chỉ huy đại quân, đánh lui Tây Lã."
"Nếu Lục Quan tái nhậm chức, một bộ phận cao quan trong triều sẽ khó an lòng, vì thế phái ra cao thủ riêng, tính toán chặn lại trên đường, ám sát hắn. Ma Môn cũng thừa dịp này đảo loạn thế cục, mưu đồ gây rối."
"Lục Quan mang trong mình kỳ vọng của thiên hạ, rất nhiều nhân sĩ giang hồ tìm đến tương trợ."
"Nhiệm vụ chính tuyến 1: Hộ tống Lục Quan an toàn nhập kinh, hội hợp với La Thắng Y và những người khác, thành công thưởng 200 điểm thiện công, thất bại khấu trừ số thiện công tương ứng. Nếu không thể mở ra nhiệm vụ chính tuyến 2."
"Nhiệm vụ chi nhánh 1: Dẫn dắt tân nhân, sau khi nhiệm vụ kết thúc, mỗi một tân nhân còn sống đều thưởng 200 điểm thiện công, thất bại không bị trừng phạt."
"Nhiệm vụ chỉ nhánh 2: Giết chết "Việt Tây hổ Cao Thông tội ác chồng chất, để đạt được tín nhiệm của thủ lĩnh hộ vệ Lục Quan, thành công thưởng 50 điểm thiện công, thất bại không bị trừng phạt.”
"Nhiệm vụ chi nhánh 3: Một luân hồi giả chết trong thế giới này, bí tịch 'Bất Tử Ấn Pháp' di lưu bị Vô Danh tiểu bối Ma Môn đoạt được, trở thành một đời tà quân. Giết chết 'Tà quân' Quan Ứng, đoạn tuyệt sự truyền lưu của 'Bất Tử Ấn Pháp', thành công thưởng 300 điểm thiện công và bí tịch 'Bất Tử Ấn Pháp', thất bại không bị trừng phạt."
Ánh sáng trước mắt khôi phục, Mạnh Kỳ thoáng ngây ra, bởi vì nhiệm vụ cuối cùng hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của hắn, luân hồi giả tử vong lại cung cấp nền tảng quật khởi cho tiểu tốt vô danh của thế giới này, khiến hắn trở thành một trong những cao thủ ai cũng biết của phương thế giới này.
Điều này khiến Mạnh Kỳ lần đầu tiên sinh ra cảm giác Luân Hồi thế giới và luân hồi giả cùng chung nhịp thở, không còn là sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì phủi mông rời đi, cách ly không mang theo một chút bụi trần.
"Vừa mới đổi Thiên Đao, lập tức lại gặp Bất Tử Ấn Pháp, chẳng lẽ thật sự muốn Thiên Đao chiến Bất Tử..." Mạnh Kỳ tư duy nhảy số thầm nghĩ.
"Việt Tây hổ Cao Thông liên tục muốn giết hại Lục nguyên soái đang ẩn cư nơi đây, đáng tiếc hắn làm người giảo hoạt, hễ có gió thổi cỏ lay là sẽ trốn biệt tăm, khiến chúng ta không thể ám sát thành công. Thỉnh cầu hai vị nghĩa sĩ trừ khử hạng người đạo tặc này, để chúng ta hộ tống Lực nguyên soái vào kinh không còn Ío lắng." Một nam tử trung riên mặt vuông đối diện Mạnh Kỳ và thiếu nữ thanh lãnh Nguyễn Ngọc Thư kể về sự tình của Cao Thông.
Ba người đang ở trong một gian phòng đơn sơ, xung quanh không có ai khác, hiển nhiên Lục Quan trốn ở địa phương khác. Chỉ khi có được tín nhiệm của thủ lĩnh hộ vệ này mới có thể nhìn thấy Lục Quan, bắt đầu nhiệm vụ chính tuyến.
Mạnh Kỳ nhìn xung quanh, phát hiện chỉ có lãnh diễm thoát tục thiếu nữ Nguyễn Ngọc Thư, trong lòng vừa động, minh bạch Cát Hoài Ân và Tào Chiến đi cùng La Thắng Y, nhất định phải đến kinh thành mới có thể hội hợp.
"Lục nguyên soái thiên hạ kính ngưỡng, xin nói cho ta biết bọn Cao Thông ở đâu, ta sẽ đi lấy đầu hắn ngay." Mạnh Kỳ "nói năng cẩn thận, hành động nhanh nhẹn" nói.
Ngay từ đầu, hắn đã muốn xây dựng một hình tượng, hình tượng trong mắt người khác. Điều này có lợi cho việc sau này làm ra những hành động vượt ngoài dự đoán của họ, và một cao thủ lạnh lùng chuyên tâm vào đao kiếm là hình tượng rất thích hợp để người khác cho rằng.
Bất quá, Mạnh Kỳ phán đoán từ số lượng thiện công thưởng, thực lực của Cao Thông không tính là quá mạnh, độ khó của nhiệm vụ này có lẽ nằm ở chỗ khác.
Thủ lĩnh hộ vệ vừa lòng gật gật đầu: "Cao Thông là bang chủ Việt Tây bang, lúc nào cũng có cao thủ thân thủ tiếp cận nhất lưu hộ vệ bảo vệ, hơn nữa bản thân hắn cũng không yếu, cũng tiếp cận nhất lưu cao thủ. Nhưng vấn đề lớn nhất là, hắn làm người nhát gan, giỏi khinh công và ẩn nấp. Chỉ cần bị hộ vệ của hắn ngăn cản một lát, hắn sẽ bỏ trốn mất dạng, mà Việt Tây là địa bàn của hắn. Một khi đã trốn đi, e rằng Tông Sư cũng không tìm thấy."
"Cho nên, phải nhất kích tất sát." Mạnh Kỳ nhìn thủ lĩnh hộ vệ, không hỏi nhất lưu cao thủ đến cùng là tiêu chuẩn gì, lúc này bại lộ chi tiết. Đến khi quan sát động tác của Cao Thông và hộ vệ của hắn, có thể đại khái biết được phạm vi thực lực.
"Đúng vậy." Thủ lĩnh hộ vệ lập tức miêu tả đại khái đặc điểm bề ngoài, phong cách võ công, nơi thường hoạt động của Cao Thông, sau đó giao phó cho Mạnh Kỳ và Nguyễn Ngọc Thư hai người đi ám sát. Cuối cùng nói: "Ta là gia sinh của Lục phủ, tên là Lục Trung Tề, tuổi tác lớn hơn các ngươi, các ngươi cứ gọi một tiếng Trung Tề huynh là được."
Mạnh Nguyễn hai người thông báo qua tính danh, ra khỏi phòng, bước lên ngã tư đường.
So với khí hậu cuối xuân đầu hạ của chủ thế giới, nơi này hiển nhiên đã là ngày mùa thu. Chạng vạng mát mẻ mà hơi lạnh, khiến Mạnh Kỳ không nhịn được hít sâu một ngụm.
"Lúc này, nếu không có chuyện gì khác, Cao Thông nhất định sẽ đến Việt Tú lâu của hắn uống rượu ăn cơm, có thể sẽ gọi hai kỹ nữ đến, cũng có thể bàn chuyện. Chúng ta đến Việt Tú lâu chờ xem." Mạnh Kỳ mặc dù có tự tin vào thực lực của mình, nhưng sẽ không khoe khoang rằng mình có thể nhất kích giết chết Cao Thông đang được bảo vệ tầng tầng lớp lớp khi hoàn toàn không biết tiêu chuẩn thực lực của đối phương.
Nguyễn Ngọc Thư khẽ gật đầu, trên mặt nở một nụ cười lễ phép. Nhưng lại lộ ra rõ ràng vẻ xa cách, càng khiến người ta cảm thấy lãnh diễm.
Hai người không nói nhiều, rất nhanh liền vào Việt Tú lâu. Thật đúng dịp, phía trước vừa vặn là đoàn người Cao Thông.
Cao Thông có đặc điểm bề ngoài đặc thù, trên trán có mấy khối bướu thịt, nhìn thoáng qua rất giống chữ "Vương". Cho nên mới có ngoại hiệu "Việt Tây hổ". Mạnh Kỳ liếc mắt nhìn liền nhận ra.
Chung quanh hắn mỗi bên có một nam tử thân thủ thoăn thoắt bảo vệ, bên ngoài còn lại là bang chúng Việt Tây bang. Trình tự rõ ràng, tương đối không tệ.
"Xem từ bộ pháp lên lầu và khả năng khống chế lực, đều đạt tiêu chuẩn từ mở khiếu đến bốn khiếu." Sau khi nhập môn Độc Cô Cửu Kiếm, nhãn lực của Mạnh Kỳ càng thêm xuất chúng.
Sau đó hắn nhìn về phía Nguyễn Ngọc Thư: "Ngươi đi chờ ở ngã tư đường phía sau, phòng ngừa Cao Thông nhảy lầu bỏ trốn. Ta có nắm chắc giải quyết vấn đề ngay mặt trong vòng năm hơi thở."
Đây là suy tính tình huống tệ nhất. Với năng lực Thần Hành Bách Biến, Kim Chung Tráo và Độc Cô Cửu Kiếm của Mạnh Kỳ, chỉ cần tìm đúng cơ hội, hai ba tức là có thể sát thấu vòng bảo vệ của Cao Thông.
Nguyễn Ngọc Thư khẽ nhíu mày: "Kỳ thật không cần phiền toái như vậy."
“Ừ?' Mạnh Kỳ mang vẻ nghỉ hoặc nhìn về phía nàng.
"Thuê phòng bên cạnh Cao Thông là được." Đôi mi thanh tú của Nguyễn Ngọc Thư giãn ra, bình thản thong dong.
Mạnh Kỳ quyết định kiến thức năng lực của nàng, vì thế tốn một khoản tiền lớn thuê phòng bên trái Cao Thông.
Vào phòng, Mạnh Kỳ tùy tiện gọi tám món ăn, sau đó ngồi xuống, nghe ngóng động tĩnh cách vách. Bên trong có tiếng đàn sáo, lại không có dâm ngôn loạn ngữ.
"Có vẻ Cao Thông đang yến khách." Mạnh Kỳ phán đoán nói.
Cao Thông người này rất cẩn thận, chỗ ngồi cách xa vách tường, miễn cho bị người dùng thần binh lợi khí đâm chết xuyên qua tấm ván gỗ dày.
Nguyễn Ngọc Thư lỗ tai kỳ quái động động, khẽ gật đầu, sau đó buông cổ cầm thất huyền trong tay xuống, ngồi ngay ngắn đánh đàn.
"Lúc này còn có nhã hứng đánh đàn..." Mạnh Kỳ cảm thấy có chút cổ quái.
Tiếng đàn lúc phong phú, lúc réo rắt, đúng như tri âm tri kỷ, ý cảnh sâu xa.
Nguyễn Ngọc Thư ngón tay khẽ nhướn lên, tiếng đàn đột nhiên cao vút, nhưng lại không hề chói tai.
Cao Thông cùng người phân tọa hai bên bàn tròn, nghe kỹ nữ đàn tấu tỳ bà, có vẻ phong nhã.
Tiếng đàn cổ truyền vào bên này khi đã mỏng manh, hắn cũng không cảm thấy bị quấy rầy. Với cảm thụ của một người không thông âm luật mà nói, hắn cảm thấy tiếng đàn cổ đối diện càng dễ nghe, dường như ngầm có ý dẫn dắt tiết tấu cơ thể hắn, quả là bút tích của đại gia.
Đột nhiên, tiếng đàn chợt trở nên cao vút, Cao Thông chỉ cảm thấy trái tim theo đó kịch liệt nhảy dựng.
Tiếng đàn càng ngày càng cao vút, càng ngày càng kịch liệt, càng ngày càng cấp bách, tim Cao Thông đập cũng tùy theo biến hóa.
Đại não hắn sung huyết, muốn nói chuyện, đã khó có thể mở miệng, tầm mắt trở nên mơ hồ.
“Tranh!”
Đàn cổ phát ra một âm thanh vỡ tan sát phạt, tựa hồ có khả năng xuyên thấu Kim Thạch.
"Phanh!"
Cao Thông phảng phất nghe được thanh âm trái tim mình "thoát phá", trước mắt bỗng tối đen, thân thể chậm rãi yếu ớt đổ gục xuống bàn, đụng đổ chén rượu, chất lỏng giàn giụa, tửu hương bốn phía.
"Bang chủ!" Chung quanh hộ vệ nhất tề nhào lên, thấy đồng tử Cao Thông giãn ra, khóe miệng chảy ra máu, đã không còn hô hấp. Bất quá, máu ở khóe miệng cũng không phải máu đen trúng độc, mà là máu tươi ướt át.
Bang chủ chết như thế nào? Mạc danh kỳ điệu mà chết?
Trong phòng, trừ Cao Thông, hoàn toàn không có gì khác thường!
Nguyễn Ngọc Thư dừng tấu đàn, trán hơi đổ mồ hôi nhìn Mạnh Kỳ: "Xong rồi."
Khóe miệng Mạnh Kỳ run rẩy một chút, Lang Gia Nguyễn thị không hổ là một trong mười bốn đại thế gia, quả nhiên không giống bình thường, có chỗ đặc dị riêng.
Lúc này, tiểu nhị mang đồ ăn lên, cách vách và bên ngoài thì huyên náo một mảnh. Có người đến xem xét một chút, phát hiện là tình lữ hẹn hò, và không có bất cứ dấu vết tới gần vách tường bên này, vì thế lại lui ra ngoài.
Bọn họ còn chưa làm rõ căn cứ tử vong của Cao Thông, tự nhiên cũng khó mà điều tra hung thủ.
So với Mạnh Kỳ và Nguyễn Ngọc Thư ở phòng bên, tiểu nhị mang đồ ăn, đầu bếp nấu ăn và người gặp trên đường càng có hiềm nghi hơn.
"Nhiệm vụ chi nhánh 2 hoàn thành, Cao Thông tử vong, mỗi người thưởng 50 điểm thiện công."
Thanh âm của Lục Đạo Luân Hồi chi chủ truyền vào tai, Mạnh Kỳ thả lỏng xuống, kiểm tra đồ ăn xong, ung dung tự tại nâng đũa nhấm nháp.
Ăn mấy miếng, hắn phát hiện Nguyễn Ngọc Thư đang không rời mắt nhìn mình hưởng thụ mỹ thực, vẫn chưa động đũa, trong ánh mắt lộ ra điểm nóng rực, thường xuyên đảo qua thức ăn trên bàn.
"Ăn đi, ta mời cô." Mạnh Kỳ thoáng nghỉ hoặc, cười ha hả nói.
Nguyễn Ngọc Thư khẽ gật đầu, lúc này mới cầm lấy đũa, gắp thịt gà.
Động tác của nàng ưu nhã, tướng ăn thanh tú, nhưng tốc độ lại khủng bố dị thường. Mạnh Kỳ mới ăn bảy tám miếng, nàng đã gió cuốn mây tan tiêu diệt non nửa.
"Ờ, cô..." Mạnh Kỳ trợn mắt há hốc mồm nhìn Nguyễn Ngọc Thư, không thể tin được một thiếu nữ bề ngoài lãnh diễm, khí chất thanh lãnh tuyệt sắc lại có biểu hiện như vậy.
Nguyễn Ngọc Thư sắc mặt ửng đỏ, ngẩng đầu nói: "Anh mời tôi ăn, tôi luôn không quá khách khí."