Trong đại sảnh im phăng phắc, phần lớn người ở đó không biết Mạnh Kỳ là ai, và hoàn toàn không thể tin nổi lại có kẻ lỗ mãng, cuồng vọng đến mức dám xuất hiện ở đây. Ngươi muốn khiêu chiến ai? Là toàn bộ Hãn Hải, nơi những cao thủ Cửu Khiếu nổi danh tăm tắp!
"Thằng ngu này từ xó nào chui ra vậy?"
Vương Hoằng càng khó tin hơn. Hắn từng giao thủ với Mạnh Kỳ, và dựa vào động tác, lực lượng, tốc độ, kiếm pháp mà đoán, Mạnh Kỳ cùng lắm mới mở được Tứ Khiếu. Ở cái tuổi này, Tứ Khiếu có thể xem là đệ tử đích truyền của một đại phái, dù sao thì trường hợp đặc biệt vẫn luôn có, ai mà chẳng có kỳ ngộ. Nhưng dựa vào cái gì mà hắn tự tin đi khiêu chiến Nguyên Mạnh lão đại?
Việc hắn trước đó dùng cái tên "Nguyên Mạnh Chi" để trào phúng Mạnh Kỳ chỉ đơn thuần là muốn kích hắn khiêu chiến những tên mã phỉ thành danh khác. Đến lúc đắc tội hết mọi người, bị giết ngay tại chỗ, thì dù thế nào hắn cũng không có ý định là cái thằng nhóc Tiểu Mạnh này lại dám trực tiếp khiêu chiến Nguyên Mạnh lão đại!
Trong khoảnh khắc, hắn ngỡ mình đang nằm mơ.
Nhưng hắn nhanh chóng tỉnh ngộ, nhìn Mạnh Kỳ như nhìn một gã điên. Cuồng vọng tự đại cũng phải có giới hạn!
Trước đây có không ít tên mã phỉ mới nổi không tuân thủ quy củ, nhưng chẳng ai làm chuyện vượt quá khả năng của mình, nhất là khi năng lực thể hiện trực tiếp ngay tại chỗ, chứ không phải sau khi đuổi giết.
Bởi vậy, chúng có gan tập kích đối thủ ở nơi cấm đánh nhau, có gan ám sát thủ lĩnh mã phỉ được cao thủ khác bảo vệ, có gan rút dao là chém, nói giết là giết, hoàn toàn không suy xét hậu quả.
Thế nhưng, khi chênh lệch thực lực giữa hai bên quá lớn, chúng có thể kiêu ngạo, có thể cố gắng trưởng thành, có thể hạ độc vây giết, nhưng tuyệt đối không dám trực diện khiêu chiến!
Người chết rồi, danh tiếng lớn đến đâu thì có ý nghĩa gì?
Vậy mà hôm nay, Vương Hoằng được chứng kiến một tên "mã phi mới nổi” vì muốn thành danh mà đám khiêu chiến Nguyên Mạnh lão đại. Chăng lẽ hắn cho rằng Nguyên Mạnh lão đại là hạng người hiền lành, chỉ giao đấu cho vui thôi sao?
Kẻ ngu xuẩn và cuồng vọng thường chết rất nhanh... Vương Hoằng bỗng khẽ thở phào. Việc bị một kẻ như vậy nhìn chằm chằm khiến hắn luôn lo sợ bất an, như thể có con độc xà âm thầm rình rập, chờ đợi cơ hội.
Nhưng hiện tại, tất cả đã qua.
Biểu cảm của Trung Nha Xa còn phong phú hơn: vừa kinh ngạc, vừa mờ mịt, vừa kinh hoảng. Thằng nhóc này thật sự đứng ra khiêu chiến Nguyên Mạnh Chi? Nguyên Mạnh lão đại... ta có thể nói là mình không quen nó được không?
Hắn hiện tại vô cùng hối hận, hối hận đến đau cả tim. Sao mình lại nhất thời hồ đồ, rước cái loại sói hoang này vào đội ngũ chứ?
Không đúng, sói hoang khi đối mặt với đối thủ không thể thắng sẽ lùi bước, tìm đường vòng, còn hắn thì hoàn toàn không có đầu óc, cứ đâm đầu vào!
"Lát nữa phải giải thích thế nào đây..." Trung Nha Xa vô cùng lo lắng tự hỏi. Nếu không phải trước mặt bao người, lại không có hỗn loạn, hắn đã muốn chuồn thẳng!
Ừm, có nên đứng ra ngăn cản, cố gắng vãn hồi cục diện, hay là giả vờ không quen hắn?
Đầu óc hắn rối bời. Công Sa Nguyệt cũng vậy. Tiểu Mạnh đẹp trai như thế, sao lại ngu xuẩn đến thế? Chẳng lẽ chỉ có mỗi cái mã ngoài?
Ngay khi Trung Nha Xa hạ quyết tâm, định đứng ra kéo Tiểu Mạnh lại, cười làm lành giải thích, ngắt mạch cái thế cục đang trượt xuống vực thẳm nguy hiểm thì Đô Mạt, kẻ trùm khăn trắng, đứng dậy, lạnh lùng nói: "Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn khiêu chiến đại ca? Phải qua ải của ta trước đã."
Nếu ai muốn khiêu chiến Nguyên Mạnh lão đại cũng được, vậy đám thủ hạ này của hắn để làm gì?
Nhưng hắn cũng không hề chủ quan. Thằng nhóc này có gan đứng ra khiêu chiến, thì dù sao cũng có chút bản lĩnh. Tốt nhất là mình ra mặt kết thúc cho xong, không để mấy huynh đệ mở khiếu bình thường khác phải mạo hiểm – trong những cuộc khiêu chiến trực diện thế này, nếu phía Nguyên Mạnh Chi không ai ứng chiến thì sẽ vô cùng mất mặt.
Đương nhiên, nếu không phải trước mặt bao người, sự việc liên quan đến thể diện, thì cách xử lý quen thuộc với những kẻ khiêu chiến là: xúm vào, loạn đả cho tan xác!
Biểu cảm của Nguyên Mạnh Chi không hề thay đổi, vẫn thưởng thức ly rượu vàng trên tay, nhưng trong lòng lại vô cùng tức giận. Đây là một sự sỉ nhục đến quyền lực và uy nghiêm của hắn.
Hơn nữa, năm xưa hắn cũng là một kẻ gan lớn bằng trời, có gan tập kích đối thủ ngay trên đường phố Ngư Hải, có gan mạo hiểm bị truy sát ngàn dặm, nói làm là làm, một chưởng đập chết kẻ đối diện có bối cảnh thâm hậu. Nhưng dù thế nào, hắn chưa từng khiêu chiến những thủ lĩnh có thực lực vượt trội hơn mình, cho đến khi hắn gần như đạt đến cảnh giới đó mới dám đến tận cửa.
Dựa vào cái gì mà hắn dám?
Đương nhiên, là một nhân vật ai ai cũng biết ở Hãn Hải, Nguyên Mạnh Chi bận tâm đến thể diện, nên nén cơn giận, không tự mình ra tay, mà nhìn Đô Mạt với ánh mắt vừa khen ngợi, vừa chứa đựng sự uy nghiêm.
Còn khi nhìn thấy Mạnh Kỳ bước ra, biểu cảm của Chân Tuệ thay đổi, nhưng rồi lại kìm nén, giữ vẻ lạnh nhạt bình tĩnh.
Mạnh Kỳ mặt không đổi sắc, lạnh lùng nói: "Chỉ bằng ngươi cũng xứng?"
"Ồ!" Mọi người ồ lên. Một tên mã phỉ khoảng ba mươi tuổi đã mở được Thất Khiếu ở Hãn Hải có thể nói là hiếm có, trừ phi là những nhân vật có truyền thừa mạnh mẽ như An Quốc Tà. Còn Đô Mạt lại là một trong số ít những người hiếm có đó. Võ công của hắn đến từ bộ tộc, thực lực của hắn đến từ lưỡi đao đẫm máu!
Vậy mà ngươi dám khinh thường một nhân vật như vậy?
Một thằng nhóc hỗn xược mới mở Tứ Khiếu! Đồ điên! Tưởng có chút kỳ ngộ là giỏi lắm sao?
Trải qua nhiều chuyện đời, khí chất của Mạnh Kỳ có vẻ trưởng thành, trông khoảng mười bảy mười tám tuổi. Ở cái tuổi này, mở Tứ Khiếu trong một đại phái cũng xem như đệ tử ưu tú, còn trong đám mã phỉ truyền thừa bạc nhược thì gần như là đồng nghĩa với việc có kỳ ngộ!
Đô Mạt cố gắng kìm nén ngọn lửa giận trong lòng, chậm rãi bước xuống bậc thang. Đúng lúc hắn định nói vài câu khách sáo, rồi sẽ động thủ hành hạ đến chết thằng nhóc kia thì Mạnh Kỳ bỗng động nhanh như cuồng phong, thân như quỷ mị, vụt qua bên cạnh Đô Mạt, rút ra thanh trường đao đỏ sẫm, lao thẳng về phía Nguyên Mạnh Chi.
Dù không đoán trước được, phản ứng chậm một chút, nhưng với một người đã mở Thất Khiếu, tai thính mắt tinh, Đô Mạt vẫn không hề bất ngờ không kịp phòng. Hắn vung ngang thanh đao, vừa phòng ngự bản thân bị đánh lén, vừa ngăn cản Mạnh Kỳ.
Lưỡi đao chém trúng Mạnh Kỳ, nhưng lại như chạm vào bọt nước, thoáng vỡ tan, biến mất không dấu vết.
Đô Mạt vừa sợ vừa giận. Trong tình huống bình thường, sao hắn có thể bị loại ảo giác này ảnh hưởng? Nhưng lần này mọi thứ diễn ra quá nhanh, căn bản không kịp phân biệt, chỉ có thể làm theo cảm tính, kết quả trúng kế!
Hắn thu đao về, bảo vệ toàn thân, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy không ổn. Có thể tạo ra ảo giác, chẳng lẽ thằng nhóc này là Bán Bộ Ngoại Cảnh? Nhưng với tuổi của hắn, điều đó là không thể!
"Đại ca, cẩn thận!" Hắn thốt lên.
Thân ảnh Mạnh Kỳ xuất hiện giữa không trung, tinh khí thần ý đều dung vào Hồng Nhật Trấn Tà đao.
Khi Mạnh Kỳ dùng ảo giác đánh lừa Đô Mạt, Nguyên Mạnh Chỉ thoáng kinh ngạc, nhưng lại không hề bị ảnh hưởng. Hắn tự phụ, nhưng luôn giữ bản thân ở trạng thái đỉnh phong, nên không bị ảo giác đánh lừa.
"Như vậy mới đúng chứ, nếu không có chút kỹ xảo, dựa vào cái gì mà giết được An Quốc Tà?"
Hắn hiểu rõ thân phận của Mạnh Kỳ. Trong lòng bình tĩnh, vươn hai tay ra, chuẩn bị kẹp lấy thanh đao. Trừ ảo giác ra, thì nhìn động tác và khí thế của thằng nhóc này, cùng lắm cũng chỉ mới Tứ Khiếu!
Hai tay của Nguyên Mạnh Chi rắn chắc, rộng lớn, không thô ráp và đầy vết thương như những tên mã phỉ thông thường. Chúng như được điêu khắc từ Thanh Ngọc, ánh huỳnh quang di động.
Nguyên Mạnh Chi rất hài lòng với đôi tay này. Xa Lê, đội trưởng một đội mã nổi danh, quen thói coi trời bằng vung, tung hoành với ba mươi sáu thức đao tinh diệu của Phân Thủy, xưng hùng quanh ốc đảo, đã bị đôi tay này bẻ gãy cổ; Thành Quảng, "Lãnh Nguyệt kiếm", cao thủ Cửu Khiếu, nhân vật có tiếng ở Hãn Hải, truy sát hắn khi mới Bát Khiếu gần ngàn dặm, nhưng cuối cùng vẫn bị đôi tay này bẻ gãy cổ; Vô Trần Tử, đệ tử đích truyền của Nam Sơn phái, một đại phái ở Bắc Chu, căm ghét cái ác như kẻ thù, vì đòi lại công đạo cho người khác, đã lấy thực lực Thất Khiếu đến khiêu chiến, dù công pháp tinh diệu, ép hắn đến nghẹt thở, vẫn bị đôi tay này bẻ gãy cổ.
Và hôm nay, hắn sắp bóp nát cổ của đệ tử đại tông của thiên hạ võ đạo!
Đừng nhìn hắn tùy thân mang theo loan đao, nhưng thứ thật sự lợi hại là đôi "Thanh Ngọc thủ" này!
Ánh đao lóe lên, không rõ ràng, không ảm đạm, không sáng lạn, không yêu dị, như lưỡi đao hồng trần cuối ngõ tư.
Nhìn ánh đao đó, Trung Nha Xa nhớ lại thê nhi bị tàn sát trong cuộc chém giết giữa các mã phỉ. Vừa phẫn hận, vừa suy sụp, vừa muốn báo thù, lại muốn từ bỏ cái "nghề" mã phỉ này; Công Sa Nguyệt nhớ lại bản thân mình trước đây, yêu cười yêu nói, chỉ chờ một ngày kia gả cho Như Ý lang quân. Nhưng quá khứ làm mã phỉ đã phá tan cuộc sống hạnh phúc của cô...
Mỗi người đều có nỗi bi thương riêng, đều có khúc mắc không thể quên, không thể giải quyết!
Khi ánh đao đỏ sẫm lóe lên, cả đại sảnh không ai nói chuyện, dường như tất cả đều ngây ngốc.
Nguyên Mạnh Chi hơi thất thần, trước mắt phảng phất xuất hiện Tắc La Cư với chiếc mặt nạ đen.
Hắn chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ đứng đó, khiến sự phủ phục của mình trở nên vô cùng nhỏ bé.
"Ta biết ngươi là sói, nuôi không quen, sẽ cắn chủ, nhưng ta không sợ, ngươi vĩnh viễn không đuổi kịp ta, trước mặt ta, ngươi vĩnh viễn chỉ là một con chó." Tắc La Cư lạnh nhạt nói, "Bây giờ hãy xem ngươi có đủ khả năng để có được thức ăn của chó hay không."
Ngẩng đầu lên, từ góc độ này, Tắc La Cư có vẻ vô cùng cao lớn, khiến hắn tự cảm thấy xấu hổ, phảng phất như Tắc La Cư là thần linh, là Thiên Ma, không thể phản kháng, vô lực phản kháng, chỉ có thể khuất phục!
Nỗi sợ hãi đó tràn ngập từ đáy lòng hắn, chân thật đến mức như tiếng sấm nổ bên tai, khiến hắn không kìm được toàn thân run rẩy, hai tay run rấy.
Tay trái Mạnh Kỳ nổi gân xanh, tia điện tím lóe lên. Mỗi người trong đại sảnh đều cảm nhận được uy áp thần linh giáng thế, thiên lôi trừ tà. Họ khó có thể chống đỡ, run cầm cập, quên đi những rối rắm vừa rồi, đầu óc trống rỗng.
Hạt mưa nhỏ giọt, đánh vào người một trận đau nhức. Cố Trường Thanh vội vàng rời khỏi khách sạn Lão Tào, trở về sân, tránh gợi sự cảnh giác của Ngô Dũng.
Bỗng nhiên, ánh sáng bùng nổ, toàn bộ Ngư Hải sáng như ban ngày. Cố Trường Thanh theo bản năng ngẩng đầu, chỉ thấy trên bầu trời những tia điện xà loạn xạ quấn lấy nhau, tụ lại thành một đạo lôi quang ngân bạch to bằng thùng nước, mang theo khí tức chí đại chí chính chí cương, trực tiếp bổ về phía thành chủ phủ!
"Ầm vang!"
Sau lôi quang là tiếng nổ vang trời, khiến Cố Trường Thanh lạnh rưn, thoát khỏi uy lực của thiên phạt.
"Trời mưa sấm sét..." Hắn thì thào nhắc lại những gì Mạnh Kỳ vừa ngâm nga.
Trong khách sạn Lão Tào, Tạ Tửu Quỷ và những người khác xuyên qua cửa sổ nhìn lên bầu trời, nhìn tia điện xà ngân bạch khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Không ai nói chuyện, bởi vì đây hoàn toàn là một sự cố bất ngờ, tràn ngập sự kinh hoàng!
"Không!"
Đao khí chạm vào người, Nguyên Mạnh Chỉ từ ảo giác do "Đoạn thanh tịnh” mang lại tỉnh táo lại, nổi giận gầm lên một tiếng, hai tay đan chéo, muốn chống đỡ thanh đao sắp chém xuống người.
Bỗng nhiên, mắt hắn sáng lên, chỉ thấy một đạo lôi quang ngân bạch to lớn đến khó có thể tưởng tượng oanh phá đỉnh phòng, rơi xuống thanh đao, tư tư quấn quanh, rồi chém xuống!
Tầm mắt hắn trắng xóa, chỉ thấy vô số điện xà khởi vũ, hai tay trực tiếp đặt lên trên.
"Ầm vang!"
Tiếng sấm rót vào tai, chấn động tâm thần. Trong lòng Nguyên Mạnh Chi hiện lên sự hối hận sâu sắc. Hóa ra uy lực gần gũi của đất trời này không phải là thứ sức người có thể ngăn cản?
Ngoại Cảnh?!
Đó là ý niệm cuối cùng của hắn.