Giật mình, Mạnh Kỳ vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, nói: "Chúng ta đến từ phía bắc, có đi ngang qua Lưu Sa Tập. Cù Cửu Nương quả thật xinh đẹp động lòng người, tính cách lại nóng bỏng, hám tiền."
"Đúng, đúng, đúng! Cửu Nương mà thấy bảo thạch, hoàng kim thì cả người như phát sáng, ánh mắt, biểu cảm ấy, chậc, thật khiến người say đắm..." Tạ Tửu Quỷ lập tức kích động, thao thao bất tuyệt, "Nhưng ta nói cho các ngươi biết, khoảnh khắc Cửu Nương đẹp nhất không phải lúc đó, mà là sau khi uống rượu! Khi ấy nàng..."
Hắn đang khoa tay múa chân thì đột ngột im bặt, say khướt gục xuống bàn, nhanh chóng ngáy khò khò, dường như nhắc đến Cửu Nương khiến hắn chỉ muốn vội vàng chìm vào giấc mộng, "gặp gỡ" giai nhân.
Mạnh Kỳ chẳng moi được manh mối hữu ích nào, bèn cùng Cố Trường Thanh rời khỏi Lão Tào Khách Điếm.
Đợi hai người đi khuất, một bàn tay trắng nõn, thon dài đột nhiên xuất hiện bên tai Tạ Tửu Quỷ, nắm lấy vành tai hắn, vặn mạnh.
"Ái dai" Tạ Tửu Quỷ kêu thảm thiết.
............
Vừa bước vào sân trọ, Mạnh Kỳ đã thấy Trung Nha Xa vừa kích động vừa sợ hãi, đi đi lại lại. Công Sa Nguyệt đứng bên cạnh cũng có vẻ mặt tương tự.
"Đại đương gia, xảy ra chuyện gì?" Nhận được ánh mắt nhắc nhở của Mạnh Kỳ, Cố Trường Thanh ân cần hỏi.
Trung Nha Xa gượng gạo cười: "Nguyên Mạnh Chi cùng Bạch Thành Chủ liên danh phát thiệp mời, mời các huynh đệ đến Thành Chủ Phủ dự tiệc, cảm tạ chúng ta đã hộ tống một đoạn đường."
"Một đoạn 'hộ tống'?" Mạnh Kỳ lạnh lùng hỏi lại, trong bụng thầm cười, Nguyên Mạnh Chỉ cũng giỏi mở miệng nói dối.
Trung Nha Xa thở dài: "Phỏng chừng Nguyên Mạnh Chi muốn ngả bài với chúng ta, bảo chúng ta uống xong bữa rượu này rồi rời khỏi Ngư Hải. Haizz, các ngươi không đem bảo thạch đưa ra ngoài à?"
"Đã đặt cọc cho vụ chuồn êm rồi, năm ngàn lượng bạc, còn lại sẽ trả sau khi thành sự." Cố Trường Thanh dội cho Trung Nha Xa một gáo nước lạnh trước, rồi mới cười nói, "Đại đương gia, đừng lo. Nếu Nguyên Mạnh Chi muốn ép mọi người, ắt sẽ có người bất mãn. Đêm nay có lẽ sẽ có biến. Đến lúc đó, chúng ta có thể đục nước béo cò."
"Cũng phải, nhiều đội mã tặc lớn nhỏ như vậy, chắc cũng phải bảy tám chục tên, cao thủ khai khiếu thất khiếu bát khiếu cũng có vài người. Nguyên Mạnh Chi mà ép quá, bọn họ há chịu ngoan ngoãn nghe lệnh? Dù Bạch Bá Chinh có giúp, chúng ta người đông thế mạnh, cũng không dễ đối phó. Hừ, Nguyên Mạnh Chi dù người sắt, có đánh được mấy cái đinh?" Trung Nha Xa đã sớm nghĩ đến điều này, chỉ là cần người khác nói ra để tự an ủi và lấy dũng khí.
Hắn ngừng một chút, nhìn Mạnh Kỳ và Cố Trường Thanh: "Tiểu Mạnh huynh đệ, đêm nay ngươi với Tiểu Nguyệt cùng ta dự tiệc. Gặp chuyện chớ manh động. Tiểu Cố huynh đệ cùng Ngô huynh đệ ở lại đây, bảo các huynh đệ chuẩn bị sẵn sàng, một khi xảy ra hỗn loạn, lập tức thừa cơ cướp bóc."
Yến tiệc quan trọng, đĩ nhiên phải mang theo cao thủ mạnh nhất. Cho nên dù Mạnh Kỳ có vẻ lỗ mãng, không biết quy củ, Trung Nha Xa vẫn phải mang theo hắn. Còn Công Sa Nguyệt tuy là tam đương gia, thực lực lại hơn nhị đương gia Ngô Dũng một bậc.
Có người dự tiệc, cũng phải có người giữ nhà, chuẩn bị cho việc cướp bóc. Vì vậy, Trung Nha Xa để "quân sư" Cố Trường Thanh ở lại, đồng thời giao Ngô Dũng giám sát và phụ trợ hắn.
Nghe nói có yến hội, Mạnh Kỳ đại khái đoán được ý đồ của Nguyên Mạnh Chi. Dù Trung Nha Xa không cho mình đi, mình cũng phải kiếm cớ đi. Cho nên hắn không từ chối, nói ngắn gọn: "Ta nghe theo đại đương gia."
"Tốt, mọi người về phòng nghỉ ngơi, chờ đến tối. Tiểu Cố huynh đệ, sau khi chúng ta đi, phiền ngươi ghé qua Lão Tào Khách Điếm một chuyến, bảo Tạ Tửu Quỷ chuẩn bị sẵn sàng." Trung Nha Xa ra dáng một lão đại, phân phó cuối cùng.
Trở về phòng, Mạnh Kỳ chắp hai tay sau lưng, đi qua đi lại, trong lòng suy nghĩ miên man, khó lòng bình tĩnh.
“Nếu có 'Bi Tô Thanh Phong' trong trường hợp này thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều." Mạnh Kỳ thở đài, hắn vẫn đang chờ đợi "thời cơ”, nhưng loại "thời cơ" này ở sa mạc thật hiếm thấy, chỉ có ở ốc đảo là nhiều hơn một chút. Vẫn chưa gặp được. Mà không có "thời cơ”, dù là đối mặt trực tiếp hay dùng kế điệu hổ ly sơn, khả năng thành công đều không cao, bởi vì Nguyên Mạnh Chi căn bản đang chờ đợi ngươi làm như vậy, hoàn toàn không có ưu thế bất ngờ.
Nếu có đủ thời gian, Mạnh Kỳ có lẽ nghĩ ra biện pháp, chờ đợi địa hình đặc biệt, dựa vào kiểu tư duy cứu người của Nguyên Mạnh Chi. Nhưng thời gian đâu chờ đợi ai!
Trong yến hội, người đông, phức tạp, khứu giác bị ảnh hưởng nghiêm trọng, "Bỉ Tô Thanh Phong" vô sắc vô vị, lại chuyên nhằm vào nội công, hiệu quả tuyệt đối rất tốt, dù sao Nguyên Mạnh Chi không có Cuồng Sa Thần Công để chống đỡ độc dược.
Còn nến sáp làm từ Thất Tâm Hải Đường tuy cũng vô sắc vô vị, nhưng nó là kịch độc, ảnh hưởng đến tất cả mọi người, người thường trúng độc càng nhanh. Trong yến hội này, chắc chắn có thị nữ, phó dịch. Chưa kể đến việc làm hại người vô tội có vi phạm nguyên tắc của mình hay không, chỉ là việc họ trúng độc trước, phát tác trước cũng đủ khiến đám Nguyên Mạnh Chi tỉnh ngộ khi chưa trúng độc sâu. Mình căn bản không có cơ hội, ngược lại sẽ bị gần trăm tên mã phỉ vây sát.
Một điểm khác nữa là, những thủ đoạn này đều dựa trên việc đám Nguyên Mạnh Chi hoàn toàn không đề phòng việc bỏ độc. Nhưng điều này gần như không thể, hắn rõ ràng muốn mượn sự hỗn loạn này để dẫn mình ra tay cứu người, chắc chắn đã suy tính kỹ lưỡng mọi mặt.
"Chi có thể tùy cơ ứng biến, liệu cơm gắp mắm." Mạnh Kỳ lại thở dài. Có lẽ cơ hội nằm ở việc Trung Nha Xa cùng đám mã phi xung đột với Nguyên Mạnh Chi, gây ra hỗn loạn. Nhưng không biết cơ hội này có phải do Nguyên Mạnh Chỉ cố ý tạo ra hay không.
Nếu không có cơ hội, Mạnh Kỳ tự nhủ sẽ không làm chuyện chắc chắn phải chết. Chỉ có thể giữ lại thân hữu dụng, để báo thù cho tiểu sư đệ.
Sắp xếp lại suy nghĩ, Mạnh Kỳ trầm tĩnh lại, im lặng đả tọa điều tức. Đến lúc này, nóng vội đều vô dụng, ngược lại sẽ ảnh hưởng đến phán đoán.
Bất tri bất giác đến chạng vạng, Mạnh Kỳ bị tiếng gõ cửa của Cố Trường Thanh đánh thức.
"Trung Nha Xa bảo ngươi chuẩn bị xuất phát." Cố Trường Thanh mặt đầy lo lắng nói, "Ngươi cẩn thận một chút, không có cơ hội thì đừng cố."
Mạnh Kỳ bình thản cười: "Ta hiểu, ta không làm chuyện gì mà không nắm chắc."
Bước ra khỏi cửa phòng, vào sân, Mạnh Kỳ bỗng cảm thấy một trận gió lớn thổi qua, khiến cành cây lay động dữ dội.
Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, chỉ thấy vầng tịch dương đang bao phủ một màu đỏ sẫm dần trở nên u ám.
"Nổi gió..." Vẻ mặt Mạnh Kỳ vô cùng kỳ lạ, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ, từ một đề mục từng đọc được trong một quyển sách giáo khoa nào đó: "Nghiên cứu về thời tiết đối lưu mạnh ở ốc đảo lớn"...
Ngư Hải rộng lớn, mênh mông, nên đây là một ốc đảo cực lớn.
Cố Trường Thanh cũng ngẩng đầu, không hiểu gì, phụ họa: "Đúng vậy, nổi gió, sắp mưa to rồi. Nhưng ngươi cảm thán cái gì?"
Nói chung, trạng thái và sắc trời này đều báo hiệu mưa lớn.
Mạnh Kỳ thu lại vẻ mặt, trở lại vẻ điềm tĩnh, nhưng lại lộ rõ vài phần thoải mái: "Bởi vì thời cơ đến..."
"Thời cơ đến?" Cố Trường Thanh kinh hỉ nhìn Mạnh Kỳ.
Mạnh Kỳ không đáp, chắp hai tay sau lưng, bước về phía Trung Nha Xa. Vừa đi vừa hát: "Trời mưa sấm chớp thì thu quần áo."
Lại che đậy, nói lấp lửng! Cố Trường Thanh nghiến răng nhìn bóng lưng Mạnh Kỳ, hận không thể đấm cho hắn một trận. Nhưng hắn nhanh chóng thu lại tâm tư, đi ra khỏi cửa Lão Tào Khách Điếm.
............
Yến tiệc quan trọng, Trung Nha Xa chịu áp lực rất lớn, suốt đường đi vẫn im lặng. Mạnh Kỳ tay trái ấn kiếm, mặt lạnh lùng, cũng không nói gì.
Vào Thành Chủ Phủ, được thị nữ dẫn dắt, đi vào một đại sảnh rộng lớn, tìm đến chỗ ngồi của mình. Trung Nha Xa nhìn quanh, phát hiện mỗi một mã phỉ dường như đều có án kỷ riêng – Bạch Bá Chinh chuộng phong thái người Trung Nguyên, thích cổ lễ, nên không dùng bàn vuông, mà là mỗi người một bàn. Trung Nha Xa cùng các đầu lĩnh mã phỉ ngồi hai bên, Mạnh Kỳ và Công Sa Nguyệt ngồi phía sau hắn.
Trung Nha Xa nhìn từng tên mã phi quen thuộc tiến vào, được thị nữ sắp xếp đâu vào đấy, không hề hỗn loạn. Trong lòng đột nhiên sinh ra sợ hãi. Tình huống này chứng tò Nguyên Mạnh Chỉ hoặc Bạch Bá Chỉnh rất hiểu rõ tình hình của bọn mùnh, biết có những đầu lĩnh mã phi nào, mỗi người mang theo bao nhiêu huynh đệ.
"Không được xung đột với bọn chúng." Hắn tự nhủ.
"Trung đại đương gia, chúng ta thật có duyên." Giọng Vương Hoằng bỗng vang lên bên tai Trung Nha Xa. Hắn được xếp ngồi ở vị trí gần đó.
Mạnh Kỳ tay trái ấn kiếm, vẻ mặt như sẵn sàng động thủ, nhìn Vương Hoằng, vừa hận vừa khó chịu.
Hắn nhìn vị trí trống phía trước, trong lòng có tính toán, cười ha ha nói: "Tiểu Mạnh huynh đệ, ngươi chẳng phải tâm cao khí ngạo, muốn nổi danh lập vạn sao? Hiện tại chính là cơ hội. Chỉ cần đánh bại bất kỳ một đầu lĩnh mã đội nào ở đây, ngươi lập tức sẽ nổi danh! Nếu có thể đánh bại Nguyên Mạnh đại ca, hắc hắc, chẳng bao lâu cả Hãn Hải sẽ ca ngợi tên ngươi!"
"Vương Hoằng, ngươi đừng nói hươu nói vượn." Trung Nha Xa hoảng sợ, sợ Mạnh Kỳ nhảy ra khiêu chiến đầu lĩnh mã phi, như vậy là hoàn toàn không nể mặt Nguyên Mạnh Cú! Hắn vừa dùng ánh mắt ra hiệu Mạnh Kỳ bình tĩnh, đừng xúc động, vừa quát mắng Vương Hoằng.
Vương Hoằng dẫn huynh đệ ngồi xuống, hắc hắc cười một tiếng: "Tiểu Mạnh huynh đệ, ngươi chẳng phải không thích giảng quy củ sao? Hiện tại chính là cơ hội của ngươi, chỉ cần lật đổ Nguyên Mạnh lão đại, chúng ta đều nghe theo ngươi! Chẳng lẽ ngươi là quỷ nhát gan?"
Mạnh Kỳ nhắm mắt, tinh khí thần ý nội liễm, chờ đợi cơ hội.
Thấy Mạnh Kỳ giữ được bình tĩnh, Trung Nha Xa đánh giá hắn cao hơn một bậc. Vương Hoằng bĩu môi, tiếp tục khích bác, châm chọc Mạnh Kỳ.
Một lát sau, Nguyên Mạnh Chi với đôi mắt xanh lục, chòm râu màu vàng nhạt dẫn theo Đô Mạt, Chân Tuệ từ hậu đường đi vào. Bạch Bá Chinh, thành chủ Ngư Hải làm chủ nhà tiếp đón.
Bạch Bá Chinh có một nửa dòng máu Hán tộc, ngũ quan như tượng đá tạc. Ông đã ngoài bán bách, tóc hoa râm, đội cao quan, mặc áo rộng, tay áo phiêu dật, rất có phong thái sĩ phu.
Mạnh Kỳ mở mắt, nhìn Chân Tuệ, thấy hắn sắc mặt như thường, chỉ là ẩn chứa vài phần khổ sở và tưởng niệm, hơi chút yên lòng.
Tên này chỉ biết ăn thôi! Mạnh Kỳ cười mắng một tiếng, lại nhắm mắt, chuẩn bị khí thế.
Nguyên Mạnh Chi nhìn xuống đám mã phỉ, khẽ hắng giọng, chuẩn bị nói chuyện.
Ầm vang!
Trên trời chợt có tiếng sấm vang lên, cắt ngang lời Nguyên Mạnh Chi.
Bên ngoài mây đen kéo đến, từng đạo ngân xà loạn vũ.
Nguyên Mạnh Chi lại ho khan một tiếng, thu hút sự chú ý của mọi người. Nhưng đúng lúc này, hắn thấy một thiếu niên mã phỉ ấn kiếm từ trong đám người bước ra, đi tới giữa lối đi.
Trong vẻ mặt kinh sợ của Trung Nha Xa, Mạnh Kỳ lạnh lùng, bình tĩnh rút Băng Khuyết kiếm, chỉ vào Nguyên Mạnh Chi:
"Ta muốn khiêu chiến ngươi."
A? Bao gồm cả Vương Hoằng, tất cả mọi người há hốc mồm.