Mạnh Kỳ rút trường kiếm, khua khua vài đường, ra vẻ đang khổ công suy nghĩ kiếm pháp.
Chốc lát, một nữ tử trang điểm kiểu kỹ viện bước vào. Nàng có nhan sắc tầm thường, nhưng được cái trẻ trung, tràn đầy sức sống, vẫn có chút quyến rũ. Áo nàng hở ngực sâu, lộ ra một mảng da thịt đầy đặn.
"Ngũ đương gia, ngươi có thấy Tứ đương gia không?" Giọng nàng ngọt ngào hỏi. Ngũ đương gia đẹp trai thì có đẹp trai, hơn hẳn Tứ đương gia, nhưng cứ khiến người ta có chút kinh hãi, nói động thủ là động thủ, nói giết người là giết người. Trận trước, đến cả đồ tể Vương Hoằng đáng sợ ở Lạc Nhật Hải cũng bị hắn rút kiếm chém ngay, không hề báo trước, không hề sợ hãi.
Kiểu nam nhân như vậy, khó tránh khỏi khiến người ta say mê, nhưng vẫn mang theo vài phần kính sợ, không dám thân cận.
Mạnh Kỳ cau mày, mất kiên nhẫn nói: "Không thấy."
Nữ thổ phi giật mình, nhìn Mạnh Kỳ đang dụng tâm nghiên cứu kiếm pháp, nhìn vẻ tuấn tú môi hồng răng trắng của hắn, đáy lòng bỗng trào lên vài phần lửa nóng, hận không thể nuốt chứng hắn. Vì thế, nàng lấy hết dũng khí, giọng nói mềm mại như sắp nhỏ nước: "Ngũ đương gia, đến Ngư Hải, mọi người đều đi tìm thú vưi, sao ngươi không ra ngoài?”
"Luyện kiếm." Mạnh Kỳ lạnh lùng đáp.
"Cũng đâu thiếu được một lát công phu." Nữ thổ phỉ chậm rãi tiến về phía Mạnh Kỳ, càng thêm điệu đà quyến rũ: "Ngũ đương gia, ngươi còn trẻ, đã thử qua mùi vị phụ nữ chưa?"
Mạnh Kỳ lạnh lùng nhìn nàng, trường kiếm chỉ thẳng: "Bộ pháp của ngươi có bảy chỗ sai lầm, mỗi chỗ đều có thể khiến ta một kiếm giết chết ngươi. Tỷ như, chỗ này, chỗ này..."
Hắn vừa nói, vừa vung kiếm chỉ đúng chỗ, hàn quang lạnh lẽo thấu xương, khiến nữ thổ phỉ lửa nóng tan biến, biểu tình xấu hổ, kinh hoảng nhưng cố trấn định: "Ta võ công kém cỏi, đa tạ Ngũ đương gia chỉ điểm, lập tức trở về khổ luyện."
Vừa đứt lời, nàng xoay người bỏ đi, bộ pháp bối rối, như có ác quỷ đuổi theo sau lưng.
"Không ngờ giả vờ đắm chìm trong kiếm pháp lại có thể dọa chạy được bọn họ..." Cố Trường Thanh mặt mày hối hận.
Mạnh Kỳ thu kiếm, mỉm cười nhìn hắn: "Đổi lại là ngươi, chắc chắn không được."
Đây thuần túy là do hình tượng mà hai người xây dựng trước đó quyết định. Bản chất thật sự của mình không quan trọng, quan trọng là người khác nghĩ mình là người thế nào. Là người hào phóng, lãnh khốc vô tình hay là người da mặt mỏng, không giỏi từ chối, chỉ cần thông qua một vài sự việc cố ý tạo dựng hình tượng trực quan, là có thể lợi dụng hình tượng này để "lừa" người khác.
Cố Trường Thanh nghĩ ngợi rồi chán nản thở dài: "Ngươi nói đúng, nếu ta làm vậy, bọn họ chỉ biết quấn lấy, nói cái gì mà, ai nha, Tứ đương gia, kiếm pháp của ngươi thật tuyệt, đến chỉ điểm ta một chút đi, ngươi cầm tay ta, từ từ chỉ điểm đi. Sớm biết ta cũng giả lạnh lùng, giả xúc động."
"Chậm đã." Mạnh Kỳ cười tửm tim nói, muốn xây dựng hình tượng, phải bắt đầu ngay từ đầu, như vậy mới hiệu quả.
Sau đó, hắn đứng lên, nói với Cố Trường Thanh: "Chúng ta đi tìm Trung Nha Xa, ngươi cứ nói với hắn như vầy..."
Trung Nha Xa vừa cùng Công Sa Nguyệt đại chiến một trận, tinh thần sảng khoái, nhưng vẫn có vẻ mệt mỏi. Nhìn hai vị tân đương gia tìm đến cửa, hắn nghi hoặc hỏi: "Tiểu Mạnh huynh đệ, Tiểu Cố huynh đệ, hai người có chuyện gì tìm ta?"
"Trường Thanh kéo ta tới." Mạnh Kỳ giữ vẻ lạnh lùng.
Cố Trường Thanh mỉm cười nói: "Đại đương gia, chỉ là nghĩ đến một vài chuyện, chi bằng chuẩn bị trước, nên tìm ngươi bàn bạc."
“Chuẩn bị trước cái gì?” Trung Nha Xa càng thêm khó hiểu.
Cố Trường Thanh cười nói: "Đại đương gia không chuẩn bị đường lui sao? Nhược Tà Đao Lệnh truy sát Tiểu Con Lừa Ngốc, bị ngươi bắt được. Nguyên Mạnh Chi bảo ngươi giao người, ngươi giao hay không giao?"
Nghĩ đến dọc đường luôn bị Mạnh Kỳ thừa nước đục thả câu, làm hỏng hình tượng, hắn nghiến răng nghiến lợi khi nhắc đến ba chữ "Tiểu Con Lừa Ngốc".
Trung Nha Xa hít một hơi: "Có lý, Tiểu Cố huynh đệ nói có lý."
Tuy nói hắn chỉ ôm ý định thử vận may, nhưng nếu thật sự tổ tiên phù hộ thì sao? Chớ để vận may đến tận cửa mà mình không nắm bắt, vậy thì hối hận không kịp!
Nơi này là Ngư Hải thành, không phải ốc đảo, hoang mạc bên ngoài. Bắt được người rồi không thể lập tức phóng ngựa đi xa. Đến lúc đó, Nguyên Mạnh Chỉ chắc chắn sẽ sai Bạch Bá Chinh phong tỏa cửa thành, cần phải chuẩn bị sẵn sàng trước.
"Tiểu Con Lừa Ngốc quỷ dị đa đoan, võ công cao cường, muốn bắt được hắn, chỉ có thể hy vọng Nguyên Mạnh Chi bị thương nặng hắn mà không bắt được hắn ngay tại chỗ. Hy vọng thật là xa vời." Cố Trường Thanh dội một gáo nước lạnh, nhưng lập tức nói tiếp: "Nhưng không có nghĩa là chúng ta tay trắng trở về."
"Ngư Hải thành ngư long hỗn tạp, lần này lại có không ít đội mã vào thành, như một đống củi khô, chỉ cần có chút lửa, lập tức bùng cháy. Tiểu Con Lừa Ngốc đến cứu người chính là cơ hội như vậy. Đại đương gia, đến lúc hỗn loạn, chúng ta có thể làm một mẻ lớn. Ngư Hải thành là nơi phồn hoa bậc nhất của Hãn Hải, không biết bao nhiêu nhà giàu có..."
Trung Nha Xa nghe mà mắt sáng lên, vỗ tay cái đét: "Tiểu Cố huynh đệ, đội ngũ chúng ta thiếu người thông minh như ngươi!"
Cố Trường Thanh bắt đầu xây dựng hình tượng quân sư trí giả, điều này không mâu thuẫn với hình tượng trước đó của hắn. Còn Tiểu Mạnh, người hở ra là rút kiếm chém, rõ ràng không phù hợp với loại "hình tượng" này.
Hắn hưng phấn đứng lên, đi qua đi lại. Ngư Hải là trung tâm tuyến đường phía nam, bao năm qua tích lũy không biết bao nhiêu tài phú. Tuy nói phải cống nạp cho Tắc La Cư, Thân Độc Liêu các kiểu, nhưng số còn lại cũng tạo nên vô số cự thương phú hộ. Hắn vừa chém giết thất bại, đang cần một khoản tiền lớn để chiêu mộ nhân thủ. Dù sao không phải ai cũng như Tiểu Mạnh huynh đệ và Tiểu Cố huynh đệ, nhìn thấy cơ hội và danh tiếng.
Đương nhiên, nếu vơ vét được số tài phú đủ để mình sống an nhàn mấy đời, thì chia cho mọi người một phần rồi giải nghệ làm thổ phỉ luôn!
Cố Trường Thanh nhếch mép cười: "Cho nên, đại đương gia, chúng ta phải chuẩn bị trước, chuẩn bị đường lui sớm."
"Có ngươi." Trung Nha Xa giơ ngón tay cái lên: "Ta đi lo quan hệ, chuẩn bị đường đào tẩu trước."
"Đại đương gia là nhân vật có tiếng ở Hãn Hải, nếu tự mình ra mặt, rất dễ bị người khác chú ý, không ổn lắm, cứ giao cho ta và Tiểu Mạnh đi làm đi." Cố Trường Thanh vội ngăn cản.
Trung Nha Xa nghĩ nghĩ, đúng là đạo lý đó. Ta có tự mình biết mình, ở Hãn Hải không lọt vào hàng ngũ nào, nhưng trong giới "đồng nghiệp” cũng có chút danh tiếng. Đừng nói ai xa xôi, chỉ riêng Vương Hoằng thôi, chắc chắn sẽ tăng cường giám sát mình. Đến lúc đó, đường lưi bị người có tâm cắt đứt trước, thì phiền toái lớn.
Hắn gật đầu: "Tiểu Cố huynh đệ, ngươi và Tiểu Mạnh huynh đệ là người lạ mặt, có lợi cũng có hại. Chưa chắc có thể tìm được đầu rắn thích hợp để phó thác việc này, họ cũng không nhất thiết tin tưởng các ngươi."
"Không phải có đại đương gia giới thiệu sao? Chỉ cần có tín vật của đại đương gia, tin là họ sẽ chấp nhận." Cố Trường Thanh cười ha ha.
Trung Nha Xa trầm tư một lát, cắn răng nói: "Hai vị huynh đệ, việc này giao cho các ngươi, liên quan đến sự sống còn của đội ngũ, chớ làm hỏng."
"Đại đương gia cứ yên tâm." Cố Trường Thanh tươi cười nói.
Trung Nha Xa gật đầu: "Các ngươi đến khách sạn Lão Tào ở Tây Phố tìm."
Lời còn chưa dứt, hắn đã nghe Cố Trường Thanh chen ngang: "Tìm Tạ Tửu Quỷ."
"Ngươi biết?" Trung Nha Xa ngạc nhiên nhìn Cố Trường Thanh.
Cố Trường Thanh mỉm cười nói: "Vài năm trước, ta từng theo trưởng bối đến Ngư Hải một lần, ông ấy kể, Tạ Tửu Quỷ ở khách sạn Lão Tào là người công chính nhất trong nghề, dù là tiêu thụ hàng ăn cướp, giết người, tìm hiểu tình báo hay là ẩn nấp trốn thoát, chỉ cần đàm phán ổn thỏa với hắn, thì chưa từng có chuyện bán đứng ai. Bất kể đối thủ là Tắc La Cư hay Thân Độc Liêu, hắn đều giữ bí mật tuyệt đối."
"Đúng vậy, Tạ Tửu Quỷ ở đây mười mấy năm rồi, lai lịch thần bí. Lão đại Tắc La và Thân Độc Liêu cũng không dễ gì muốn đắc tội hắn." Trung Nha Xa đột nhiên hạ giọng: "Nghe đồn bản thân Tạ Tửu Quỷ là một cao thủ Ngoại Cảnh..."
Lời này nghe có chút quen tai. Mạnh Kỳ nhíu mày thầm nghĩ.
Nói chuyện vài câu, Trung Nha Xa tháo một khối ngọc thạch trên cổ xuống, trên đó có vết nứt rõ ràng: "Ta từng tìm Tạ Tửu Quỷ tiêu thụ hàng ăn cướp, cũng coi như có chút giao tình. Cầm khối ngọc thạch này đi, hắn vừa thấy là nhận ra."
Đợi đến khi hai người sắp ra ngoài, Trung Nha Xa kéo Cố Trường Thanh lại, hạ giọng nói: "Tiểu Mạnh người này rất lỗ mãng, ngươi phải để mắt đến hắn. Nếu không phải sợ ngươi gặp nguy hiểm, cần người giỏi đi cùng, ta đã không muốn cho hắn ra ngoài."
"Đại đương gia yên tâm, ta và Tiểu Mạnh đâu phải mới quen biết một hai ngày." Cố Trường Thanh trịnh trọng đáp.
Ờ, là hơn mười ngày quen biết... Tai Mạnh Kỳ hơi động, không nhịn được oán thầm, ở lâu với mình, Trường Thanh cũng học được nói dối rồi.
Có Trung Nha Xa "bảo kê”, dù Tạ Tửu Quỷ có bán đứng, người khác cũng không nghỉ ngờ thân phận thật sự của hai người, cùng lắm xem như thủ hạ mưu tính đường đào tấu cho đại đương gia.
Rút kiếm ra khỏi cửa, Mạnh Kỳ và Cố Trường Thanh đi qua mấy ngã tư đường phồn hoa, bước vào Tây Phố. Người ở đây rõ ràng ăn mặc rách rưới, biểu tình chết lặng, thần sắc vội vã.
Một gian nhà đất thấp bé treo tấm biển "Khách sạn Lão Tào". Bên trong bày hơn mười chiếc bàn, ánh sáng lờ mờ, ồn ào dị thường.
Tiếng oẳn tù tì, tiếng cười đùa, trong tiếng ồn ào, Cố Trường Thanh dẫn Mạnh Kỳ, thuần thục len qua đám người, đến trước một chiếc bàn vuông ở góc. Một nam tử tóc tai bù xù, bết lại như tổ chim đang gục ở đó, toàn thân nồng nặc mùi rượu, trước mặt còn đặt nửa vò rượu.
"Vài năm trôi qua, nơi này vậy mà không có gì thay đổi." Cố Trường Thanh cười nói với Mạnh Kỳ, sau đó gõ gõ mặt bàn.
Tạ Tửu Quỷ chậm rãi ngẩng đầu, giọng nói hàm hồ: "Có chuyện thì nói, không có việc gì thì đi cho.”
Hắn ngoài dự đoán của mọi người có diện mạo không tệ. Nếu không phải tóc tai, mặt mũi rối bù bẩn thỉu, toàn thân nồng nặc mùi rượu, thì có thể coi là một mỹ nam tử mày kiếm mắt sáng.
"Tuyệt chiêu đưa an toàn hơn mười người ra khỏi Ngư Hải." Cố Trường Thanh hạ giọng nói.
Tạ Tửu Quỷ trầm mặc một lát, uống một ngụm rượu: "Năm ngàn lượng bạc, giá chót, trả trước hai ngàn, cần thì ít nhất trước một khắc chung đến đây báo cho ta biết, sự thành sau trả ba ngàn còn lại."
Cố Trường Thanh lấy ra một túi nhỏ bảo thạch, đưa cho Tạ Tửu Quỷ: "Không chỉ hai ngàn."
Đây là "kinh phí hoạt động” Trung Nha Xa cấp, Mạnh Kỳ và Cố Trường Thanh đương nhiên không khách khí.
Tạ Tửu Quỷ mở túi ra nhìn, trên mặt rốt cuộc lộ ra nụ cười, lần đầu tiên đánh giá Mạnh Kỳ hai người: "Ồ, da trắng thịt mềm, từ Trung Nguyên đến à? Hay là ốc đảo Tuyết Sơn phía bắc?"
Hắn căn bản không chờ đợi câu trả lời, mắt say lờ đờ tiếp tục nói: "Vậy có biết Cù Cửu Nương, 'Hãn Hải đệ nhất gia' vẫn xinh đẹp, vẫn nóng bỏng như vậy không?"
Nhắc đến Cửu Nương, cả người hắn như biến đổi, ngữ khí nóng rực, mặt mày phát sáng, ánh mắt dịu dàng, như chàng thiếu niên mới biết yêu.
Khó trách cảm thấy quen tai, lai lịch thần bí, hư hư thực thực ngoại cảnh, giống Cù Cửu Nương như vậy! Mạnh Kỳ bừng tỉnh đại ngộ.