Mạt Nhật Chương Lãng

Lượt đọc: 4898 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
796 Bàn tính của Hồng Tiểu Muội 1/3

❊ ❊ ❊

Ngay khi Trương Tiểu Cường đang tiến gần đến hai chiếc xe chở tên lửa chống tăng, có người cũng đang áp sát mục tiêu này. Trương Tiểu Cường liếc mắt liền nhận ra đó là một thiếu nữ mặc áo đỏ có tốc độ cực nhanh. Thiếu nữ tuổi không lớn, dung mạo xinh đẹp, trên khuôn mặt tựa bạch ngọc thoáng lộ vẻ lo âu. Tốc độ của cô ta tuy nhanh nhưng vẫn không thoát khỏi tầm mắt của Trương Tiểu Cường. Thiếu nữ áo đỏ cũng nhìn thấy Trương Tiểu Cường, sắc mặt chợt biến đổi, thoáng hiện vẻ do dự, nhưng rồi lại đổi hướng áp sát về phía anh. Cô ta chặn đầu Trương Tiểu Cường giữa đường, chưa đợi anh quyết định là đánh hay giết, thiếu nữ đã vội vàng mở lời:

"Tôi là em gái của Hi Nhi, muốn nhờ anh giúp một tay, cứu Trần Ngọc ra ngoài..."

Trương Tiểu Cường lập tức dừng bước, kéo cô gái trước mặt sang một bên rồi ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của cô mà hỏi:

"Cô chính là Hồng Tiểu Muội mà anh em nhà họ Ninh nhắc tới? Trần Ngọc bị làm sao? Hi Nhi đang ở đâu? Bảo cô ấy tới gặp tôi, tôi có việc cần nhờ cô ấy..."

Trương Tiểu Cường nói một tràng dài khiến Hồng Tiểu Muội không biết phải đáp thế nào, cô sốt ruột nắm lấy cánh tay anh khẩn cầu:

"Hi Nhi không có tới đây, chị ấy vẫn đang sắp xếp người làm ruộng. Tôi đến đây để trinh sát, không biết Trần Ngọc nghe tin tức ở đâu mà chạy tới tranh giành đồ đạc, kết quả đụng phải người của Thanh Hồng Đạo nên bị bắt đi rồi..."

Nghe đến đây, Trương Tiểu Cường lập tức mất hứng. Anh không thân với Trần Ngọc, cũng chẳng quen biết gì Hồng Tiểu Muội. Tìm Hi Nhi chẳng qua là muốn cô phối hợp để giết Tam Thiên Vương. Nếu làm được điều đó, anh có thể tiện tay cứu Trần Ngọc, như vậy cả hai bên đều giải quyết được vấn đề. Còn bắt anh từ bỏ việc giết Tam Thiên Vương để đi cứu Trần Ngọc ư? Rất tiếc, anh không phải Lôi Phong.

"Rất tiếc, tạm thời tôi không có thời gian. Tứ Thiên Vương đã gài bẫy tôi, tôi phải giết bọn chúng để báo thù. Trần Ngọc tự mình tới đây, chắc chắn là vì nghe tin thú biến dị có thể nâng cao thực lực cho tiến hóa giả. Khi chưa có sự cho phép của Hi Nhi mà đã tự ý tới đây, chứng tỏ cậu ta chẳng hề để tâm đến Hi Nhi, cũng không coi trọng cô. Không cần phải lo lắng cho cậu ta nữa đâu..."

Nói đoạn, Trương Tiểu Cường định tiến lên, không thèm để ý đến cô bé này nữa. Hồng Tiểu Muội đảo mắt một vòng, đột nhiên cất tiếng:

"Anh nhất định phải giúp tôi cứu anh ấy! Trần Ngọc là một trong những tiến hóa giả mạnh nhất bên cạnh Hi Nhi. Chẳng phải anh luôn muốn Hi Nhi gia nhập phe mình sao? Anh cứu Trần Ngọc, tôi sẽ cùng anh ấy thuyết phục Hi Nhi..."

Trương Tiểu Cường không dễ bị lay chuyển bởi những tiểu xảo này, anh không chút do dự phản bác:

"Có phải cô thích Trần Ngọc nên mới lôi Hi Nhi ra làm cái cớ không?"

"Cái này..."

Bị Trương Tiểu Cường vạch trần tâm tư, Hồng Tiểu Muội không biết phải nói sao. Đôi má cô ửng hồng, hàm răng bạc cắn chặt lấy khóe môi, ánh mắt từ lo âu chuyển sang khao khát và cầu khẩn. Ngoài biểu cảm này ra, cô không biết làm thế nào để lay động người đàn ông có tâm trí trưởng thành này. Trương Tiểu Cường nhíu mày, ném tên Kiếm Trảm đang bị trói như đòn bánh tét xuống chân Hồng Tiểu Muội và nói:

"Cô ở đây trông chừng hắn giúp tôi, tôi đi đối phó với Tam Thiên Vương. Trần Ngọc tạm thời tôi chưa cứu, nhưng tôi sẽ bắt sống vài người của Thanh Hồng Đạo để trao đổi. Đây là giới hạn những gì tôi có thể làm. Hơn nữa, lời cô nói trước đó phải giữ lời, sau khi đưa được Trần Ngọc về, phải cùng cậu ta giúp tôi thuyết phục Hi Nhi..."

Hồng Tiểu Muội đối với Trương Tiểu Cường chỉ là "có bệnh thì vái tứ phương". Đây cũng coi như lần đầu tiên cô và anh gặp mặt chính thức. Trương Tiểu Cường không đồng ý cô cũng chẳng làm gì được. Nhưng vị thế của Trần Ngọc trong lòng cô còn quan trọng hơn cả Hi Nhi. Cô cho rằng Trương Tiểu Cường nhất định có ý đồ với Hi Nhi xinh đẹp nên mới nói như vậy. Đồng thời, đó cũng là tâm tư nhỏ mọn của một người phụ nữ, muốn đẩy Hi Nhi - tình địch của mình - về phía Trương Tiểu Cường để Trần Ngọc dồn sự chú ý vào mình.

Nghe Trương Tiểu Cường nói vậy, cô cũng biết đây là cách tốt nhất rồi. Bằng không, Hi Nhi tuyệt đối sẽ không vì cứu Trần Ngọc mà đắc tội với ba thế lực lớn. Trần Ngọc tự ý ra ngoài tranh giành chất keo thú biến dị, hành vi đó trong mắt Hi Nhi chính là phản bội. Huống hồ Hi Nhi chỉ có một mình, dù cô là tiến hóa giả đỉnh cao cũng không thể cứu được Trần Ngọc. Mà sở trường của cô không phải là chiến đấu, nếu không cô đã tự mình đi cứu Trần Ngọc rồi. Cách của Trương Tiểu Cường hiện tại là phương án tối ưu.

Không nói nhiều, Trương Tiểu Cường giao "phiền phức" của mình cho Hồng Tiểu Muội rồi xoay người chạy về phía xe tên lửa. Ngay khoảnh khắc Trương Tiểu Cường rời đi, Kiếm Trảm dường như sống lại, vặn vẹo cơ thể, trườn như con lươn định thoát khỏi dây thừng. Hồng Tiểu Muội không phải loại con gái hoảng loạn khi gặp chuyện như hắn tưởng. Cô không chút do dự rút ra hai chiếc răng nanh trắng muốt, đâm phập vào vai Kiếm Trảm. Kiếm Trảm vốn rất tự tin vào lớp giáp da của mình, vẫn đang giãy giụa, nào ngờ răng nanh đâm xuyên qua giáp da, cắm sâu vào vai hắn, khiến máu phun ra như suối...

"Thả ta ra, ta sẽ giúp ngươi cứu người, ta là Vĩnh Dạ Thích Khách..."

Kiếm Trảm vốn không chịu tổn thương gì quá lớn trong tay Trương Tiểu Cường, nhưng dưới tay Hồng Tiểu Muội lại đổ máu, lập tức trở nên ngoan ngoãn. Trương Tiểu Cường không giết hắn, chắc chắn là vì hắn vẫn còn giá trị lợi dụng. Nhưng Hồng Tiểu Muội thì không bận tâm nhiều như vậy. Mệnh lệnh của Trương Tiểu Cường là trông chừng hắn, Hồng Tiểu Muội chỉ cần đảm bảo khi Trương Tiểu Cường quay lại vẫn thấy hắn ở đó. Đến lúc đó dù sống hay chết, chỉ cần hắn còn ở đây là cô đã hoàn thành nhiệm vụ.

Nghe thấy ba chữ "Vĩnh Dạ Thích Khách", thần sắc Hồng Tiểu Muội hơi ngẩn ra, ngượng ngùng nói:

"Cái này, tôi thực sự chưa từng nghe qua..."

Không nhắc tới việc Kiếm Trảm phải chịu thiệt thòi lớn dưới tay Hồng Tiểu Muội "nghé con không sợ hổ", cũng không nhắc tới việc hắn hối hận vì trước kia quá khiêm tốn làm gì. Trương Tiểu Cường nhanh chóng áp sát xe tên lửa, trước tiên thu hút sự chú ý của những tên cảnh giới. Hai khẩu súng máy hạng nặng nổ súng về phía anh. Những tia lửa như sao băng đan thành một tấm lưới bao vây lấy lộ trình tiến lên của Trương Tiểu Cường. Bóng dáng linh hoạt của anh xuyên qua làn đạn, hai thanh đao Chuột Vương trong tay không ngừng chém đứt hoặc hất văng từng viên đạn cỡ lớn. Nếu là trước kia, Trương Tiểu Cường còn cần phải đội mũ bảo hiểm, tránh né trong tình cảnh hiểm nghèo, thì giờ đây anh đã đủ mạnh mẽ, những vũ khí quy ước thông thường này không còn là hiểm trở khó vượt qua đối với anh nữa.

Tất nhiên, đó là vì xung quanh chỉ có hai khẩu súng máy hạng nặng 12.7mm. Tốc độ bắn của loại súng này không quá nhanh, dù uy lực lớn nhưng trong tầm nhìn động của Trương Tiểu Cường thì không phải là vấn đề quá lớn. Anh luôn né tránh được trong gang tấc. Trong quá trình không ngừng áp sát, xạ thủ của hai khẩu súng máy đều hoảng sợ như thấy quỷ, đến mức điểm rơi của đạn cũng lệch xa khỏi Trương Tiểu Cường vì họ quá hoảng loạn.

Hai luồng lửa dài cày nát mặt đất quanh Trương Tiểu Cường thành vô số cột đất. Anh xuyên qua làn đạn, khi lướt qua khoảng giữa hai khẩu súng máy, những tay súng đã rơi vào trạng thái điên cuồng liền không chút do dự xoay nòng súng đuổi theo anh. Vốn dĩ hai bên nằm trên một đường thẳng, những tia lửa tán loạn không vì họ xoay nòng mà dừng lại. Chỉ thấy vô số điểm sáng đỏ rực đan xen trên không trung, hai chiếc xe gắn súng máy hạng nặng đồng loạt bốc cháy rồi nổ tung...

Trương Tiểu Cường thậm chí không cần động đến một ngón tay, hai tổ súng máy đã tự gây thương vong nặng nề cho nhau. Xe tên lửa đương nhiên chứng kiến toàn bộ quá trình. Một chiếc bắt đầu khởi động muốn tránh xa, chiếc còn lại xoay đầu xe, hướng tên lửa Hồng Tiễn-8 về phía Trương Tiểu Cường, xem chừng định dùng loại tên lửa có thể tiêu diệt thú biến dị này để diệt trừ anh. Ngay lúc này, Trương Tiểu Cường đột nhiên rút lựu đạn ném về phía xe tên lửa. Khoảng cách hai bên không quá xa, chỉ chừng hơn trăm mét. Với tốc độ của Trương Tiểu Cường thì chỉ mất vài giây, nhưng tên lửa đã rời bệ phóng, phun cột khói trắng lao về phía anh. Lúc này dù là Trương Tiểu Cường cũng không dám đối đầu trực diện với quả tên lửa này, ném lựu đạn cũng là hành động bất đắc dĩ.

Với lực cánh tay của Trương Tiểu Cường, khoảng cách trăm mét không phải là khó khăn. Quả lựu đạn xé gió lao thẳng xuống giữa xe tên lửa. Những đám mây đen cuồn cuộn nổ tung, lan tỏa trước tiên trong tiếng nổ chấn động. Cả người Trương Tiểu Cường bị khói thuốc súng dày đặc bao phủ, vô số cây cỏ bị mặt đất chấn động hất tung lên không trung, bùn cát đen và đá vụn quện vào nhau trộn lẫn với những nhành cỏ bay lượn. Chiếc xe tên lửa định bỏ chạy lúc nãy dừng lại quan sát, còn chiếc xe vừa bắn tên lửa thì trước khi sóng xung kích ập tới, đã bị quả lựu đạn ném tới kẹt vào bệ phóng tên lửa. Mấy tên thao tác sợ đến mất vía, thi nhau nhảy khỏi xe bằng đủ mọi tư thế. Khói đen dày đặc bao trùm lấy chúng, tỏa ra những mảnh da ghế xe vụn nát cùng những thi thể cháy đen.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng, chiếc xe tên lửa đã bị lựu đạn phá hủy. Đây cũng là do tên lửa Hồng Tiễn-8 được lắp đặt tùy tiện trên xe quân sự mui trần, nếu lắp trên xe bọc thép thì đã không xảy ra chuyện này. Ngay khi sự chú ý của chiếc xe tên lửa còn lại bị thu hút bởi chiếc xe vừa nổ tung, Trương Tiểu Cường với thân hình cháy đen như quả bóng lăn, từ trong lớp bụi cát đang rơi xuống lăn ra ngoài. Sau đó anh duỗi người, như một con mèo đen nhanh nhẹn lao thẳng về phía chiếc xe tên lửa còn lại. Chỉ thấy lớp áo ngoài của anh đã bị xé nát không còn một mảnh vải, thứ khoác trên người anh lúc này là bộ giáp vảy màu đỏ tím có ánh bảy màu. Bộ giáp này gần một nửa đã bị khói đen nhuộm màu, nhưng mặc trên người anh lại bó sát như quần áo bó, hoàn toàn không có vẻ cứng nhắc hay vướng víu của giáp da.

Khi đám vũ trang trên xe tên lửa phát hiện ra dấu vết của Trương Tiểu Cường lần nữa, anh đã áp sát tới gần. Ở khoảng cách này đã nằm trong tầm bắn của súng lục. Trương Tiểu Cường không dùng đến đao Chuột Vương, trong tiếng súng lục giòn giã, trán của những tên vũ trang này lần lượt in lỗ đen, mềm nhũn ngã xuống vị trí của mình. Vứt khẩu súng lục, Trương Tiểu Cường lao tới ba bước, nhảy mạnh lên xe tên lửa, xoay nòng tên lửa nhắm vào chiến trường đang hỗn chiến bên cạnh thú biến dị, không chút do dự nhấn nút phóng, bắn đi quả tên lửa chống tăng cuối cùng của chiếc xe...

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1841
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »