Tại Nghiệp Thành, trong cố trạch của Triệu Trung, Phấn Vũ Tướng quân Hàn Phức đang thở ngắn than dài trước mặt hai người con trai. Mấy ngày nay, ông nhận thấy Viên Thiệu dành cho mình không ít lời oán trách, trong lòng vô cùng sợ hãi. Không ngờ sau khi ông nhường chức Ký Châu Mục cho Viên Thiệu, đối phương chẳng những không niệm tình nghĩa, ngược lại còn oán trách ông vì chuyện mượn lương.
Lúc này, ông vô cùng hối hận vì đã tin lời Quách Đồ mà nhường chức Ký Châu Mục cho Viên Thiệu, khiến bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm thế này. Nếu như Viên Cơ vẫn còn giữ chức Ký Châu Mục, chắc chắn sẽ không hại ông.
Đúng lúc này, từ ngoài cửa phủ bỗng truyền đến một hồi ồn ào. Rất nhanh sau đó, cổng phủ bị đập vỡ, một toán binh lính xông vào. Người dẫn đầu chính là Đốc quan Tòng sự Chu Hán, kẻ từng có tư thù với Hàn Phức. Bên cạnh Chu Hán còn có một người nữa, chính là Hứa Du.
Hàn Phức nhìn thấy Chu Hán dẫn binh đến, cứ ngỡ Viên Thiệu muốn giết mình, không khỏi kinh hãi, vội vàng muốn trốn vào trong nhà. Thế nhưng, Chu Hán đã lao tới tóm lấy ông, trên mặt đầy vẻ cười nhạo.
Hàn Phức hoảng hốt nhìn sang Hứa Du bên cạnh, hỏi: "Tử Viễn, chẳng lẽ Viên Bản Sơ muốn hại ta sao?"
Hứa Du vuốt râu lắc đầu nói: "Chủ công là người khoan hậu, sao lại vô duyên vô cớ hại ngươi? Ta đến đây là để truyền lệnh của chủ công. Trước đây ngươi tự ý làm chủ, đem lương thảo cho người khác mượn, nay không đòi lại được, gây bất lợi cho Ký Châu. Phàm là có vay thì phải có trả, xin Hàn Tướng quân hãy đến Thượng Đảng, đòi lại lương thực của Ký Châu ta!"
Hàn Phức ngẩn người. Ánh mắt Hứa Du lóe lên, lại nói: "Nay Hắc Sơn tặc hoành hành, chủ công đặc biệt phái Đốc quan Tòng sự Chu Hán dẫn binh hộ tống dọc đường."
Hàn Phức sững sờ, sắc mặt trong chớp mắt trắng bệch. Ông không hề ngu ngốc, để kẻ có tư thù với mình là Chu Hán hộ tống, thì trên đường đi... ông không dám nghĩ tiếp, theo bản năng lắc đầu nói: "Xin hãy đổi người khác hộ tống..."
Không ngờ lời còn chưa dứt, Chu Hán đã quật ngã ông xuống đất, vớ lấy một cây gậy gỗ bên cạnh, đánh gãy hai chân đứa con trai trưởng đang đứng cạnh Hàn Phức. Con trai trưởng của Hàn Phức ngã xuống đất, đau đớn kêu thảm thiết.
Hàn Phức hoảng sợ bò dậy lùi lại phía sau. Chu Hán gằn giọng: "Sứ quân có lệnh, ngươi dám kháng chỉ, nếu còn chần chừ..."
Hứa Du làm như không thấy hành động của Chu Hán, cười ha hả nói: "Hàn Tướng quân, hay là sớm lên đường đi thôi."
Hàn Phức run rẩy toàn thân, không dám nói lời nào, chỉ có thể gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Thái Hành Sơn khởi đầu từ U Châu ở phía bắc, kéo dài đến Vương Ốc Sơn của Hà Nội Quận ở phía nam, trải dài hơn tám trăm dặm. Trăm núi nối liền, ngàn đỉnh sừng sững, vạn khe sâu thẳm, như một dãy thiên hiểm ngăn cách Tịnh Châu và Ký Châu. Dãy núi lại bị các con sông như sông Cự Mã, sông Hô Đà, sông Chương, sông Thấm... từ cao nguyên Tịnh Châu đổ xuống cắt ngang theo chiều đông tây, hình thành nên tám con đường hẻm núi, gọi là "Thái Hành Bát Hình".
Hình thứ nhất là Chỉ Quan Hình, nằm ở phía nam nhất của Thái Hành Sơn, đi từ huyện Giáng Ấp của Hà Đông Quận qua huyện Đông Viên đến huyện Chỉ của Hà Nội Quận. Nơi hẹp nhất chỉ vừa một xe đi qua, hiện đã bị Trương Liêu khống chế.
Hình thứ hai là Thái Hành Hình, hình rộng ba bước, dài bốn năm mươi dặm, đi từ huyện Cao Đô của Thượng Đảng Quận xuống phía nam đến huyện Dã Vương của Hà Nội Quận, thông thẳng tới Trung Nguyên. Cửa ra có thiết lập một hùng quan tên là Thiên Tỉnh Quan, được gọi là nơi hiểm yếu do trời tạo. Sau khi Trương Liêu chiếm được Thượng Đảng, đã nhanh chóng khống chế cửa quan này.
Hình thứ ba là Bạch Hình, bắt đầu từ huyện Huyễn Thị của Thượng Đảng Quận đến huyện Sơn Dương của Hà Nội Quận, dài tới hơn ba trăm dặm, giữa đường có trải ván gỗ, vô cùng hiểm trở. Sau khi Trương Liêu chiếm Thượng Đảng, tự nhiên cũng kiểm soát con đường này.
Hình thứ tư chính là Phủ Khẩu Hình mà Trương Liêu đã đi, từ huyện Trường Tử - trị sở của Thượng Đảng - đến huyện Thiệp của Ngụy Quận, Ký Châu. Mà huyện Thiệp lại không cách xa Triệu Quốc và Cự Lộc Quận của Ký Châu, vì vậy con đường này cực kỳ quan trọng, Trương Liêu đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Tính ra, trong Thái Hành Bát Hình, Trương Liêu hiện đã nắm giữ bốn con đường.
Địa bàn Trương Liêu đang khống chế là Hà Đông Quận và Thượng Đảng Quận. Nếu tính cả Tây Hà Quận và Thái Nguyên Quận đang trong kế hoạch, toàn bộ lãnh thổ là một dải đất hẹp dài từ bắc xuống nam. Hai bên là cao nguyên Thái Hành Sơn và Lữ Lương Sơn. Phía đông trên Thái Hành Sơn là bồn địa cao nguyên Thượng Đảng, phía tây trên Lữ Lương Sơn là bồn địa cao nguyên Tây Hà. Ở giữa kẹp lấy vài bồn địa nhỏ như chuỗi hạt gồm Hà Đông Quận, Thái Nguyên Quận..., phía nam có lá chắn Trung Điều Sơn, phía bắc có hiểm ải Nhạn Môn Quan.
Toàn bộ địa bàn này có năm con đường huyết mạch chính thông với Ký Châu và Trung Nguyên, đó chính là năm hình trong Thái Hành Bát Hình: Chỉ Quan Hình, Thái Hành Hình, Bạch Hình, Phủ Khẩu Hình và Tỉnh Hình. Ba con đường còn lại là Phi Hồ Hình, Bồ Âm Hình, Quân Đô Hình là đường thông từ phía bắc Tịnh Châu tới U Châu, Trương Liêu hiện tại chưa thể lo tới.
Mục tiêu tiếp theo của hắn chính là Tỉnh Hình còn lại trong năm hình. Khống chế được năm con đường này, hắn sẽ chiếm ưu thế quân sự tuyệt đối với Ký Châu, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất binh từ bất kỳ con đường nào.
Đầu phía tây của Tỉnh Hình nằm ở Thái Nguyên Quận, đầu phía đông thì ở Thường Sơn Quốc.
Hai đời Hán đều tồn tại song song chế độ quận huyện và chế độ phong kiến. Thường Sơn Quốc là một trong những phong quốc của dòng họ Lưu thời Hậu Hán, bắt đầu từ Lưu Bính - con trai của Minh Đế, truyền đến đời thứ sáu. Đến thời loạn Hoàng Cân, Thường Sơn Vương Lưu Cảo bị quân Hoàng Cân vây đánh, đã bỏ nước mà chạy.
Vì vậy, Thường Sơn Quốc hiện tại không có Thường Sơn Vương, chỉ có Thường Sơn Tướng là Tôn Cẩn.
Tháng sáu năm Sơ Bình thứ hai, một đội quân hơn vạn người đi xuyên qua Triệu Quốc của Ký Châu, tiến vào địa phận Thường Sơn Quốc. Người dẫn quân chính là "Ký Châu Mục" Viên Cơ.
Thường Sơn Tướng Tôn Cẩn trước đó từng nhận được tin Hàn Phức nhường chức Ký Châu Mục cho Viên Cơ, lại còn phụng mệnh điều động một triệu hộc lương thảo, nên đương nhiên biết đến Viên Cơ. Còn tin tức sau đó về việc Viên Thiệu trở thành Ký Châu Mục vẫn chưa truyền tới đây, hoặc có thể nói đã bị chặn lại dọc đường.
Vì vậy, Tôn Cẩn nhìn thấy Ký Châu Mục Viên Cơ đến, dù có chút kinh ngạc nhưng không có hành động quá khích, bèn tiếp đãi ông. Viên Cơ lấy danh nghĩa phòng thủ Công Tôn Toản, tạm thời đóng quân ở phía đông huyện Chân Định, nơi giao giới của Thường Sơn, Trung Sơn và Cự Lộc.
Căn bản không cần Tôn Cẩn phải bận tâm, rất nhanh các đại thương nhân biên giới như Chân thị ở Trung Sơn, Tô Song, Trương Thế Bình đã lo liệu việc cung ứng lương thảo và đóng quân cho ông. Thêm vào đó, vạn quân của Viên Cơ quân kỷ nghiêm minh, thao luyện có độ, không quấy nhiễu bách tính, hoàn toàn khác biệt với các đội quân khác ở vùng biên quận, điều này khiến Tôn Cẩn vô cùng kinh ngạc, lại không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tháng sáu trời đã khá oi bức. Lúc này trong một tòa trạch viện phía nam huyện thành Chân Định, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kim loại va chạm leng keng.
Một cây trường thương màu bạc dài một trượng hai như giao long xuất hải, lật lên từng đóa hoa thương, đầu thương lấp lánh như sao lạnh, bao trùm phạm vi vài thước, dường như nơi nào cũng có thể đâm tới.
Người cầm thương là một nam tử mặc áo xanh, thân cao tám thước, vượn tay ong eo, khuôn mặt vuông vức, trán cao đầy đặn, mày rậm mắt to, trong sự hiền hòa mang theo vài phần uy nghiêm, phong thái như bậc hào kiệt vùng Yên Triệu.
Giao đấu với trường thương là một thanh đại đao dài bảy thước, cán ba thước, lưỡi bốn thước, sau lưng có câu liêm, chính là Câu Liêm Đao của Trương Liêu. Người cầm đao đương nhiên chính là Trương Liêu.
Thế thương sắc bén, thế đao khoáng đạt, một thương một đao như cuồng phong bão vũ, khiến mấy người đứng cạnh suýt nữa không thở nổi. Trong sân đã có mấy cột gỗ bị chém đứt, đâm nứt, gỗ vụn bay tung tóe.
Một lúc lâu sau, một đao một thương va chạm vang dội rồi mới dừng lại.
Trương Liêu thu Câu Liêm Trường Đao, cười ha hả nói: "Võ nghệ của Tử Long huynh quả nhiên danh bất hư truyền, thực sự là đỉnh cao đương thời. Trận chiến này thật là sảng khoái, nhưng nếu đánh tiếp nữa, tiểu đệ e là tay chân sẽ tê dại mất, xin vứt đao nhận thua."
Nam tử áo xanh kia cũng thu trường thương, đôi mắt sáng trong vắt, lộ vẻ kính phục, chắp tay khẩn khoản nói: "Văn Viễn huynh quá khen, võ nghệ của Văn Viễn huynh cũng là thứ ta lần đầu thấy trong đời."
Người này chính là Triệu Vân!