Sau khi Đổng Hoàng rời đi, Trương Liêu cùng Thái Ung, Thái Diễm lại trở về nhà chính. Thấy Thái Ung và Thái Diễm đều mang vẻ ưu tư, Trương Liêu an ủi đôi câu, lại phân tích tình cảnh hiện tại của Đổng Hoàng cho họ nghe, hai người lúc này mới trút được gánh nặng trong lòng.
Sau đó, Trương Liêu giảng giải về quy tắc phân phối cho Thái Ung rồi rời đi. Lão già Thái Ung này dù đắm chìm trong thuật toán, nhưng vẫn canh chừng con gái rất nghiêm ngặt. Trước mặt ông, Trương Liêu căn bản không tìm được cơ hội để trò chuyện cùng Thái Diễm, đành phải cáo từ.
Thái Diễm nhìn theo bóng lưng Trương Liêu rời đi, trong lòng vô cùng hụt hẫng. Thấy cha vẫn đang say sưa với thuật toán, nàng bèn sai em trai và em gái đi chơi, còn mình lẻ loi một mình đi ra hậu viên.
Nữ tử khi đang yêu thường đa sầu đa cảm, nhất là khi giữa nàng và Trương Liêu vẫn còn ngăn cách trùng trùng. Vừa mới gặp được người trong mộng, chớp mắt đã phải chia ly, thấy Trương Liêu rời đi một cách dứt khoát như vậy, trong lòng nàng ngược lại dấy lên vài phần u oán. Nàng đến dưới đình đài, vô thức gảy những sợi dây đàn, đôi mày liễu khẽ nhíu chặt.
Dáng vẻ vẫn thanh tao như thế, nhưng đã mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Phụ thân ngăn cản, người trong mộng tuy thể hiện xuất sắc trước mặt phụ thân, nhưng lại chẳng bộc lộ quá nhiều tình cảm với nàng. Trong đôi mắt trong veo của nàng lộ vẻ mê mang, không biết kết cục cuối cùng giữa nàng và Trương Liêu sẽ ra sao? Liệu có phải chỉ là ý muốn đơn phương của mình, hay cảm giác tâm linh tương thông kia chỉ là ảo giác?
Đinh đông, đinh đông, tiếng đàn lay động lá thu.
Ngay lúc này, Thái Diễm nghe thấy phía sau không xa truyền đến một tiếng "bịch", nàng không khỏi giật mình. Khi quay đầu lại nhìn, cả người nàng liền cứng đờ tại chỗ, thân hình mềm mại không ngừng run rẩy.
Dưới bức tường cao ở hậu viên, Trương Liêu vừa mới nhảy từ trên tường xuống, đang hướng về phía nàng nở nụ cười rạng rỡ.
Tâm trạng Thái Diễm lập tức trở nên tươi sáng, những đám mây mù và mưa bụi trong lòng đều bị quét sạch.
Trương Liêu sải bước đến dưới đình đài, nhìn khuôn mặt xinh đẹp vô song cùng đôi mắt trong veo của Thái Diễm, lòng hắn khẽ rung động, nói: "Tiếng đàn gảy rất hay, cho nên ta lại không nhịn được mà quay lại."
Thái Diễm chớp chớp đôi mắt trong veo, hàng mi khẽ lay động: "Vì tiếng đàn nên mới quay lại sao?"
Trương Liêu cười hì hì: "Tiếng đàn chỉ là chỉ đường thôi, để ta biết nên trèo tường từ chỗ nào."
Phì! Thái Diễm mím môi cười khẽ: "Chàng vậy mà lại trèo tường, nếu để A Ông biết, chắc chắn sẽ nổi giận. Chàng đường đường là Chấp Kim Ngô, cũng sẽ bị người khác chê cười, chàng không sợ sao?"
Trương Liêu nhìn vào đôi mắt trong veo của Thái Diễm, khẽ nói: "Chỉ cần nàng không sợ, thì dù cả thiên hạ này có giận ta hay cười nhạo ta, ta cũng không sợ."
Thái Diễm không chịu nổi ánh mắt của Trương Liêu, khẽ rủ đôi mắt xuống. Nàng biết rõ ý nghĩa của chữ "sợ" mà Trương Liêu nói, chính là chuyện nàng làm thiếp cho hắn. Nàng khẽ cắn môi: "Nếu Thái Diễm sợ, thì Thái Diễm đã không đợi chàng lâu đến thế."
Tâm linh tương thông, Trương Liêu cũng hiểu rõ ý tứ của Thái Diễm. Hắn cảm động trong lòng, nhất thời không biết nói gì, nhìn Thái Diễm dịu dàng như nước, hắn nhếch miệng: "Hay là? Ôm thêm cái nữa nhé?"
"Đồ đáng ghét!"
Thái Diễm trừng mắt nhìn hắn một cái, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì thẹn thùng. Nàng cũng không khỏi nhớ lại lần trên đường đến Hoằng Nông, khoảnh khắc mưa vừa tạnh, Trương Liêu kích động ôm lấy nàng, nhất thời thân thể nhũn ra.
Trương Liêu thấy vẻ thẹn thùng của Thái Diễm, càng không thể kìm lòng, lập tức tiến lên ôm chầm lấy nàng.
Thái Diễm không ngờ Trương Liêu lại bạo dạn như vậy, thân hình mềm mại run lên, mặt đỏ như máu, đỏ lan xuống tận chiếc cổ ngọc thon dài. Nàng không nhịn được đấm mạnh vào người Trương Liêu, mắng yêu: "Chàng đúng là kẻ man di! Đồ man di!"
Trương Liêu ôm nàng, không làm gì thêm, mà lẩm bẩm: "Khi ta rời Hà Đông, nàng ấy bảo ta, nếu nàng ở đây đợi ta, thì hãy để ta đưa nàng về, nhất định phải đưa nàng về, nếu không trong lòng nàng ấy sẽ áy náy không yên."
Thân thể Thái Diễm khẽ run, nàng lập tức biết Trương Liệu đang nói đến ai, run giọng hỏi: "Thật sao?"
Trương Liêu gật đầu, ôm Thái Diễm ngồi xuống dưới đình đài, khẽ nắm lấy bàn tay trắng ngần của nàng, cảm khái nói: "Quang Vũ Đế từng nói, làm quan nên làm Chấp Kim Ngô, lấy vợ nên lấy Âm Lệ Hoa. Trương Liêu ta nay đã làm Chấp Kim Ngô, lại có được hai nàng Âm Lệ Hoa, đời này còn gì không thỏa mãn nữa chứ?"
Thái Diễm khẽ lắc đầu: "Nàng ấy có đức hạnh của Âm Hoàng hậu, Thái Diễm sao có thể sánh bằng, Thái Diễm thật lòng rất cảm kích nàng ấy."
Trương Liêu kiên định nói: "Dù thế nào đi nữa, ta cũng nhất định không phụ các nàng. Đợi ngày sau ta phong hầu bái tướng, nắm giữ quyền hành, nhất định sẽ lập cho nàng vị trí bình thê, lại giành cho nàng một danh phận phu nhân, để người khác không dám cười nhạo nàng."
Thái Diễm cắn môi nói: "Thái Diễm vẫn câu nói đó, nếu thực sự để tâm đến vị trí chính thê, Thái Diễm đã không đợi chàng đến tận bây giờ. Từ xưa đến nay chưa từng nghe đến vị trí bình thê, chàng không cần vì Thái Diễm mà phá hỏng lễ pháp, rước lấy sự chỉ trích của thiên hạ, như vậy Thái Diễm lại càng thêm áy náy."
Trương Liêu lắc đầu: "Nàng không để tâm, nhưng ta lại không muốn nàng bị người khác chê cười. Lễ pháp gì chứ, luôn có lúc ngoại lệ. Nếu không được, ngày sau do ta quyết định lễ pháp này, ai dám ngăn cản? Ta chính là muốn cho thiên hạ biết, nàng theo ta, rất tốt, không hề chịu chút uất ức nào."
Thái Diễm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trương Liêu, trong lòng rung động, vươn đôi tay mềm mại ôm lấy hắn: "Thái Diễm chưa bao giờ cảm thấy uất ức. Thái Diễm thích, cho nên muốn đợi chàng, Thái Diễm thích, cho nên muốn làm thiếp cho chàng."
Trương Liêu khẽ vuốt mái tóc mây của Thái Diễm: "Trương Liêu ta sao mà may mắn đến thế, may mắn đến thế. Kiếp này... không uổng phí. Nửa đời trước, ta bình định giang sơn, nửa đời sau, ta đưa các nàng du ngoạn thiên hạ, cũng không uổng kiếp này."
Bàn tay trắng ngần của Thái Diễm cũng khẽ vuốt ve khuôn mặt cương nghị của Trương Liêu, trong mắt tràn đầy sự si mê và dịu dàng.
Trương Liêu nâng khuôn mặt xinh đẹp của nàng lên, định hôn xuống.
Đúng lúc này, một tiếng hừ lạnh đột nhiên truyền đến, kèm theo đó là một tiếng cười khúc khích.
Hai người cứng đờ người, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thái Ung không biết đã đứng ở cửa hậu viên từ bao giờ, sắc mặt giận dữ. Phía sau ông còn có Thái Uyển và Thái Anh đang trố mắt nhìn.
Khí thế hào hùng vạn trượng của Trương Liêu phút chốc tan biến, vẻ mặt vô cùng lúng túng.
Thái Diễm càng thẹn thùng đến mức muốn chui xuống đất, vội vàng thoát khỏi vòng tay Trương Liêu, nhưng lại không biết trốn đi đâu.
Nhìn khuôn mặt đen sì của Thái Ung, Trương Liêu ho khan một tiếng: "Bá phụ..."
Thái Ung hừ lạnh: "Còn không mau theo ta đến thư phòng tính toán số thuật!"
Nói đoạn, ông quay người rời khỏi hậu viên.
Ông không nỡ để con gái phải thẹn thùng khó xử, nên muốn kéo Trương Liêu ra phía trước để quở trách.
"A Ông." Giọng Thái Diễm vang lên từ phía sau Thái Ung: "Đời này con gái chỉ nhận định mình chàng, dù chàng thế nào, con gái cũng không hối hận."
Thân thể Thái Ung cứng đờ, không nói lời nào, bước chân nhanh hơn rời khỏi hậu viên.
Trương Liêu lại ôm Thái Diễm một cái rồi vội vàng đuổi theo. Khi đi ngang qua cửa, thấy Thái Uyển và Thái Anh vẫn cứ nhìn chằm chằm vào Thái Diễm, hắn liền gõ nhẹ vào đầu chúng: "A Phủ, Nhan Nhan, còn không mau đi học số thuật!"
Hắn cũng không nỡ để Thái Diễm vì hai đứa nhỏ không hiểu chuyện này mà khó xử, nên muốn dành cho nàng một không gian riêng.
Đến tiền viện, Thái Ung tất nhiên là một trận quở trách Trương Liêu, Trương Liêu đều cười hì hì đón nhận. Đến cuối cùng, Thái Ung cũng chẳng biết nói gì nữa, đành mặt đen sì cùng hắn bàn luận về số thuật.
Nhưng về chuyện của Thái Diễm, lão già một chữ cũng không nhắc đến, rõ ràng vẫn là phản đối.
Về việc này, Trương Liêu cũng không nói gì. Hắn biết, để một người cha đồng ý cho con gái làm thiếp là khó như lên trời, nhất là xuất thân từ danh môn vọng tộc, dù hắn có nói đến rát cả họng cũng không dễ dàng gì.
Con đường giữa hắn và Thái Diễm vẫn còn rất dài.