Tại Nghiệp Thành, từng đoàn xe lương nối đuôi nhau hướng về phía Bắc. Ngoài lương thảo của Nghiệp Thành thuộc Ngụy Quận ra, lệnh điều lương của Ký Châu Mục cũng đã tới tay các quận huyện phía Bắc Ngụy Quận như Triệu Quốc, Cự Lộc Quận, An Bình Quốc, Thường Sơn Quốc và Trung Sơn Quận. Riêng Hà Gian Quốc, Thanh Hà Quận và Bột Hải Quận thì không có động tĩnh gì; Hà Gian Quốc đã có một phần rơi vào tay Công Tôn Toản, còn Thanh Hà và Bột Hải thì nằm trong thế lực của Viên Thiệu. Trương Liêu hiện tại không thể để Viên Thiệu phát hiện hành động vận chuyển lương thực của mình, tránh việc Viên Thiệu vì quá quẫn bách mà làm liều.
Thế nhưng, chỉ riêng năm quận phía Tây Bắc Ký Châu, số lương thảo được điều động đã vô cùng kinh người. Mỗi quận một triệu thạch, tuy không làm tổn hại đến căn cơ nhưng cũng đủ gom được năm triệu thạch. Cộng thêm số lương dự trữ tại Nghiệp Thành, con số này đã vượt quá dự tính của Trương Liêu.
Vì số lượng lương thảo vận chuyển lần này cực lớn, xe ngựa đông đảo, lại huy động hơn năm vạn dân phu trai tráng, Trương Liêu không tiếc tiền của người khác, đưa ra mức thưởng hậu hĩnh. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, vô số trai tráng đã hăng hái tham gia vận lương.
Tuy nhiên, chuyến vận chuyển đến Thượng Đảng này ít nhất cũng phải mất hơn một tháng hoặc lâu hơn nữa. Ký Châu lúc bấy giờ, chỉ hơn một tháng thôi cũng đủ thay đổi cục diện. Đến lúc đó, nếu Ký Châu xảy ra biến cố, đừng nói là lương thực, ngay cả dân phu vận lương cùng số xe, ngựa, bò kia đều phải ở lại Tịnh Châu.
Đây chính là tính toán của Trương Liêu: vận lương đoạt người, một mũi tên trúng hai đích.
Cùng lúc đó, mượn danh nghĩa cung nỏ và tiền bạc từ phủ khố Ký Châu, Trương Liêu lại lệnh cho Trương Kiện và Sử A chiêu mộ du hiệp tại Ký Châu. Không những mở rộng Kích Sát Doanh lên tới sáu trăm người, mà ngay cả tổ chức Ám Ảnh cũng phát triển nhanh chóng tại đây.
Họ âm thầm chiếm giữ vài tòa bảo ổ, cùng nhiều nhà dân bỏ trống, ngụy trang thành hào cường và bách tính bình thường để làm cứ điểm.
Chuyến đi Ký Châu lần này thu hoạch vượt ngoài mong đợi, nhưng Trương Liêu vui mừng xong lại thấy khá phiền muộn.
Lương thảo vơ vét được không ít, thế lực ngầm cũng phát triển tốt, thế nhưng trong việc chiêu mộ nhân tài đỉnh cấp lại hoàn toàn công dã tràng.
Chàng đã cảm nhận sâu sắc rằng hào cường Ký Châu hoàn toàn khác biệt với Hà Đông và Thượng Đảng. Những hào cường danh sĩ này có lòng kiêu ngạo rất lớn, tất nhiên, khí tiết cũng vô cùng mạnh mẽ. Đúng là "Yên Triệu nhiều kẻ khảng khái", quả không sai chút nào.
Tại một trạch viện ở Nghiệp Thành, Trương Liêu đã là lần thứ tư không quản ngại khó khăn tìm đến nơi ở của Điền Phong. Chàng để Sử A và vài thân vệ ở bên ngoài, tự mình gõ cửa bước vào.
"Ngươi không bận rộn việc châu phủ, lại tới đây làm gì?" Điền Phong vừa nhìn thấy Trương Liêu liền sầm mặt lại.
Trương Liêu làm ngơ trước bộ mặt khó coi của Điền Phong, chắp tay cười ha hả: "Việc châu phủ đã có Viên sứ quân cùng các phủ lại lo liệu, ta chính là đến bái kiến Điền tiên sinh, để thỉnh giáo, thỉnh giáo một chút."
Điền Phong cũng có chút bất lực trước hành vi vô lại của Trương Liêu, đuổi cũng không đi, lần nào cũng phải lì lợm ở lại ít nhất hai canh giờ. Thế mà những lời lẽ luận bàn của tiểu tử này lại rất phi phàm, khiến chính Điền Phong cũng thu hoạch được không ít.
Đến phòng khách ngồi xuống, Điền Phong rót trà cho Trương Liêu, đây cũng là trà do Trương Liêu mang tới, Điền Phong rất thích.
"Ngươi rốt cuộc là người phương nào?" Điền Phong lần này rót trà xong liền đi thẳng vào vấn đề: "Ta thấy Ký Châu Mục này, danh là Viên Bản Sơ, thực chất lại chính là ngươi."
Trước lời nói của Điền Phong, Trương Liêu không hề phản bác. Với bậc trí mưu như Điền Phong, nếu ngay cả chút khả năng quan sát này mà không có thì thật khiến chàng thất vọng. Chàng trầm ngâm một lát rồi nói: "Điền tiên sinh thứ tội, tiểu tử trước đây che giấu, thật sự có nỗi khổ tâm. Tiểu tử họ Trương, tên Liêu, tự Văn Viễn, đang tạm giữ chức Hà Đông Thái thú."
"Trương Liêu?! Hà Đông Thái thú Trương Liêu?"
Điền Phong nhìn tiểu tử trẻ tuổi trước mặt, thực sự vô cùng kinh ngạc. Ông từng suy đoán rất nhiều về thân phận của Trương Liêu, nhưng không ngờ người trẻ tuổi có kiến giải phi phàm này lại chính là Trương Liêu! Vị chiến tướng số một dưới trướng Đổng Trác, người liên tiếp đánh bại chư hầu Quan Đông, khiến chư hầu Quan Đông nghiến răng căm hận!
Ông lập tức hiểu ra vì sao Trương Liêu phải che giấu thân phận. Thật ra ở Ký Châu này, nếu chàng hô lên một tiếng "Trương Liêu", e rằng Viên Thiệu sẽ lập tức điên cuồng tấn công, ngay cả các chư hầu Quan Đông khác cũng chưa biết chừng sẽ tập kết binh mã tại đây.
Truyền thuyết về việc Trương Liêu hét lớn một tiếng trên chiến trường Lạc Dương, dẫn dụ hai mươi vạn đại quân điên cuồng tấn công, khiến Đổng Trác đại bại, tổn binh hao tướng đã sớm vang danh khắp các châu quận Quan Đông, khiến những người này không hiểu nổi tại sao kẻ này lại có thể thu hút thù hận đến thế.
Điền Phong nhìn Trương Liêu, trầm giọng nói: "Trương sứ quân, ngươi nói tên tuổi cho ta biết, chẳng lẽ không sợ ta đi rêu rao khắp nơi sao?"
Trương Liêu cười ha hả: "Tiểu tử tự nhận thấy mình nhìn người không lầm. Điền tiên sinh tuy có vài phần kiêu ngạo, nhưng lại là người có khí tiết, tại hạ vẫn tin tưởng được."
Điền Phong hừ một tiếng, rót trà cho chàng: "Ngươi mới hơn hai mươi tuổi, danh tiếng đã vang dội các châu quận Quan Đông, có thể nói là ai ai cũng biết."
Trương Liêu thấy thái độ này của Điền Phong thì ngược lại có chút ngạc nhiên: "Mọi người ở Quan Đông đều khinh bỉ tiểu tử, sao Điền tiên sinh dường như lại không bận tâm?"
Điền Phong trầm ngâm một lát rồi nói: "Ta có một người bạn thân, từng ở Lạc Dương. Dù xe giá đã dời về phía Tây, nhưng vài tháng trước ông ấy về quê chịu tang, có nhắc đến việc ngươi xử lý chuyện di dân. Ông ấy khen ngợi không ít, nói rằng ngươi đã cứu sống hàng chục vạn bách tính Lạc Dương dưới tay Đổng Trác, lại không sợ quyền quý, dám bắt giữ Tư Lệ Hiệu úy Lưu Hiêu, dùng kế "ngọc đá cùng vỡ" để ép lui cháu trai Đổng Trác là Đổng Hoàng. Chuyện này có thật không?"
Trương Liêu trong lòng thấy vui vẻ, không ngờ chuyện di dân năm đó lại có người giúp mình đánh bóng tên tuổi. Chàng nhếch mép, khiêm tốn nói: "Tiểu tử chẳng qua là có tính khí nóng nảy, thấy tên Lưu Hiêu kia ức hiếp gia quyến quan lại, còn Đổng Hoàng thì vọng tưởng gây ra bạo loạn, dẫn đến tai họa, trong lúc tức giận mới bắt Lưu Hiêu, ép lui Đổng Hoàng."
Điền Phong gật đầu: "Đắc tội với Đổng Hoàng mà vẫn có thể sống yên ổn dưới trướng Đổng Trác, lại còn làm tới Hà Đông Thái thú, ngươi quả thực có chút bản lĩnh. Chỉ là khuất thân thờ giặc, thật sự là không nên."
Trương Liêu trầm ngâm một lát, lập tức kể lại trải nghiệm của mình trong hai năm qua. Bao gồm việc lúc trước bị Hà Tấn phái đi chiêu mộ binh sĩ, lúc trở về gặp Đổng Trác, bất đắc dĩ phải đầu hàng. Sau đó là sự phẫn nộ khi thấy chư hầu Quan Đông mỗi người một ý, chậm chạp không chịu tiến quân, lại sợ binh lính Khương Hồ của Đổng Trác tàn phá Quan Đông, nên đã dùng vài thủ đoạn để ép chư hầu Quan Đông đồng tâm hiệp lực, đánh bại Đổng Trác lần nữa, giáng đòn nặng nề vào binh lính Khương Hồ của Đổng Trác, cho đến khi mình lui về Hà Đông làm Thái thú.
Chàng đem nỗi bất đắc dĩ ban đầu, niềm tin sau đó, các chính sách khi làm Thái thú, nỗi lo âu về dị tộc Tây Bắc, cho đến lý tưởng sau này, tất cả đều bày tỏ hết với Điền Phong.
Trải nghiệm của chàng quả thực kỳ diệu, và một số chính sách như khoa cử đã khiến Điền Phong nghe đến say sưa.
Một lúc lâu sau, ông mới thở dài một tiếng: "Trương sứ quân tuy còn trẻ nhưng chí lớn, lại có thể thi hành chính sách, quả thực rất giỏi, Điền Phong ta đây không bằng."
Trương Liêu chắp tay nói: "Điền tiên sinh là người chính trực, trí mưu hơn người, trong lòng ôm ấp thao lược. Tiểu tử chỉ mong Điền tiên sinh có thể ở bên cạnh, giúp tiểu tử không đi vào đường lầm. Tiểu tử hiện tại tuy không thể cho Điền tiên sinh địa vị cao sang, nhưng có thể để tiên sinh thi triển hoài bão, cùng tiểu tử mưu cầu phúc lợi cho xã tắc bá tánh."
Điền Phong trầm ngâm một lát rồi vẫn lắc đầu: "Ta ở Ký Châu đã lâu, không muốn đi nơi khác. Hơn nữa tài trí nông cạn, khó gánh vác đại sự, Trương sứ quân hãy tìm người hiền tài khác đi thôi."