Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 2328 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

Tôi luôn thích quan sát phụ nữ. Trên tàu điện ngầm, trong các cửa hàng, ngoài đường phố. Tôi cũng thích xem họ trong phim, trên tivi, tôi thích thấy họ chơi đùa, nhảy múa, nghe họ cười hoặc hát.

Tôi nghĩ rằng mối quan tâm này gắn liền với thời thơ ấu, liên kết mật thiết với nó. Đó là phần kéo dài của trò chơi đóng vai mà khi còn bé tôi hay chơi cùng đám bạn gái, khi chỉ cần đặt cho mình một cái tên mới là biến thành người khác. Cứ cho là cậu tên Sabrina còn tớ là Johanna. Hoặc ngược lại. Tớ sẽ là một nàng công chúa đáng yêu, với những lọn tóc xoăn như của Candy, và đôi má lúm đồng tiền không thể cưỡng lại, tớ sẽ là một nữ diễn viên trẻ siêu tài năng, như Jodie Foster trong Bugsy Malone , tớ sẽ có đôi mắt xanh lơ và làn da trắng sứ, tớ sẽ là Christine Rosenthal nhảy theo giai điệu bài Belinda vào buổi diễn cuối năm học ở trường tiểu học Yerres, tớ sẽ là Christelle Portal hay Isabelle François, những ngôi sao của trường cấp ba L’Aigle, tóc nâu và hút như có từ tính, tớ sẽ là cô gái duy nhất trong một nhóm các chàng trai chỉ để mắt đến tớ, tớ sẽ là một tạo vật tuyệt vời với mái tóc dài mượt, bộ ngực mềm mại như nhung.

Tôi sẽ là một người khác.

L. đã khơi dậy niềm hy vọng chưa được thỏa mãn là trở nên xinh đẹp hơn, trí tuệ hơn, tự tin hơn này, tóm lại là được trở thành một người khác, như trong bài hát của Catherine Lara mà hồi còn là thiếu niên tôi vẫn nghe không ngớt: Làm say lòng người, làm say lòng người, tôi muốn là một trong những người phụ nữ khiến tất cả đều say đắm, yêu điên cuồng, bị sét đánh...

Ngay cả giờ đây, ngay cả khi theo dòng thời gian, tôi đã dần thích nghi với con người mình về tổng thể, ngay cả khi tôi dường như được sống yên ổn, và thậm chí hòa hợp, với chính bản thân mình, ngay cả khi tôi không còn cảm thấy nhu cầu thôi thúc đánh đổi tất cả hoặc một phần bản thân lấy một mẫu người hấp dẫn hơn, tôi tin rằng mình vẫn giữ cái nhìn này về phụ nữ: một sự hồi tưởng cái ước muốn được trở thành một người khác vốn vẫn ở trong tôi từ rất lâu rồi. Một cái nhìn sẽ đi tìm, trong mỗi người phụ nữ tôi gặp, những gì đẹp nhất, bối rối nhất, rạng rỡ nhất. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp cho đến khi có sự thay đổi, ham muốn tình dục của tôi chỉ phát lộ khi ở gần đàn ông. Sóng từ, sự run rẩy, hơi nóng ở bụng dưới, ở đùi, hơi thở nghẹn lại, cơ thể trong tình trạng báo động, da như tích điện, tất cả những điều này, chỉ khi tiếp xúc với đàn ông.

Tuy nhiên, một ngày nọ, cách đây vài năm, dường như khi đứng trước một phụ nữ tôi đã cảm thấy một thứ gì đó chạy trong máu, có thể xuyên qua da. Tôi được mời đến một festival nước ngoài vì bản dịch một trong những cuốn sách của tôi. Trong một căn phòng tối và có máy lạnh, trong khi bên ngoài trời nóng chết người, tôi trả lời các câu hỏi của độc giả. Sau bài phát biểu của mình, tôi nghe người phụ nữ ấy nói về cuốn tiểu thuyết mới nhất của cô. Tôi đã đọc rất nhiều sách cô viết, chưa bao giờ gặp cô trước đó. Cô xuất sắc, vui tính, trí tuệ. Bài phát biểu của cô là một chuỗi những thay đổi đột ngột, những bất ngờ và mở rộng, khán phòng bị chinh phục và tôi cũng vậy, cô tung hứng với ngôn từ và sự đa nghĩa của chúng, cô vui đùa. Khán giả, những tiếng cười, sự chú ý dành cho cô, tất cả dường như là một trò chơi, như thể suy cho cùng không có gì trong cái màn truyền thống này (nhà văn đối mặt với công chúng của mình) phải được coi là nghiêm túc. Cô đẹp một cách nam tính, điều này không liên quan gì đến các đường nét của cô, mà liên quan đến dáng vẻ của cô thì đúng hơn, tôi không thể xác định chính xác nó hình thành từ đâu, sức hút kỳ lạ mà cô tác động lên tôi ấy. Có một cái gì đó cực kỳ nữ tính trong cách cô thể hiện nam tính, trong cách cô tuân theo các quy tắc, chuyển hướng chúng.

Tối hôm đó, hai chúng tôi đi làm một ly, gần bến cảng.

Trước đó vào buổi tối, trong khi chúng tôi vẫn ở cùng nhóm (gồm khoảng chục nhà văn và những người tổ chức festival), cô đã nói về mình, về niềm đam mê cô dành cho xe hơi và tốc độ, về sở thích rượu vang của cô, về việc cô dạy ở trường đại học. Bỗng nhiên tôi muốn cô quan tâm đến tôi, cô đề nghị cả hai cùng chuồn đi, cô đặc biệt chú ý đến tôi giữa những người khác. Cô lựa chọn tôi. Và đó chính xác là những gì đã xảy ra.

Tôi ngồi trước mặt cô trong đêm nóng nực, dù chúng tôi trạc tuổi nhau, tôi vẫn có cảm giác mình là một con bé vụng về, cô hơn tôi mọi mặt. Tâm trí cô, ngôn ngữ của cô, giọng nói của cô, tất cả những thứ đó mê hoặc tôi. Tôi nhớ là chúng tôi đã nói về thành phố nơi cô sống, vẻ đẹp của những sân bay, cách những cuốn sách tiếp tục sống trong ký ức của chúng ta, bất chấp sự lãng quên. Tôi nhớ đã kể cho cô nghe về việc mẹ tôi tự tử vài tháng trước đó và những điều vẫn còn ám ảnh tôi.

Lần đầu tiên tôi muốn nằm gần một người phụ nữ, tiếp xúc với làn da người ấy. Ngủ thiếp đi trong vòng tay người ấy. Lần đầu tiên tôi tưởng tượng rằng điều đó là có thể, rằng điều đó có thể xảy đến với tôi, ham muốn cơ thể một người phụ nữ.

Chúng tôi đi bộ về khách sạn, giữa trời khuya. Trong hành lang, chúng tôi chia tay không do dự, thật dứt khoát, rõ ràng, ai về phòng nấy. Tôi thường nghĩ về cô, tôi chưa bao giờ gặp lại cô.

Với tôi, L. có phải là một đối tượng ham muốn không? Theo cách chúng tôi gặp nhau, và việc cô nhanh chóng chiếm một vị trí quan trọng đến vậy trong đời tôi, tất nhiên là tôi đã tự đặt cho mình câu hỏi ấy. Và câu trả lời là có. Vâng, cho đến tận giờ, tôi vẫn có thể mô tả chính xác cơ thể L., chiều dài bàn tay cô, lọn tóc cô vắt sau tai, làn da cô. Độ mềm mại của mái tóc cô, nụ cười của cô. Tôi muốn được là L., được như cô. Tôi muốn giống cô. Tôi muốn vuốt ve má cô, ôm cô vào lòng. Tôi yêu mùi hương của cô.

Tôi không biết ham muốn tình dục chiếm bao nhiêu phần trong tất cả những điều này, có lẽ nó chưa bao giờ chạm đến ý thức của tôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »