Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1436 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 13

❊ ❊ ❊

Vào những ngày cô chắc chắn không chạm trán François, L. đến nhà tôi ăn tối hoặc uống trà.

Mùa thu kéo dài và vì không viết nên tôi bằng lòng với việc sống. Tôi đã ngừng buộc mình vào máy tính vào một giờ cố định, tôi đã ban bố một kiểu tạm đình chiến, thời gian để gặp một cuốn sách khác, để mình được nhầm lẫn. Tôi thường nghĩ về điều đã đọc được ở đâu đó này mà không nhớ ở đâu: những câu chuyện nằm trong lòng đất, như hóa thạch. Chúng là những di vật của một thế giới đã tồn tại từ trước. Và công việc của nhà văn là sử dụng các công cụ trong hộp đồ nghề của mình để cẩn thận tháo gỡ và trích xuất chúng, càng nguyên vẹn càng tốt.

Đó là lý do tại sao tôi vừa bước đi vừa nhìn xuống chân mình, hẳn là tìm dưới nền gạch lát đường viên đá nhỏ sẽ cho tôi sức mạnh để đào bới.

Khi mùa đông bắt đầu, việc lại gần bàn phím trở nên khó khăn với tôi.

Không chỉ là mở một tệp tin Word, mà còn – một cách dần dần, ngấm ngầm – trả lời email, viết thư. Tôi không thể nhớ lần đầu tiên tôi cảm thấy, khi vừa ngồi trước máy, cơn bỏng cháy thực quản khủng khiếp ấy là vào quãng thời gian nào. Tôi chỉ biết nó đã tái diễn, ngày càng mạnh hơn: một đợt tiết axít làm tôi nghẹt thở.

Tôi tới hiệu thuốc mua thuốc bảo vệ niêm mạc dạ dày.

Để tiếp tục sử dụng máy tính, tôi đã phải dùng mưu mẹo với cơ thể mình, nói với nó theo cách rõ ràng nhất rằng tôi sẽ không thử bất cứ điều gì, không gì có chút liên quan, gần hay xa, với viết lách. Tôi đã lựa chọn một tư thế uể oải, tạm thời, tôi không còn đưa con trỏ đến gần biểu tượng Word nằm phía dưới màn hình nữa. Chỉ những mẹo nhỏ này mới cho phép tôi ngồi đối diện máy tính.

May mắn thay, còn có những cuốn sổ tay. Những cuốn sổ mà ở đó tôi vẫn tiếp tục ghi chép và tập hợp từ ngữ, những đoạn mở đầu ngắn, những mẩu câu được lôi ra khỏi sự yên lặng, những hình bóng được vẽ bằng những nét phác. Những cuốn sổ nằm trong túi của tôi. Đây là ý tưởng mà tôi bám vào: hóa thạch mắc vào các trang viết, nằm trong thớ giấy, hóa thạch chờ đợi thời khắc của nó. Một nhan đề, một sự kết hợp, vài ghi chép tại chỗ sẽ có ý nghĩa, khi thời điểm đến, và nâng tôi lên bằng tiếng vang của chúng. Một cái mỏ, một kho báu, trong đó tôi chỉ việc đào, khi tôi sẵn sàng. Đó là những gì tôi giải thích với L. khi một hôm cô lo lắng muốn biết tôi đang làm gì.

Tôi đi cùng cô vào cái ngày túi xách của tôi bị rạch trên tàu điện ngầm. Tôi quên mất lý do khiến chúng tôi đi tuyến số 4, vào giờ cao điểm và tôi cũng chẳng lần lại được dấu vết nào của việc ấy. Chúng tôi áp sát vào nhau, bị nhấn chìm trong đám cơ thể nén chặt, hết nép vào nhau rồi lại văng vào nhau, theo nhịp của toa tàu. Hiển nhiên là tôi không cảm thấy gì hết. Chúng tôi chia tay nhau ở nơi chuyển tàu và rồi tôi lên tuyến số 3, cũng đông đúc như thế, để về nhà. Chỉ sau đó vào buổi tối, khi đang tìm một gói khăn giấy, tôi mới nhận ra rằng túi của mình đã bị rạch, từ trên xuống dưới, chạy dọc thân túi. Tôi nghĩ ngay đến những cuốn sổ tay. Chúng không còn ở đó nữa. Cái túi nhỏ đựng thẻ tín dụng, tiền mặt và giấy tờ của tôi cũng đã biến mất. Ai đó đã lấy tất cả (hình dạng và chất liệu của các cuốn sổ có thể khiến người ta tưởng chúng là một chiếc ví dài hoặc một cái ví đựng thẻ) hoặc chỉ lấy tiền còn mấy cuốn sổ sau đó rơi ra qua chỗ bị rạch há toang hoác. Tôi lục lọi trong túi, tay tôi mò tìm khắp các góc hàng chục lần liên tiếp, với một cử chỉ phi lý, tuyệt vọng, tôi lặp đi lặp lại thành tiếng thật to không thể thế được, không thể thế được. Và rồi tôi bắt đầu khóc.

Sau đó, tôi gọi điện cho L. để kể cho cô nghe chuyện đã xảy ra với mình và để chắc chắn rằng cô không gặp vấn đề gì. Túi của cô vẫn nguyên vẹn. Tuy nhiên, bây giờ khi nghĩ lại, cô đã thấy hai người đàn ông, đằng sau chúng tôi, hành vi có vẻ kỳ quặc. Loại lợi dụng đám đông để đụng chạm.

L. cho tôi số điện thoại của dịch vụ liên ngân hàng để khóa thẻ tín dụng.

L. lo lắng không biết tôi có ổn không.

L. hỏi xem tôi có muốn cô đến không.

Tôi đi ngủ ngay sau khi cúp máy. Tôi chẳng còn việc gì mà làm nữa. Tôi đã nghe thấy mình trả lời cô bằng một giọng đầy kiềm chế rằng không nghiêm trọng lắm đâu. Không nghiêm trọng lắm đâu, không, những cuốn sổ tay của tôi đã biến mất và tôi cảm thấy như mình bị cắt cụt cả hai tay, nhưng thật là lố bịch, quá đáng, quá mức. Đó chính là bằng chứng, nếu cần, cho thấy rằng có gì đó không ổn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026