Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 7

❊ ❊ ❊

Hôm công bố kết quả thi tốt nghiệp trung học phổ thông, L. là người đầu tiên gọi cho tôi để hỏi xem Louise và Paul có đỗ không. Chúng tôi quyết định ăn mừng thành công của các con tôi ở nhà ngay tối hôm đó với bạn bè, một dạ tiệc nhỏ mà tôi hình dung là thân mật và vui vẻ trước khi bọn trẻ ra ngoài đi chơi trong phố, hẳn là đến hết đêm. Tôi đề nghị L. đến, để cuối cùng cô có thể gặp chúng, cũng như François, người mà cô chưa bao giờ gặp trước đây. Sau một thoáng chần chừ, L. rất nhiệt tình, đúng vậy, đó là một ý tưởng rất hay, cô có thể mang gì đến: rượu vang, đồ nhắm khai vị, món tráng miệng?

Buổi tối, L. nhắn tin thoại cho tôi để báo rằng cô sẽ không đến, cô rất tiếc, nhưng cô rất đau lưng và sợ rằng đó là triệu chứng báo hiệu một cơn đau thận, đáng buồn là điều đó xảy ra với cô khá thường xuyên, cô muốn ở nhà và nghỉ ngơi hơn.

Tôi gọi điện cho cô vào ngày hôm sau để xem cô thế nào. Cô nghĩ mình đã tránh được cơn đau nhưng cảm thấy mệt. Như thường lệ, cô nhanh chóng lấy lại lợi thế trong chuyện hỏi han: buổi tối của chúng tôi diễn ra như thế nào, Louise và Paul có hạnh phúc, tự hào, nhẹ người không? Sau đó chúng có đi chơi với bạn bè không? Còn tôi, trong toàn bộ chuyện đó, tôi cảm thấy thế nào? Cô chắc chắn rằng đó phải là một bước quan trọng đối với người làm mẹ, khi ăn mừng bằng tú tài của con mình và việc chúng sắp mười tám tuổi, chuẩn bị để chúng ra đi, vui mừng vì thành công của chúng, và rằng chúng đã được học ở những ngôi trường chúng muốn, nhưng tất cả những điều đó chẳng phải đồng thời cũng có nghĩa là tôi sắp sửa còn lại một mình sao. Tôi cảm thấy khoảnh khắc này thế nào? Chẳng phải nó đã đi quá nhanh, chẳng phải dường như nó đã đột nhiên xảy ra, mà không cảnh báo, dù cho mười tám năm đã trôi qua kể từ khi các con tôi chào đời? Điều đó chẳng phải là khiến người ta sững sờ sao?

Lần này nữa, L. nói ra chính xác những điều như chính tôi hẳn đã có thể nói: cảm giác muốn níu giữ thời gian, cuộc chiến vô ích để đồng hồ dừng lại, trong giây lát, hoặc để những giờ đồng hồ kéo dài, thêm chút nữa, và cái cảm giác khó tin rằng tôi lại làm được điều ấy.

L. có lý. Đau đớn và tuyệt vời. Điều đó đột nhiên xảy ra. Thật là chóng mặt. Vẫn còn lại trong tôi hàng trăm hình ảnh và cảm giác mà tôi không muốn đánh mất, những kỷ niệm mong manh, đã phai nhạt, mà giờ đây tôi cần lưu giữ.

Và rồi còn có câu hỏi này, đôi khi xuất hiện trong đầu tôi, khi tôi cố gắng liên kết hai hình ảnh: Louise và Paul khi mới sinh (hai tạo vật tí hon sinh mổ cách nhau ba phút, cả hai gộp lại chỉ nặng gần năm ki lô), với Louise và Paul ngày nay (hai thanh niên khỏe mạnh, cao lần lượt 1,78 m và 1,95 m), câu hỏi mà thi thoảng tôi nói to thành tiếng khi quan sát chúng trong bếp vào buổi sáng, câu hỏi thể hiện sự kinh ngạc của tôi, phải, đó là từ chính xác, như thể khoảng thời gian ngăn cách hai hình ảnh này không tồn tại:

– Nhưng chuyện gì đã xảy ra vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026