Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1438 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 27

❊ ❊ ❊

Càng tìm cách tiếp tục kể câu chuyện này, tôi càng nhận thấy mình đang kiên trì tìm cách nhân lên gấp bội những mốc thời gian, với một mong muốn hẳn là vụng về có thể thả neo câu chuyện này trong một thời gian chung, khách quan, xác thực với tất cả mọi người. Tôi biết rằng tất cả những điều này sẽ sớm bùng nổ và sẽ đến một thời điểm mà các dấu thời gian không còn ý nghĩa gì nữa, chỉ còn lại một kiểu hành lang dài trống rỗng.

Nếu có thể, tôi sẽ kể chi tiết hơn về vài tuần lễ chúng tôi đã trải qua trước khi mùa hè đến. Nhưng tôi chẳng còn lại chút dấu vết cũng như ký ức nào về quãng thời gian ấy. Tôi cho rằng cuộc sống của tôi đã tiếp tục trong sự giả dối đáng ngờ ấy, nó chẳng dẫn đến cái gì hết.

Tôi cho rằng L. đã tiếp tục làm việc, chăm lo mớ thư từ và giấy tờ của tôi, còn tôi tiếp tục không làm gì cả. Tôi cho rằng chúng tôi, cô ấy và tôi, đã ra ngoài một hoặc hai lần vào buổi tối để uống vài ly cho thoải mái đầu óc.

Louise và Paul đã hai lần về nghỉ cuối tuần ở nhà. Lần đầu tiên, L. nhân cơ hội đi đến nhà mẹ ở Bretagne.

Lần thứ hai, cô nói với tôi rằng cô muốn đến khách sạn để không làm phiền chúng tôi.

Tôi nhớ là một tối, khi đang ở nhà François, tôi và anh đã cãi nhau. Tôi cho rằng chủ đề liên quan đến phân tâm học (phân tâm xếp thứ hạng cao trong số các chủ đề gây bất đồng giữa chúng tôi, xếp trước cả cà phê pha loãng, sử dụng trích dẫn, nỗi hoài niệm, một số tác giả mà tôi bảo vệ còn anh lại không thích, một số bộ phim anh thích còn tôi thì coi là củ chuối, và ngược lại). Chúng tôi rất hiếm khi tranh cãi và việc đó không bao giờ kéo dài quá mười phút, nhưng tối hôm đó tôi đã túm ngay lấy cơ hội đầu tiên để phản bác anh, đó là việc tôi rất biết cách làm khi một phần trong tôi đột nhiên quyết định phải tranh cãi (may thay, việc đó không thường xuyên xảy ra). Tôi lên giọng mà không hề nhận ra. Tôi căng thẳng, anh mệt mỏi, không khí căng như dây đàn.

Liệu trong đời mỗi người chúng ta có ít nhất một lần cảm thấy điều này, cái rắp tâm tàn phá này? Sự cám dỗ đột nhiên xuất hiện này – phá hủy tất cả, tiêu diệt tất cả, nghiền nát tất cả – bởi vì chỉ cần vài từ được lựa chọn kỹ lưỡng, được chăm chút cẩn thận, được mài giũa sắc nhọn, những từ ngữ không biết từ đâu xuất hiện, những từ ngữ gây tổn thương, bắn trúng hồng tâm, không vãn hồi được, những từ ngữ mà ta không thể xóa bỏ. Liệu mỗi người chúng ta có ít nhất một lần cảm thấy điều này, cơn điên cuồng kỳ lạ, ngấm ngầm, hủy diệt này, bởi vì rốt cuộc thì cũng chỉ cần rất ít thôi, để tất cả mọi thứ bị tàn phá? Đó chính xác là những gì tôi đã cảm thấy vào buổi tối hôm đó: tôi có thể hành động trước, tự tay phá hoại tất cả những gì mình gắn bó, phá hủy tất cả để không còn gì mà mất. Đó là điều bao trùm lên tôi, ý tưởng điên rồ rằng đã đến lúc chấm dứt tất cả những chuyện này, khoảng thời gian đầy mê hoặc và tất cả những điều nhảm nhí kiểu này mà cuối cùng tôi đã tin vào, tôi tưởng đã gặp được một người đàn ông có thể yêu mình, hiểu mình, theo mình, ủng hộ mình, nhưng thực tế là không, ha ha, tất cả chỉ là một trò lừa phỉnh, một trò lừa đảo thật khéo đã đến lúc phải chấm dứt. Và những lời lẽ về vết thương không thể chữa lành, tôi biết những lời lẽ ấy, tôi biết đâu là điểm yếu, tôi biết gót chân Achilles ở đâu, chỉ cần nhắm trúng, đúng chỗ, và khi còn chưa kịp nói ra hết thì đã khép lại câu chuyện.

Đó là những gì L. đã tái kích hoạt: con người bất ổn trong tôi có khả năng phá hủy mọi thứ.

Trong một phút, tôi đứng ngay bên rìa thảm họa, và rồi tôi lùi lại.

Vào thời kỳ đó, François đã nhiều lần đề nghị tôi đến nhà anh ở, ít nhất là trong một thời gian. Anh lo lắng. Anh không dễ bị đánh lừa. Trước cả những lời dối trá của tôi, lẫn trước cái được gọi là công việc tôi đang tiến hành. Anh cho rằng những lá thư nặc danh gây tổn hại đến tôi nhiều hơn mức tôi muốn thừa nhận. Anh cho rằng tôi đã để mặc cho mình bị một con quái vật hay một con ma từ quá khứ hiện về tóm lấy.

Tôi nhớ một tối khác, khi từ Courseilles trở về, chúng tôi có một cuộc thảo luận kỳ lạ, như thể François nhận thấy xung quanh tôi có một mớ những điều bất thường mà không thể xác định được chúng. Đêm đã xuống từ lâu và con đường thì vắng vẻ. Trong xe, anh đã hỏi tôi. Phải, anh lo lắng cho tôi. Anh có thể hiểu rằng tôi cần sự đơn độc, rằng tôi bảo vệ công việc của mình, rằng tôi không muốn nói với anh về một số điều. Nhưng tôi đã đi quá xa, tôi đang đặt mình vào vòng nguy hiểm. Tôi từ chối sự giúp đỡ của anh. Biết đâu, chỉ một lần – ít nhất là trong một thời gian ngắn – tôi nên chấp nhận ý tưởng rằng ai đó sẽ chăm sóc cho tôi. Theo anh, một lần nữa tôi lại dựng lên xung quanh mình một kiểu hàng rào y tế để không ai, kể cả anh, có thể tiếp cận những gì tác động đến tôi hoặc thực sự liên quan đến tôi. Anh hiểu rằng tôi không muốn chia sẻ tất cả mọi thứ, nhưng tôi không cần phải triển khai một hệ thống phòng thủ như vậy. Chúng tôi không phải đang trong thời kỳ chiến tranh. Anh không phải là kẻ thù của tôi. Con người tôi mà anh từng biết thanh thản hơn.

Và rồi đôi mắt anh rời khỏi con đường trong giây lát để quan sát tôi:

– Em biết không, đôi khi anh tự hỏi liệu có ai đang sở hữu em không.

Tôi không biết tại sao tôi không nói với anh vào hôm đó. Tại sao tôi không đề cập đến L. và đến cảm giác như thể móng vuốt của một con chim săn mồi nghiền nát bộ óc tôi, khi tiếp xúc với cô.

Ai từng biết về sự chi phối tinh thần, về nhà tù vô hình với những quy tắc không thể hiểu nổi ấy, ai từng biết đến cảm giác không thể tự mình suy nghĩ, biết đến cái siêu thanh mà chỉ mình ta nghe thấy và chen vào mọi suy nghĩ, mọi cảm giác, mọi tình cảm của ta ấy, ai từng sợ mình sẽ phát điên hoặc sợ mình đã điên rồi, chắc hẳn có thể hiểu sự im lặng của tôi trước người đàn ông yêu tôi.

Đã quá muộn rồi.

Từ năm mười hai tuổi cho đến sau khi cặp song sinh chào đời, tôi đã viết nhật ký. Tôi đã đề cập đến những cuốn vở học sinh ấy, đầy những con chữ thời trẻ thơ của tôi, rồi thời thiếu niên, thời thanh niên. Chúng được đánh số và sắp xếp theo thứ tự trong một cái hộp nhựa kín mà tôi đã thử mang xuống hầm nhiều lần, nhưng rốt cuộc lại mang lên. Những cuốn vở này đã giúp tôi viết cuốn tiểu thuyết đầu tiên và cuốn tiểu thuyết gần đây nhất của tôi. Ngoài hai thời điểm ấy (cách nhau mười năm), tôi không đọc lại chúng. Nếu một ngày nào đó có chuyện xảy ra với tôi thì tôi mong những cuốn vở này bị hủy đi. Tôi đã cho người thân của mình biết điều ấy và cũng đã viết ra: tôi không muốn bất kỳ ai mở hoặc đọc chúng. Tôi biết sẽ thận trọng hơn khi tách mình ra khỏi chúng, đốt chúng đi, nhưng tôi không thể làm thế. Chiếc hộp nhựa đã yên vị trong căn phòng hẹp ngay cạnh bếp nhà tôi, trong đó tôi xếp đủ mọi thứ: máy hút bụi, chăn ga, hộp dụng cụ, hộp khâu vá, hộp đựng đồ dùng học tập, túi ngủ và đồ cắm trại.

Một tối, khi chuẩn bị lấy cầu là ra, tôi nhận thấy nắp hộp nhựa – hộp đựng những cuốn vở học sinh – đã bị di chuyển. Tôi mở cái thang chữ A ra để lấy nó xuống. Đúng lúc đó, có thể cô đã nghe thấy tiếng động, hoặc vì cô thực sự có giác quan thứ sáu, L. ra khỏi phòng mình. Cô theo tôi vào bếp.

Đặt hộp xuống nền nhà, tôi bắt đầu kiểm tra bên trong. Khi tôi chắc chắn rằng tất cả các cuốn vở đều còn đó, L. phát ra một tiếng huýt sáo khâm phục.

– Thế này thì cậu có khối việc để làm đấy.

Tôi không nói gì. Những cuốn vở nằm lộn xộn nhưng tất cả đều ở đó.

Suýt nữa thì tôi hỏi L. cô có biết ai đã mở hộp không, nhưng tôi thấy làm thế có vẻ quá hung hăng, như thế, không bằng chứng và không động cơ, làm thế có khác gì buộc tội cô đã lục lọi. Tuy nhiên, đó là một kịch bản có thể xảy ra: L. biết đến sự tồn tại của những cuốn vở và nơi chúng được cất, có thể cô đã bị cắt ngang khi đang đọc, điều này lý giải tại sao chúng lại bị để lộn xộn.

Cô không rời mắt khỏi tôi khi tôi đóng cái hộp và đặt vào chỗ cũ. Tôi nghĩ rằng trong những ngày tới, mình phải tìm một chỗ khác để cất nó.

Tối hôm đó, L. quan tâm đến việc sử dụng nhật ký này. Theo cô, đó là một nguồn chất liệu không thể tin nổi, tuyệt vời. Hơn mười lăm năm ký ức, giai thoại, cảm nhận, ấn tượng, chân dung... Có gì đó trong cách nói của cô khẳng định với tôi rằng cô đã đọc chúng, ít nhất là một phần. Tôi rất khó lý giải điều này: cô nói về chuyện đó như thể tự nhiên cô biết được, nhờ trực giác (chứ không phải do tò mò), nội dung của các cuốn vở. Đến mức mà, nếu tôi phản ứng, nếu tôi trách cứ cô, cô hẳn sẽ bác bỏ ngay lập tức.

Cô thấy thật đáng tiếc khi tôi không chịu lấy ra từ những cuốn vở này chất liệu quý báu cho cuốn sách ma của tôi. Bởi vì nó ở đó rồi, cô cảm thấy thế, cô biết thế, những trang sách đang ngáp ngủ chờ ngày tôi chấp nhận kể ra.

– Nó giống như một cái mỏ bị cậu bít chặt cửa. Cậu thật may mắn vì đã viết ra được tất cả những thứ ấy. Cậu có nhận thấy không?

Vâng, cô có lý. Thật quý giá. Những cuốn vở này là ký ức của tôi. Chúng chứa đủ loại chi tiết, giai thoại, tình huống mà tôi đã quên. Chúng chứa những hy vọng của tôi, những câu hỏi của tôi, nỗi đau của tôi. Sự chữa lành cho tôi. Chúng chứa những gì tôi đã buông rơi, để có thể đứng vững. Chúng chứa đựng những điều tôi tưởng đã quên nhưng lại không bao giờ phai mờ. Những điều vẫn tiếp tục tác động, mà ta không biết L. không để cho tôi kịp trả lời cô. Cô nói nhỏ giọng hơn, nhưng cũng cương quyết hơn.

– Tớ không hiểu sao cậu vẫn tìm kiếm một chủ đề trong khi cậu có nó trong tay rồi.

Tôi cảm thấy cay đắng.

– Trước hết, tớ không tìm chủ đề, như cậu nói, sau đó chất liệu này không có giá trị nào khác ngoài với chính bản thân tớ.

– Tớ thì tớ lại nghĩ ngược lại. Tớ nghĩ rằng chính cái đó, chính thực tế đó, chính sự thật đó, là cái cậu phải đương đầu.

Nỗi tức giận đột ngột chộp lấy tôi, tôi không cảm thấy nó đến.

– Nhưng người ta cóc quan tâm đến sự thật này, người ta cóc cần sự thật này!

– Không, không phải người ta cóc quan tâm. Người ta biết điều đó. Họ cảm thấy nó. Cả tớ nữa, tớ cũng biết điều đó khi đọc một cuốn sách.

Lần này thì tôi muốn tranh luận, muốn tìm hiểu.

– Cậu không nghĩ rằng cậu cảm thấy nó, như cậu nói, chỉ đơn giản là vì cậu đã biết hay không? Vì người ta đã để tâm đến việc cho cậu biết bằng cách này hay cách khác rằng đó là một câu chuyện có thật, hoặc “lấy cảm hứng từ những sự việc có thật” hoặc “mang nhiều chất tự truyện”, và cái mác đơn giản ấy đủ để khơi dậy trong cậu một mối quan tâm khác, một kiểu tò mò mà tất cả chúng ta đều có, trước hết là tớ, đối với những sự việc vặt vãnh? Nhưng cậu biết đấy, tớ không chắc chắn rằng sự thật đã là đủ. Cái thực, nếu như có tồn tại, nếu như có thể khôi phục nó, cái thực, như cậu nói, cần phải được hóa thân, được biến đổi, được thể hiện. Không một ánh mắt, không một điểm nhìn, trong trường hợp tốt nhất thì nhàm chán chết người, còn tệ nhất thì gieo rắc buồn bã, lo âu. Và tác phẩm đó, bất kể chất liệu khởi đầu là gì, luôn là một dạng hư cấu.

Lần này thì L. không đáp trả tôi. Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi tôi:

– Thế cậu còn chờ gì nữa mà không làm việc đó?

– Làm gì?

– Tác phẩm mà cậu nói tới ấy.

Đêm sau đó, tôi gặp một cơn ác mộng kỳ lạ mà tôi còn giữ một ký ức khá chính xác: tôi đang đứng, đối mặt với tấm bảng, trong một phòng học tường phủ đầy hình vẽ của trẻ con. Một giáo viên, có khuôn mặt hoàn toàn xa lạ với tôi, hỏi tôi. Mỗi lần tôi trả lời sai thì thầy lại quay sang phía L. (cũng là một đứa trẻ, nhưng lớn tuổi hơn tôi một chút) để có câu trả lời chính xác. Các học sinh khác không nhìn tôi, mà nhìn chằm chằm vào vở của họ để không làm tôi bẽ mặt hơn nữa. Chỉ có cô bạn Mélanie là nhìn tôi và ra hiệu cho tôi càng lúc càng hối hả giục tôi chạy trốn.

Tôi tỉnh giấc, người đẫm mồ hôi. Tôi bật đèn lên, tôi đợi cho tim mình đập lại theo nhịp bình thường. Tôi không cho rằng mình đã ngủ lại được.

Ngày hôm sau, tôi dành buổi sáng để phân loại thư từ. Tôi giữ lại tất cả những lá thư mình nhận được, từ vài dòng tin nhắn các con tôi viết, cho tới những tấm bưu thiếp, hay những lời nhắn được gửi kèm hoa, tôi giữ lại tất cả. Cứ hai ba năm, tôi lại xếp thành chồng, thành bó rồi xếp vào hộp.

Buổi chiều, tôi ra ngoài đi bộ.

Lúc tôi đi ngang qua trường mầm non, câu nói của Nathan (cậu bạn của Louise mà tôi đã gặp vài tuần trước trong khu phố) đã quay trở lại dội mạnh vào tôi:

Mẹ cháu bảo là cô đã dứt khoát gửi email cho tất cả bạn bè để cầu xin mọi người đừng liên lạc với cô!

Tôi đã giữ khoảng cách với câu nói này trong suốt thời gian vừa qua. Nó vẫn ở đó, không xa lắm, treo lửng, chờ đợi, bởi tôi không đủ can đảm để tìm cách làm sáng tỏ nó, để đối mặt với ý nghĩa của nó, bởi tôi không đủ can đảm lẫn sức mạnh để xử lý thông tin này một cách bình thường.

Khi đang ở ngoài phố, tôi gọi cho Corinne, mẹ của Nathan. Cô nhấc máy ngay và nồng nhiệt nhận cuộc gọi của tôi. Cuối cùng thì tôi cũng ra khỏi hang!

Corinne xác nhận với tôi rằng tôi đã gửi cho cô một tin nhắn, và hẳn là cho tất cả các liên hệ của tôi – nếu căn cứ vào độ dài của danh sách người nhận – để thông báo rằng tôi lại bắt tay làm việc và tôi cần tránh xa mọi cám dỗ.

Tôi hỏi Corinne liệu tôi có thể ghé qua nhà cô để cô cho tôi xem tin nhắn ấy không. Tôi cần nhìn thấy nó. Corinne không phải kiểu người quan trọng hóa những hành động kỳ quặc của người khác, cô bảo tôi cứ đến khi nào muốn, cô vẫn ở nhà, không đi đâu.

Khi tôi đến nhà cô, cô đã tìm lại được tin nhắn, ký tên tôi, gửi cho tất cả bạn bè và gần như tất cả các địa chỉ liên lạc của tôi.

Cô gửi nó lại cho tôi, tôi chép lại dưới đây:

Mọi người thân mến,

Như đa số mọi người đều biết, tôi không thể bắt đầu làm việc trở lại. Thất bại này đi kèm với sự phân tán lớn trong các hoạt động của tôi và một kiểu nhàn cư mà tôi ghét và đang gặm nhấm tôi.

Vì vậy, tôi mong mọi người, trong vòng vài tháng, đừng liên hệ với tôi, đừng mời tôi, đừng đề nghị chúng ta gặp nhau ở chỗ này hay chỗ khác nữa. Trừ trường hợp bất khả kháng, tất nhiên. Về phần tôi, trong suốt thời gian viết cuốn sách này, tôi cũng sẽ không cung cấp cho mọi người bất kỳ tin tức gì.

Mọi người có thể thấy biện pháp này có vẻ triệt để. Hôm nay, tôi chắc chắn rằng mình phải trải qua điều đó. Ôm hôn mọi người,

Delphine

Tin nhắn viết vào tháng Mười một, thời kỳ mà L. truy cập vào máy tính của tôi lần đầu tiên. Corinne đã trả lời bằng một lời động viên và ủng hộ và, vì không dám gọi cho tôi, cô đã viết cho tôi một hoặc hai lần sau đó. (Giống như hầu hết bạn bè và một số người thân trong gia đình tôi, mãi sau này tôi mới biết chuyện ấy. Rõ ràng L. đã không chuyển cho tôi bất kỳ tin nhắn nào trong số này.)

Tôi cảm ơn Corinne và hứa sẽ quay lại thăm cô hoặc sớm gọi cho cô để cả hai cùng đi uống một ly.

Tôi lên đường về nhà. Tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Dưới chân tòa nhà mình, tôi thử gọi cho François, anh đi quay phim ở tỉnh trong hai ngày, nhưng tôi chỉ gặp hòm thư trả lời tự động của anh. Tôi cư xử như một người đang sợ hãi. Thật lố bịch. Tại sao tôi không đợi về nhà rồi mới gọi anh một cách bình tĩnh hơn? Tại sao tôi lại nói nhỏ giọng khi L. ở nhà tôi?

L. đang đợi tôi trong bếp. Cô ngạc nhiên khi tôi đi dạo về muộn đến thế, cô đã bắt đầu lo lắng. Cô đã pha hồng trà mà tôi thích và mua bánh macaron. Cô có chuyện quan trọng muốn nói với tôi. Tôi ngắt lời cô.

– Không, chính tớ mới có chuyện quan trọng muốn nói với cậu.

Giọng tôi run run.

– Tớ biết rằng cậu đã gửi email cho tất cả bạn bè của tớ để yêu cầu họ không liên lạc với tớ nữa.

Tôi tưởng cô sẽ phủ nhận. Hoặc ít nhất cô sẽ bất ngờ. Nhưng L. không thể hiện một chút ngạc nhiên hay khó chịu nào, cô trả lời tôi không chút do dự, như thể cô hoàn toàn chắc chắn rằng mình làm đúng.

– Đúng thế đấy. Tớ muốn giúp cậu. Vai trò của tớ, cậu biết đấy, là tạo điều kiện tốt nhất cho cậu làm việc. Tránh để cậu bị phân tâm.

Tôi thì thầm.

– Nhưng cậu không thể làm như thế. Cậu biết không? Cậu viết cho bạn bè tớ một lá thư lố bịch để bảo họ đừng liên lạc với tớ nữa, thật là nghiêm trọng, hết sức nghiêm trọng, cậu không có quyền làm việc đó mà không nói với tớ, tớ cần bạn bè tớ...

– Nhưng có tớ đây. Cậu thấy không đủ hay sao?

– Không... Vấn đề không phải là thế, tớ rất ngạc nhiên khi cậu lại có thể làm việc đó.

– Việc đó là cần thiết. Và sẽ luôn cần thiết. Cậu hãy cẩn thận. Cậu cần được tĩnh lặng và đơn độc để viết cuốn sách ấy.

– Cuốn sách nào?

– Cậu biết rõ cuốn nào mà. Tớ không nghĩ là cậu được lựa chọn, cậu phải đáp ứng yêu cầu của công chúng của cậu.

Chắc chắn chính từ công chúng này đã tác động mạnh đến tôi, tôi thấy nó thật là nghịch tai. Từ mà cô đã phát âm ra như thể tôi là một ngôi sao giải trí vào đêm trước chuyến lưu diễn của mình. Đột nhiên, tôi không thể làm ngơ việc L. coi tôi là người khác, phóng chiếu lên tôi một ảo ảnh chẳng có gì liên quan đến tôi cả. Tôi phản đối bằng giọng điệu kiên quyết, tôi sợ rằng giọng mình vống lên quá cao, tôi muốn giữ bình tĩnh.

– Cậu nghe này. Tớ sẽ nói với cậu một điều: tớ chưa bao giờ viết để làm vui lòng bất cứ ai và tớ cũng không có ý định bắt đầu đâu. Khi chẳng may, ý tưởng này xuất hiện trong đầu tớ, được yêu thích hoặc làm người khác yêu thích, bởi vì, nếu cậu muốn biết, thì nó từng xuất hiện trong đầu tớ, tớ sẽ chà đạp lên nó bằng tất cả sức mạnh của mình. Bởi vì suy cho cùng, viết văn là một việc riêng tư hơn, cấp thiết hơn thế nhiều.

L. đứng dậy và rõ ràng là cố nói chuyện với tôi một cách nhẹ nhàng hơn.

– Thì đúng thế, đó là điều tớ đang nói đến: riêng tư hơn. Đó là những gì độc giả của cậu mong đợi ở cậu. Dù muốn hay không thì cậu cũng phải chịu trách nhiệm về sự chú ý, về tình yêu mà cậu đã khơi dậy.

Tôi cho rằng mình đã hét lên.

– Nhưng điều đó thì liên quan gì đến cậu? Cậu đang xen vào chuyện gì vậy? Cậu là ai mà biết điều gì là tốt hay xấu, đáng mong muốn hay đáng tiếc? Cậu là ai mà biết văn học là gì hay không là gì, và độc giả của tớ chờ đợi điều gì? Cậu nghĩ cậu là ai?

Cô không nhìn tôi. Tôi thấy cô đứng dậy, vớ lấy cái đĩa trên đó cô đã cẩn thận xếp những chiếc bánh macaron. Bằng mũi chân, cô nhấn bàn đạp thùng rác và, trong một cử chỉ với tốc độ khiến tôi ngạc nhiên, đổ chúng vào.

Cô ra khỏi bếp mà không nói với tôi lời nào. Chúng tôi còn chưa chạm vào trà.

Ban đêm, tôi nghe thấy L. thức dậy nhiều lần, tôi nghĩ rằng cô bị mất ngủ. Trăng tròn và cô từng nói với tôi rằng nó làm rối loạn giấc ngủ của cô.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, tôi thấy cô đã sẵn sàng rời đi. Va li của cô được để hết ở cửa. Mặt cô thể hiện sự mệt mỏi bất thường, đôi mắt cô quầng thâm và tôi thấy dường như cô không hề trang điểm. Cô hẳn phải mất cả đêm để chuẩn bị hành lý. Cô không có vẻ tức giận (hoặc nếu có thì cô cũng che giấu được một cách hoàn hảo), bằng một giọng rất bình tĩnh, cô cho tôi biết rằng cô đã tìm được một khách sạn ở quận mười, phòng không to lắm nhưng cô sẽ quen được sau một thời gian. Tôi định phản đối nhưng cô đã giơ tay ngăn tôi lại.

– Bây giờ không còn là lúc thảo luận về điều đó. Tớ cảm thấy rõ rằng sự hiện diện của tớ làm cuộc sống của cậu trở nên nặng nề. Tớ không muốn ngăn cậu viết. Cậu biết tớ tôn trọng công việc của cậu đến mức độ nào. Hẳn là cậu được ở một mình một khoảng thời gian, trước khi các con cậu trở lại vào kỳ nghỉ. Tớ hiểu điều đó. Tớ cứ nghĩ mình có thể giúp cậu lấy lại tự tin. Tớ cứ tưởng rằng mình có thể giúp cậu tránh lãng phí thời gian, rơi vào bẫy. Nhưng có lẽ cần phải trải qua điều đó. Tớ đã nhầm, xin lỗi cậu. Cậu nói đúng, chỉ cậu mới biết mình phải làm việc như thế nào. Điều ấy tốt cho cậu. Tớ xin lỗi cậu nếu có thể tớ đã nói điều gì làm tổn thương cậu, tớ hoàn toàn không cố ý.

Đột nhiên, tôi cảm thấy tội lỗi. Tôi đang vứt ra ngoài đường người bạn đã giúp đỡ tôi từ nhiều tuần nay, đã gánh vác một công việc mà không ai muốn làm.

L. mở cửa. Sau khi do dự một thoáng, cô quay lại phía tôi.

– Cậu biết không, Delphine, tớ sợ cho cậu. Tớ hy vọng sẽ không có chuyện gì xảy ra với cậu. Tớ có một linh cảm tồi tệ. Cậu hãy chăm sóc bản thân nhé.

Nói xong những lời này, cô bước ra và cánh cửa đóng lại sau lưng cô. Tôi nghe tiếng cô bước xuống những bậc thang đầu tiên và rồi tôi không nghe thấy gì nữa. Cô để chìa khóa tôi đã cho cô mượn trên bàn bếp.

Buổi chiều, một cậu thanh niên khác, trạc tuổi cậu từng đi với cô lần trước, đến lấy va li của cô.

Những ngày sau đó, tôi không có tin tức gì của L.

Tôi không thử gọi cho cô.

Tôi không thể không nghĩ về những lời cuối cùng của cô. Đó không phải là một lời cảnh báo, đó là một lời nguyền. Một lá bùa tai hại và trí mạng mà L. đã quẳng vào tôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026