Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 2307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Có đôi ba điều trở lại trong đầu tôi, tôi cho là chúng có từ thời kỳ đó. Nhưng tôi phải nói rằng tôi không còn hoàn toàn chắc chắn về trình tự diễn ra những sự kiện ấy nữa, bởi tôi càng kể câu chuyện này, mọi thứ càng trở nên mờ nhạt.

Đầu tiên, L. mua một hoặc hai chiếc quần jean cùng hiệu với tôi. Khi đó, tôi không quan tâm lắm, những chi tiết này mãi sau mới trở lại với tôi, khi mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu trượt dốc thực sự. Tôi cũng từng tìm kiếm thứ quần áo tương tự với thứ tôi thấy một cô bạn mặc trên người. Tôi cũng từng thử, thậm chí là mua. Nhưng thứ mà tôi thấy hợp và thú vị trên một cơ thể khác, thì trên cơ thể tôi dường như luôn quá rộng, quá chật, không vừa.

Tôi nhận ra L. đã mua những chiếc quần jean giống như của tôi vì L. không mặc quần jean trước khi tôi gặp cô – ít nhất là theo những gì tôi có thể thấy từ đám quần áo của cô, vào thời kỳ đầu của mối quan hệ giữa chúng tôi.

Những ngày sau đó, tôi nhận ra rằng L. đã thay đổi. Ý tôi là L. trở nên giống tôi. Tôi biết rõ rằng điều này nghe có vẻ kỳ cục (nhận thấy, trên một người khác, một sự tương đồng với chính mình) và chắc chắn là có hơi tự mê. Nhưng đó là điều tôi cảm thấy. Không phải là một sự tương đồng thực sự, về chi tiết, về đường nét, mà là một sự tương đồng ở bề ngoài, ở dáng vẻ. Tôi đã nhận thấy là chúng tôi có cùng vóc dáng, cùng màu tóc (ngoại trừ việc tóc của L. mềm mại và dễ vào nếp), nhưng thêm vào đó còn một tham số mới nữa: trong cử chỉ của cô, dáng dấp của cô, một cái gì đó ở L. gợi cho tôi thấy chính mình . Đôi khi, hình bóng cô nổi bật lên như hình chiếu nổi của chính cơ thể tôi trên một bề mặt mềm mại hơn, trơn nhẵn hơn. Tôi cũng nhận thấy rằng L. trang điểm ít hơn. Chẳng hạn cô từ bỏ các loại kem nền mà cô đã sử dụng khi tôi mới gặp cô. Dần dần, L. học theo những cử chỉ của tôi, cách đi đứng của tôi, những thói quen nhỏ của tôi. Thật đáng bối rối, đáng phiền. Nhưng có lẽ đó chỉ là một cách nhìn thiếu cơ sở thực tế, cách nhìn của tôi.

(Mọi người thường nói rằng con gái tôi trông giống tôi, trước hết hẳn là do một kiểu bắt chước vô thức mà tôi không nhận ra. Đôi lúc tôi nhận ra sự giống nhau giữa chúng tôi khi xem một số bức ảnh chụp Louise, chúng nhắc tôi nhớ về những ảnh chụp chính mình khi trạc tuổi đó, nhưng khi Louise ở ngay trước mặt, tôi lại không nhận thấy sự giống nhau ấy. Tôi biết Paul giống bố ở điểm nào, đó là cách ngồi, cái bĩu môi khi nó suy nghĩ, những cử động của bàn tay nó khi nó nói. Nhưng tôi không nghĩ rằng bố thằng bé có thể tự mình nhận ra là Paul bắt chước anh ấy.)

Trong thực tế, việc L. bắt chước tôi không có cùng bản chất. Nó không tự nhiên, vô thức. Nó là do cố ý. Đó chắc chắn là lý do tại sao nó không thoát khỏi mắt tôi.

Nhưng vào thời điểm đó, tôi không còn chắc chắn về bất cứ điều gì nữa. Tôi cho rằng cuối cùng tôi đi đến kết luận là mình đã nghĩ linh tinh.

Một buổi sáng rất sớm, khi từ nhà François về, tôi thấy L. đang ngồi trong bếp, không mặc quần áo, không chải tóc, mắt đỏ hoe. Cô vừa biết rằng cuốn tự truyện của Gérard Depardieu đã được giao cho Lionel Duroy, trong khi vài tuần trước đó người ta còn liên hệ với cô về cuốn sách. Đây không phải lần đầu tiên cô cạnh tranh với một nhà văn. Người này đã giành chiến thắng sau một bữa ăn tối với nam diễn viên. Đây là chuyện quan hệ quen biết. Cô hiểu sự lựa chọn đó. Cô biết cả hai người đàn ông và việc người ta lựa chọn như vậy là có lý do. Nhưng cô thất vọng. Trong khi, cô hiếm khi đồng ý viết cho các diễn viên. Nhưng Depardieu lại là chuyện khác. Cô hẳn đã biết phải viết như thế nào. Sau đó, vì thấy cô chán nản như vậy, tôi đề xuất với L. ra ngoài ăn trưa, để đầu óc cô được thư giãn. Tôi không đủ can đảm nấu ăn, vả lại tủ lạnh cũng trống trơn.

Cô nhốt mình trong phòng tắm nửa tiếng.

Khi cô bước ra, tôi không thể ngăn mình thốt lên thán phục, ít nhất cũng phải nói rằng cô thật biết cách làm. Ngoài đôi mắt hơi sưng, sự biến đổi thật ngoạn mục, má cô ửng hồng và cô có vẻ tươi tỉnh, sảng khoái.

Chúng tôi đến một trong những quán bia trong khu phố nhà tôi nổi tiếng với những món ăn theo thực đơn từng ngày, nơi chúng tôi từng ghé một hai lần. Khi chuẩn bị bước vào quán, tôi nghe thấy ai đó gọi tên mình. Tôi quay lại và nhận ra Nathan, một cậu bạn của Louise từ thời còn đi nhà trẻ. Sau đó, chúng học cùng lớp mẫu giáo, rồi lớp tiểu học và sau này ngay cả khi đã đi những con đường khác nhau, chúng cũng không bao giờ để lạc mất nhau. Theo thời gian, mẹ của Nathan và tôi đã trở thành bạn. Cách đây vài năm, chúng tôi còn cùng các con có một chuyến du lịch dài ngày đến Mỹ.

Nathan đứng trước mặt tôi, và trong vài giây hình ảnh của cậu bé ngày xưa (mái tóc vàng, cặp má bầu bĩnh và chiếc áo len đan màu vàng đáng yêu nó mặc trong ảnh chụp ở nhà trẻ) chồng lên hình ảnh của một chàng trai trẻ với những lọn tóc tết, cao lớn và đẹp trai, đang đứng trước mặt tôi. Tôi không gặp lại cậu nhóc kể từ khi Louise đi Lyon, chúng tôi ôm hôn và hỏi thăm tin tức của nhau.

Nếu người tôi gặp là một cô bạn thì hẳn L. sẽ ở lại. Nhưng cô không ngờ vực gì và ra hiệu cho tôi rằng cô vào bên trong cho ấm.

– Có vẻ như cô đang tự nhốt mình từ nhiều tháng nay để làm việc, Nathan nói với vẻ trêu chọc. Mẹ cháu bảo là cô đã dứt khoát gửi email cho tất cả bạn bè để cầu xin mọi người đừng liên lạc với cô!

Tôi đã không hiểu ra ngay lập tức. Tôi không muốn hiểu. Tôi nghĩ mình đã tự nhủ đó là một lối nói cường điệu, một cách nói của đám trẻ. Tôi thậm chí còn cho rằng khi ấy, tôi đã gật đầu xác nhận. Nathan nói với tôi về những dự định của thằng bé và hỏi thăm tin tức của Louise và Paul. Chúng tôi chia tay nhau sau khi nói về một bữa tối sắp tới, với Corinne và cậu, vào một dịp cuối tuần nào đó khi cặp song sinh về nhà.

Tôi nghĩ tới niềm vui khi thấy con cái của người khác lớn lên, những đứa trẻ mà ta biết khi chúng còn nhỏ xíu. Những đứa trẻ trong những bức ảnh chụp ở lớp học hoặc trong các kỳ nghỉ, những đứa trẻ mà ta đã an ủi, đút cho ăn, dỗ cho ngủ, la mắng, đôi khi còn ôm trong vòng tay mình. Tôi nghĩ tới tất cả những chàng trai và cô gái đã lớn tướng này, đã trở nên thật khác nhau này, tôi nghĩ mình muốn viết về mối liên kết trìu mến vô hạn này, nó gắn kết tôi với bạn bè của các con tôi và với con của các bạn bè tôi.

Tôi bước vào quán và thấy L. đang ngồi ở một cái bàn rộng rãi. Tôi ngồi xuống. Khi cô xem xong thực đơn, người phục vụ lại gần.

– Chị có chờ người thứ ba rồi mới gọi món không?

L. ngước nhìn người phục vụ, một nụ cười thất vọng trên môi:

– Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ bắt đầu mà không có cô ấy, cô ấy sẽ nhập hội với chúng tôi sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026

« Lùi Tiến »