Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 35

❊ ❊ ❊

Tôi những muốn có thể miêu tả phản ứng của François khi tôi cố gắng giải thích với anh rằng biên tập viên của tôi đã nhận được một bản thảo mà cô ấy hy vọng sẽ xuất bản vào đầu mùa tới, và tôi được cho là tác giả nhưng tôi đã không viết một từ nào.

Trong vài giây anh tự hỏi mình đang vướng vào mớ bòng bong gì (đây không phải là lần đầu tiên). Rồi đến khoảnh khắc nghi ngờ và có lẽ là nản lòng ấy, trước khi anh đặt cho tôi câu hỏi này, chỉ mình nó đã đủ tóm tắt trạng thái tinh thần của anh:

– Chuyện này là cái quái gì vậy?

Tôi cho rằng anh và biên tập viên của tôi đã gặp nhau một tuần sau đó và cô ấy đã thuyết phục được anh rằng cô đang sở hữu một bản thảo chất lượng cao mà cô không nghi ngờ gì về tác giả của nó. Tôi hình dung rằng họ đã phải thảo luận về lý do tại sao tôi khẳng định mình không viết tác phẩm này, họ đã nói về sự mong manh của tôi kể từ khi xuất bản cuốn tiểu thuyết trước đó của tôi, về những lá thư nặc danh tôi nhận được, về cách tôi tự cô lập, thu mình, về thái độ sợ hãi thậm chí hoang tưởng của tôi, về những ý ngông của tôi, và về nỗi sợ hãi mà hẳn tôi cảm thấy khi nghĩ đến việc mình bị phơi bày lần nữa. Rốt cuộc, tất cả những điều đó đều đúng. Từ đó có thể kết luận rằng nên để cho tôi một chút thời gian để có thể nhận tác phẩm này, để cáng đáng nó, cũng giống nhau cả thôi.

Ngày tôi giải thích với François rằng L. từng tiếp cận được máy tính của tôi, nhật ký của tôi, mọi thứ tôi đã viết cho đến khi đó và chắc chắn cô là tác giả cuốn tiểu thuyết mà biên tập viên của tôi đã nhận được, anh trưng ra vẻ mặt độ lượng thường thấy khi anh không muốn làm phật ý tôi.

Để tỏ vẻ dễ thương, anh hỏi tôi vài câu về L. (những câu mà hầu hết anh đã hỏi tôi sau khi tôi ra viện). Đằng sau mỗi câu hỏi đều ẩn giấu nỗi nghi ngờ.

Chính khi ấy tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện tìm lại L. Để chứng minh rằng cô đã viết bản thảo này, để hiểu tại sao cô lại làm như vậy dưới tên tôi. Liệu đó có phải một cái bẫy? Một món quà? Hay một cách xin lỗi?

Số điện thoại di động của L. không còn hoạt động. Tôi quay trở lại trước tòa nhà cô từng sống trước khi chuyển đến nhà tôi và là nơi tôi đã đến vào tối hôm sinh nhật cô. Mã cửa đã thay đổi. Tôi đợi khoảng mười phút thì có người đi vào. Tôi lên tận căn hộ của L., tôi bấm chuông. Một cô gái tầm hai mươi tuổi mở cửa cho tôi. Cô chuyển đến vài tháng trước đó, căn hộ được một văn phòng nhà đất cho thuê, cô không biết gì về người sống ở đó trước mình. Qua cánh cửa hé mở, tôi nhận ra căn hộ của L., lần này có sự khác biệt là dường như thực sự có người ở. Cô gái cho tôi địa chỉ liên hệ của văn phòng quản lý việc cho thuê. Vì văn phòng này nằm trong khu phố nên tôi tới đó ngay. Người phụ trách khách hàng trong khu vực không có ở đó. Trước màn nài nỉ của tôi, đồng nghiệp của anh đã đồng ý ngó qua hồ sơ. Văn phòng này vừa mới được ủy nhiệm quản lý căn hộ, người thuê nhà đầu tiên chính là cô gái tôi đã gặp. Người đồng nghiệp không muốn cho tôi số điện thoại của chủ sở hữu. Ngày hôm sau, khi tôi gọi lại cho người phụ trách cho thuê để mong được cung cấp dù chỉ là một cái tên, anh ta liền cúp máy.

Tôi gọi điện cho Nathalie để hỏi thông tin liên lạc của người bạn đã tổ chức buổi dạ tiệc nơi tôi gặp L. Tôi phải nói rõ một số chi tiết thì cô ấy mới biết tôi đang nói về dạ tiệc nào. Nathalie không có chút ký ức nào về người phụ nữ tôi mô tả, theo như cô nhớ thì cô đã rời đi khá sớm và hoàn toàn không nhớ đã thấy tôi nói chuyện với ai. Sau đó, tôi gọi điện cho Hélène, bạn của Nathalie, cô láng máng nhớ đến sự hiện diện của tôi trong bữa tiệc mình tổ chức nhưng không thấy trong số khách mời, ai có thể là cô L. tóc vàng, chau chuốt, mà tôi mô tả. Tôi cố nài. Tôi đưa ra tất cả các kiểu chi tiết: L. và tôi nằm trong số những người cuối cùng ở lại. Chúng tôi ngồi quanh bàn bếp uống vodka. Hélène không thấy. Không hề. Hẳn là người phụ nữ này đã được ai đó dẫn đến, nhưng ai?

Vài ngày sau, tôi gọi cho Lionel Duroy để hỏi xem liệu anh có biết một phụ nữ, L., một tác giả viết thuê từng cạnh tranh với anh nhiều lần, nhất là trong lần viết cuốn sách của Gérard Depardieu. Lionel dường như không ngạc nhiên lắm trước câu hỏi của tôi, cũng có những tác giả viết thuê khác như anh, nhưng anh chắc chắn một điều: với Gérard, chưa bao giờ có một nhà văn nào khác ngoài anh. Anh đã gặp ông để dùng bữa vào một tối, rồi đêm hôm sau, nam diễn viên đã gọi cho anh để nói rằng ông đồng ý. Anh không biết người phụ nữ này, anh chưa bao giờ nghe nói về cô.

Sau đó tôi đã viết thư cho Agnès Desarthe nhắc rằng chúng tôi đã học dự bị đại học cùng nhau và hỏi cô có nhớ một cô gái tên là L., cùng lớp chúng tôi không (nhưng không may là không có mặt trong ảnh) và nếu có thì liệu cô có biết cô gái ấy ra sao rồi không. Lúc bỏ thư vào phong bì, tôi đã thêm một phần tái bút bằng bút đỏ để nói rõ câu hỏi của tôi là khẩn cấp và quan trọng. Nếu cô ấy còn liên lạc với ai từ thời kỳ ấy, tôi sẽ rất biết ơn nếu cô hỏi họ như vậy giúp tôi. Hai ngày sau, Agnès trả lời tôi rằng cả cô ấy, cả Claire, cả Nathalie, cả Hadrien, mà cô ấy vẫn duy trì mối quan hệ bạn bè, đều không nhớ ai tên L.

Một đêm, tôi nhớ ra trường trung học ở Tours nơi cô đã đến thay tôi. Tôi trở dậy, bật máy tính để tìm lại những trao đổi giữa L. và người phụ trách tư liệu, trước và sau khi “tôi” đến. Nhưng thật kỳ lạ, ngay cả khi chúng được viết dưới tên tôi, không có tin nhắn nào trong số đó xuất hiện trong máy tính của tôi. L. đã xóa tất cả. Tôi không nhớ tên trường, nhưng với một chút may mắn, tôi sẽ tìm thấy trên Internet dấu vết của việc “tôi” đến đó, thậm chí là một bức ảnh chụp L. giữa đám học trò. Các trường học thích đăng những kỷ niệm như vậy trên blog của họ.

Chính trong khi tìm kiếm mà tôi đã thấy một bài trả lời phỏng vấn cũ của mình, xuất hiện trên tờ báo nhỏ của một trường trung học ở Reims, trong bài báo đó tôi đã đề cập đến Những người bình thường không có gì đặc biệt Mọi người làm thế nào , cũng như Con bé lớn của Sophie Fillières, trong số những bộ phim mà tôi thích.

Do đó, tôi nhận ra rằng những sự trùng hợp kỳ lạ, không thể tin được, kết nối chúng tôi, L. và tôi, chắc chắn không quá kỳ lạ.

Đặc biệt là L. nắm được rất nhiều thông tin.

Trên Internet, tôi không tìm thấy dấu vết của việc L. đến Tours. Ngày hôm sau, tôi gọi điện cho một số trường trung học tại đó. Ở cuộc gọi thứ hai, tôi được kết nối với giáo viên phụ trách tư liệu đã mời tôi. Ngay từ những từ đầu tiên tôi đã cảm thấy rằng người phụ nữ này ngập ngừng không muốn trả lời điện thoại của tôi. Giọng cô lạnh lùng. Khi tôi muốn biết liệu cô có nhớ “chuyến thăm” của tôi vài tháng trước không, cô húng hắng trước khi hỏi có phải tôi đang hỏi đểu cô không. Cô không nói “chị đùa à?” hay “chị giễu tôi đấy à?”. Không, bằng một giọng lạnh lùng mà cô không cố tiết chế độ hung bạo, cô nói, “Chị đang hỏi đểu tôi à?” Bởi tôi không những không đến mà còn không hề báo trước. Một trăm học sinh đã chuẩn bị cho cuộc gặp này, đã đọc sách của tôi, đã háo hức chờ đợi ngày ấy. Cô ấy đã gửi cho tôi vé tàu, cô ấy đã đợi tôi trên sân ga, vào một ngày lạnh giá. Và tôi đã không đến. Tôi đã không thấy cần phải xin lỗi, cũng không trả lời bức thư giận dữ mà cô ấy gửi cho tôi.

Tôi cúp máy. Đất sụp dưới chân tôi, đó không phải là một cách nói hình ảnh, chính sàn nhà đang lặng lẽ chao đảo, bị hút bởi những đường hội tụ nằm ở bốn góc phòng.

L. đã lừa tôi.

L. đã biến mất, đã bốc hơi.

L. không để lại dấu vết gì.

Những ngày sau đó chỉ khiến tôi bàng hoàng và bối rối.

Mỗi một chi tiết, mỗi một ký ức mà tôi nghĩ có thể bám vào, mỗi một bằng chứng mà tôi hy vọng có thể tung ra chỉ thực tế trong trí nhớ của tôi.

L. không để lại dấu ấn nào. Không một bằng chứng hữu hình nào về sự tồn tại của cô.

Trong suốt khoảng thời gian đó, cô đã thu xếp để không gặp ai xung quanh tôi. Và tôi đã là một đồng phạm xuất sắc. Tôi đã không giới thiệu cô với các con tôi, cũng như với François, cũng như với bạn bè tôi. Với cô, tôi đã duy trì một mối quan hệ độc quyền, không có nhân chứng. Tôi đã đi cùng cô đến những nơi đông người, nơi không có lý do gì để người ta nhớ chúng tôi. Cô đã không phạm bất kỳ tội ác nào để người ta phải tìm kiếm dấu vết hoặc DNA. Và nếu sáu tháng sau khi sự việc đã xảy ra, tôi lại nghĩ đến việc đi giải thích ở đồn cảnh sát rằng thuốc ngủ và thuốc chuột tìm thấy trong máu của tôi đã được đưa tôi dùng mà tôi không hề biết, người ta sẽ tưởng tôi là một con điên.

Tôi là một tiểu thuyết gia đã nhiều lần để lộ các dấu hiệu xáo trộn nghiêm trọng, dễ bị tổn thương, thậm chí trầm cảm.

Tôi dành cả đêm, mắt mở to, để tìm kiếm mạnh mối, lỗ hổng.

Một tối, trong khi tôi đang cố gắng giải thích cho François về nỗi lo lắng thỉnh thoảng lại xâm chiếm tôi, khiến tôi không thể thở được, trong khi anh đang nghe tôi đến lần thứ hai mươi kể lại tất cả từ đầu, nhân lên các chi tiết, những giai thoại, những ký ức về các cuộc trò chuyện, anh đã nói câu này mà hẳn anh hy vọng nó sẽ cho phép tôi lật sang trang mới.

– Có thể em đã bịa ra cô ta để viết cuốn sách đó.

Khi đó, tôi hiểu ra rằng thật tốn công vô ích và rằng tôi đang chiến đấu chống lại cối xay gió.

Tất nhiên là tôi muốn đọc bản thảo kia. Trong vài ngày, tôi nghĩ xem làm thế nào để lấy lại nó, hoặc ít nhất là biết xem nó nói về cái gì, mà không khiến người ta nghi ngờ thêm nữa về tình trạng sức khỏe tâm thần của mình. Trong vài ngày, tôi đã nghĩ sẽ bật đèn xanh cho biên tập viên của tôi để in và xuất bản cuốn tiểu thuyết nguy hiểm tuyệt vời này, bất chấp nguy cơ thấy L. công khai tố cáo trò bịp bợm của tôi. Như thế ít nhất cô sẽ xuất hiện trở lại và tôi sẽ chứng minh được rằng tôi không bịa ra cô.

Thật hấp dẫn. Một cuốn sách đã viết xong xuôi, sẵn sàng sử dụng. Và lại còn hơn thế. Một cuốn sách mờ ám hơn, mạnh mẽ hơn bất cứ cuốn nào tôi có thể viết ra.

Tôi ấp ủ ý tưởng này trong vài ngày, có lẽ là vài tuần. Và rồi một sáng, tôi đề nghị biên tập viên của tôi gặp nhau ở một quán cà phê. Cô ấy lo lắng khi thấy tôi quá mệt mỏi. Một cách trịnh trọng hết mức có thể, tôi đề nghị cô hãy ném hoặc đốt bản thảo cô có trong tay. Tôi đã khẳng định bằng giọng dứt khoát rằng tôi sẽ không bao giờ xuất bản nó.

Trả lời câu hỏi của cô ấy, tôi thừa nhận rằng không giữ bản sao lưu nào trên máy tính. Nhưng nếu cô ấy vẫn muốn giữ mối quan hệ giữa chúng tôi, nếu cô ấy nghĩ rằng một ngày nào đó tôi sẽ có thể viết một cuốn sách mới, thì tôi đề nghị cô ấy, tôi cầu xin cô ấy, ném cuốn sách kia đi.

Lung lay trước quyết tâm của tôi, và chắc hẳn là vì những vết quầng tím khiến tôi trông như bị đánh, cô hứa với tôi rằng cô sẽ làm như vậy.

Tôi không dễ bị lừa. Tôi biết rằng bản thảo ấy được xếp vào đâu đó trong văn phòng của cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026