Tôi thôi không còn giật bắn mình trước tiếng động nhỏ nhất, không còn thường xuyên kiểm tra xem mình có bị theo dõi không, không còn liên tục cảm thấy bị quan sát. Tôi thôi không còn thấy L. ở khắp mọi nơi – trong hàng người chờ đợi ở tiệm bánh, ngồi trước hoặc sau tôi trong rạp chiếu phim, ở đầu kia của toa tàu điện ngầm, tôi thôi không còn ngờ vực tất cả những bộ tóc vàng và tất cả những chiếc xe màu xám xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Tôi bắt đầu gọi lại cho bạn bè, tôi liên lạc lại với những người đã lâu không gặp. Tôi bắt đầu một thời kỳ tái xã hội hóa, đó là cách tôi gọi nó, để cười nhạo. Tôi đồng ý hợp tác viết một kịch bản.
Trong vòng vài tuần, tôi có cảm giác như mình đang khắc phục hậu quả, sửa chữa mọi thứ, xây dựng lại nền tảng. Tôi coi thời gian này như khoảng thời gian nghỉ dưỡng cho lại sức.
Bốn hoặc năm tháng sau khi L. biến mất, một tối thứ Sáu, tôi nhận được tin nhắn từ biên tập viên của mình:
Đã nhận được bản thảo của chị. Thật bất ngờ! Tôi sẽ đọc rất nhanh và gọi cho chị vào cuối tuần này. Chị có hình dung được tôi vui thế nào không...
Đầu tiên tôi nghĩ cô ấy gửi nhầm, tôi biết rõ sự vội vàng có thể khiến người ta gửi nhầm một tin nhắn cho người khác. Sau đó tôi đã xem xét một phiên bản hoang tưởng của vụ việc (đó không phải là một thao tác sai mà là một chiến lược hèn hạ, nhằm bắn tin cho tôi rằng các tác giả khác, họ vẫn tiếp tục viết và thậm chí còn gửi cả bản thảo). Sau đó, tôi trở lại giả thiết ban đầu và không buồn trả lời. Biên tập viên của tôi sẽ tự nhận ra là mình đã nhầm.
Nhưng trong đêm Chủ nhật rạng sáng thứ Hai, tôi lại nhận được một tin nhắn của cô ấy:
Tôi vừa đọc xong. Thật nguy hiểm và tuyệt vời. Hoan hô. Tôi sẽ gọi cho chị vào buổi sáng.
Tôi tự nhủ rằng cô ấy đã đi hơi xa. Dù sao cô cũng phải cẩn thận để không gửi mọi thứ đi lung tung.
Tôi đã nghĩ ra các tin nhắn trả lời khác nhau, từ đơn giản nhất ( “nhầm người nhận” ) đến ám sát nhất ( “quá muộn, tôi đã ký hợp đồng với nơi khác” ), nhưng cuối cùng tôi đã không trả lời. Một trong những tác giả của nhà xuất bản đã viết một tác phẩm nguy hiểm và tuyệt vời đã khiến biên tập viên của tôi phấn khích... Tôi hối hận vì đã cảm thấy thèm muốn, ghen tị, như thế thật đáng thương và trẻ con, nhưng đó chính là những gì tôi cảm thấy. Những nhà văn khác viết những thứ nguy hiểm và tuyệt vời và điều đó làm tôi buồn.
Buổi sáng, biên tập viên gọi cho tôi. Tôi chưa kịp nói gì thì cô ấy đã xổ ra một tràng nhiệt tình, xúc động, hoan hỉ, cô ấy lẫn lộn mọi thứ, đó là một cách viết thông minh, cô ấy đã đọc một mạch mà không thể dứt ra, nó khiến người ta bối rối và đầy lôi cuốn, chắc chắn đó là thứ hay nhất tôi từng viết, do đó, tất cả những lo lắng vừa qua, nỗi sợ hãi đã đi đến cuối con đường ấy, chúng chẳng có ý nghĩa gì cả, mà trái lại, đó là khởi đầu của một chu kỳ mới, cô ấy biết như vậy, cô ấy chắc chắn như vậy.
Cuối cùng tôi cũng có thể chen ngang để bảo với cô ấy, bằng một giọng bực tức, rằng tôi không viết bản thảo mà cô đang nói tới ấy. Và để mọi thứ rõ ràng, tôi nói thêm:
– Tôi không gửi cho cô bất cứ thứ gì, Karina, cô có hiểu không? Không gì cả. Đó không phải tôi.
Cô ấy bật cười, kiểu cười đầy bất ngờ mà tôi đã quá quen, và đó là một trong những lý do khiến tôi gắn bó với cô.
– Nhưng đúng là thế mà, tôi hiểu, hơn nữa đó chính là điều gây bối rối trong tác phẩm của chị, lối suy nghĩ ẩn ý ấy về tác giả và những bản sao của họ, những nhân vật đầy tính tiểu thuyết mà chị đã chịu khó đối đầu...
Tôi sững sờ. Cô ấy có thể có trong tay bản thảo quái quỷ nào đây? Tôi cố gắng dùng chất giọng kiên quyết nhất để nhắc lại với cô ấy rằng tôi đã KHÔNG viết gì từ ba năm nay và tôi không gửi cho cô ấy bản thảo nào cả. Cô ấy lại phá lên cười rồi dịu dàng trả lời tôi.
– Tôi không chắc chắn là chúng ta có thể giữ vị thế cũ về mặt truyền thông, nhưng nếu chị muốn, chúng ta có thể thảo luận. Dù sao tôi vẫn muốn chị biết tôi tin tưởng đến mức nào. Tôi sẽ đọc lại nó, chúng ta sẽ gặp nhau ngay khi chị muốn. Tốt lắm, thực sự tốt…
Tôi cúp máy cái rụp. Cô ấy gọi lại cho tôi ngay và để lại cho tôi một lời nhắn nồng nhiệt và trấn an. Cô ấy hiểu rằng việc này không dễ đối với tôi, tác phẩm đang ở vào thế bấp bênh, nó đang chơi với lửa, nhưng đó chính là điều làm nên sức mạnh của nó.
Tôi không biết mình đã như thế bao lâu, bất động trên tràng kỷ. Trong trạng thái sững sờ này. Nhìn vào hư vô, không thể gập chân hoặc duỗi cánh tay, quấn mình trong tấm chăn kẻ sọc đặt bên cạnh. Đủ lâu để nhận thấy cơ thể mình đang lạnh dần. Những ngón tay rét cóng.
Chính cái lạnh đã đưa tôi ra khỏi tình trạng đờ đẫn. Tôi đứng dậy, lưng cứng đờ, đôi chân tê dại, tôi giậm chân xuống sàn cố xua đi cảm giác như có kiến bò ở chân.
Và rồi đột nhiên, tôi hiểu ra.
L. đã viết bản thảo ấy thay tôi và đã gửi nó.
L. đã viết một tác phẩm tuyệt vời và nguy hiểm khiến biên tập viên của tôi hâm mộ hết mức.
L. đã chiếm đoạt danh tính của tôi để viết một tác phẩm hay hơn nhiều tất cả những tác phẩm tôi từng viết.