Dựa Trên Một Câu Chuyện Có Thật

Lượt đọc: 1427 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 31

❊ ❊ ❊

Tôi tìm thấy trong máy tính ở Courseilles một số tệp âm thanh được lưu vào những ngày đầu chúng tôi ở đó. Ngoài cảm giác xa lạ mà tất cả chúng ta đều cảm thấy khi nghe giọng nói của chính mình, tôi còn khó nhận ra giọng mình. Tôi nói nhỏ, vì sợ L. nghe thấy. Tôi chép lại ra đây nội dung của các tập tin này.

TỆP ÂM THANH

NGÀY 4 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2013

Mẹ của L. mất khi cô lên bảy hay tám tuổi.

Chính cô là người thấy mẹ chết, trên nền nhà. Mẹ cô nằm trong hành lang, trên sàn. Cô vén tóc bà ra sau tai để bà nghe rõ hơn. Bà không phản ứng gì. Và rồi, cô cảm thấy có gì đó không ổn và cô nằm lên người bà, nằm dọc cơ thể bà. Mẹ cô mặc chiếc váy hoa màu vàng mà L. rất thích. Cô nằm một lúc như thế, trong tư thế đó, thậm chí cô còn ngủ thiếp đi, hai tay buông xuôi dọc theo thân mẹ, đầu đặt trên ngực bà (hình ảnh này khiến tôi sốc).

Sau đó, điện thoại reo làm cô thức giấc. Cô đứng dậy lấy điện thoại, tóc vẫn ướt mồ hôi vì giấc ngủ. Khi nhấc máy, cô hiểu rằng một người bạn của mẹ cô muốn nói chuyện với bà. Cô bảo mẹ đang ngủ, người bạn lo lắng vì mẹ cô không bao giờ ngủ vào ban ngày. Bà hỏi có phải mẹ cô bị ốm không, L. trả lời là không, nhưng bà không tỉnh dậy. Người bạn bảo cô cứ yên tâm chờ ở nhà, bên mẹ cô. Bà nói sẽ đến ngay.

L. quay lại nằm xuống.

Sau cái chết của mẹ, L. nhốt mình trong căn hộ. Tôi không biết được là trong bao lâu. Một thời gian. Tôi cho rằng cô đã không đến trường.

Nghĩ kỹ hơn: tôi cho rằng cha của L. đã cấm cô bước qua ngưỡng cửa trừ trường hợp bất khả kháng. Tôi cho rằng cô sợ ông đến nỗi không dám ra ngoài trong suốt vài tuần, thậm chí vài tháng. Một mình trong căn hộ.

Cô không đến trường.

Cô không được mở cửa với bất kỳ lý do gì. Cha cô gọi cô đến phòng làm việc của ông để truyền lệnh. Cô phải đứng thẳng, cằm ngẩng cao. Tư thế nghiêm.

L. tưởng tượng ra một thế giới đầy kẻ thù. Cô không biết mình sẽ bắt gặp những gì ở bên ngoài nếu trốn thoát được. Cô tưởng tượng ra những kẻ ăn thịt người, những đứa trẻ lăm lăm khí giới.

Quay trở lại với những gì L. đã nói qua: thời điểm cô tự nhủ rằng mình sẽ không thoát khỏi căn hộ này mà còn sống. Ý định tự sát.

Quay trở lại chủ đề về cha của L. nếu có thể.

Tôi cảm thấy thật phiêu lưu.

L. không chịu kể theo thứ tự. Tôi cảm thấy rằng cô sẽ kể cho tôi các tình tiết, tản mát, và tôi phải xoay xở để kết nối chúng với nhau.

Câu nói tối qua của L., về cha cô: Tất cả những gì bấp bênh, không phù hợp, đổ vỡ trong tớ đều đến từ ông.

TỆP ÂM THANH

NGÀY 6 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 2013

Tôi cố gắng tìm lại chính xác những từ mà L. đã sử dụng. Cô chọn từ một cách cẩn thận và tôi thấy dường như mỗi từ đều quan trọng.

Tôi tiếc vì không thể lén dùng iPhone ghi âm những gì cô nói, nhưng như thể quá mạo hiểm.

Đến một thời điểm hẳn là có ai đó đã can thiệp, vì cô đi học trở lại. Rồi vào cấp hai.

Cô sống với cha trong cảnh bị trách mắng liên tục. Mỗi hành động, mỗi lời nói của cô đều có thể bị suy diễn, săm soi, tách ra khỏi ngữ cảnh. Mỗi từ cô nói có ngày sẽ chống lại cô và sẽ giáng vào giữa mặt cô.

Cách ông quan sát cô, ánh mắt buộc tội.

Cơn thịnh nộ câm lặng tràn ngập căn nhà và đôi khi khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Ông tìm kiếm điểm yếu, dấu hiệu phản bội, bằng chứng về tội lỗi của cô. Ông đi dò khắp nơi tìm kiếm lý do để nổi giận. Sự hung bạo bị kìm nén trong ông đè nặng như một mối đe dọa thường trực.

Sau đó, L. nói với tôi về việc tự kiểm soát mình mà tình trạng này đòi hỏi.

Bởi vì bất kỳ sự thể hiện quá mức nào của cô (vui mừng, hào hứng, liến thoắng) đều được coi là bệnh hoạn.

Cô thường quay trở lại điểm này: thời niên thiếu không thể chịu nổi.

Sức mạnh hủy diệt của ánh mắt ấy, ở độ tuổi cô đã thành phụ nữ.

Nhưng có một cái gì đó trong cô đã được định hình trong những năm tháng ấy, một kiểu cơ chế có thể đảm bảo cho sự sống còn của cô trong một môi trường thù địch.

L. ám chỉ đến con người mà cô đã trở thành, một tạo vật luôn cảnh giác, đề phòng, sẵn sàng chiến đấu.

Khi cô vào cấp hai rồi cấp ba, bố cô không muốn cô đi chơi với bạn bè. Cũng không muốn cô tiếp ai ở nhà.

Câu chuyện lạ lùng với một người hàng xóm (cố gắng quay trở lại chuyện này) mà L. đã ám chỉ hai lần.

TỆP ÂM THANH

NGÀY 7 THÁNG MƯỜI MỘT

Trong suốt nhiều năm, L. có một người bạn tưởng tượng tên là Ziggy.

Ziggy trải qua cả ngày với cô. Khi ngủ, L. nằm co quắp ở một bên giường, chừa lại chỗ cho bạn, nhường lối cho bạn qua cửa, đảm bảo rằng bạn có thể ngồi cạnh cô ở bàn, nói to với bạn khi họ ở một mình.

Cha của L. không biết đến sự tồn tại của Ziggy.

Tối tối, cô mơ được bỏ trốn cùng Ziggy. Vẫy xe xin quá giang, bắt tàu, đi rất xa.

Một hôm, Ziggy hỏi L. liệu cô còn muốn bỏ đi không. L. nói có, nhưng với cô dường như việc đó là không thể vì còn có cha cô.

Ziggy nói cô sẽ sắp xếp mọi chuyện.

Bằng cách nào?

Ziggy đặt những ngón tay lên môi, như muốn nói: đừng hỏi tớ điều gì bởi có thể cậu sẽ không thích câu trả lời.

Vài ngày sau ngôi nhà bốc cháy. Mọi thứ tan thành mây

khói. ảnh. Đồ đạc, quần áo, tất cả đồ chơi của cô, tất cả các tấm ảnh

Tất cả mọi thứ.

Họ chuyển đến ở một ngôi nhà khác.

Tôi không biết được L. bao nhiêu tuổi khi chuyện đó xảy ra.

Tôi đã phải hỏi lại cô nhiều lần để biết rõ hơn về trật tự thời gian. Như thể L. không chịu để tôi có thể thiết lập mối liên hệ giữa một số sự kiện, cô làm ra vẻ không chắc về trật tự diễn ra các sự kiện đó.

Tôi hỏi L. xem Ziggy đã ra sao. Cô lưỡng lự một giây rồi trả lời tôi rằng Ziggy đã bị hất ngã. Một ngày nọ khi cả hai đang đi bộ trên phố, Ziggy đã trượt chân khỏi vỉa hè, cô lao vào gầm bánh xe ô tô.

Dù cho những tâm sự của L. đôi khi có vẻ khó hiểu với tôi, chúng xác nhận trực giác của tôi: L. từng là nạn nhân của một bạo lực vô hình mà ngôn ngữ khó có thể mô tả, một thứ bạo lực lắt léo, quỷ quyệt, nó đã định hình sâu sắc cách sống của cô. Nhưng L. đã thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa. Khả năng xây dựng bản thân, tái thiết bản thân, rèn luyện ý chí: đó là những thứ ở L. vẫn tiếp tục gây ấn tượng với tôi. Một ngày, trước khi tôi gặp cô rất lâu, cô đã trở thành con người ấy, được đặt dưới sự bảo vệ chặt chẽ, kiên quyết, bền bỉ, mà tấm áo giáp của nó có thể nứt ra bất thình lình, tôi biết điều đó.

Vào những ngày đầu, L. lái xe đi một hoặc hai lần để mua bánh mì hoặc đồ tươi. Thời gian còn lại, cánh cổng đóng im ỉm.

L. có tâm trạng vui vẻ và để ý đến tôi hơn nhiều. Trong khoảng thời gian ấy, cô không bao giờ khiến tôi cảm thấy rằng cô lo hầu như tất cả mọi việc. Tôi từng nghĩ rằng sự ân cần ấy, sự quan tâm thường trực mà cô dành cho tôi ấy, cũng là một kiểu chi phối.

Nhưng trong hai chúng tôi, ai mới là người làm chủ cuộc chơi, tôi chẳng biết nói thế nào.

Có một điều chắc chắn: ngay khi nghe thấy tiếng bước chân L. lại gần phòng làm việc nơi tôi nhốt mình, tôi dừng ghi âm và trong vài phút, đủ cho bước chân cô rời xa, tôi nhận thấy tim mình đập rộn lên trong khắp cơ thể. Tôi khiếp sợ trước ý nghĩ cô hiểu ra việc tôi đang làm.

Nhiều lần, trước khi màn đêm buông xuống (và mặc dù nhiệt độ giảm đột ngột), tôi thấy L. lại gần cái bể nhỏ đặt trước nhà. Nghiêng mình trên mặt nước, cô nán lại một lúc lâu để quan sát hai con cá vàng mà François và con gái anh đã mua vài tháng trước trong một cửa hàng thú cưng gần đó. Một tối, khi cô vào nhà sau một trong những buổi quan sát kỳ lạ đó, L. thông báo với tôi rằng những con cá này là động vật ăn thịt. Theo cô, nếu chúng tôi không cho chúng ăn nữa thì kết quả là chúng sẽ ăn thịt lẫn nhau. Tôi coi nhận xét này như một trong nhiều ý ngông của cô (nhất là đó lại là về mấy con cá vàng tầm thường).

Đêm hôm sau, tôi mơ thấy L. phát hiện ra việc tôi đang làm. Cô đã lén lục lọi điện thoại di động của tôi, tìm thấy các tệp âm thanh và buộc tôi phải ngồi xuống nghe giọng của chính mình kể chuyện đời cô. Sau đó, cô ném điện thoại xuống đất và điên cuồng giẫm nát nó cho đến khi chỉ còn lại vài mảnh vụn mà cô bắt tôi phải nuốt. Vì tôi không nuốt nổi (những mảnh vỡ quá lớn, tôi bị ngạt và ho ra máu), cô lệnh cho tôi ném chúng vào thùng rác. Khi tôi đứng dậy để làm điều đó, cô cầm một cây chổi rồi dùng hết sức quật vào chân tôi. Chính nỗi đau này đã kéo tôi ra khỏi giấc mơ, một nỗi đau thực sự: thanh nẹp ở chân tôi bị kẹt giữa tường và nệm khiến chân tôi bị xoắn. Tôi tỉnh giấc với một tiếng rên rỉ xuất phát từ giấc mơ và kéo dài trong đêm.

Cuối cùng tôi cũng lấy lại được nhịp thở bình thường và rình đợi ngày lên qua cửa chớp, như thể bóng tối sẽ mang đi cùng nó cơn ác mộng kinh hoàng này.

Một đêm khác, tôi giật mình tỉnh giấc, với cảm giác chắc chắn rằng có ai đó đang ở trong phòng mình. Tôi ngồi trên giường, tất cả các giác quan đều cảnh giác, tôi dò xét bóng tối, cố gắng đoán định hình bóng màu đen, hoàn toàn bất động, trước mặt tôi. Tôi nghe thấy tim mình đập dữ dội trong lồng ngực, tôi cảm thấy mạch đập trên thái dương, một tiếng ì ầm đáng sợ khiến tôi không thể giải mã được sự im lặng. Không khí trong phòng dường như đặc quánh, bão hòa, như thể ai đó ngoài tôi đã tiêu thụ hết ôxy. Ai đó đang ở đó, tôi chắc chắn thế, ai đó đang theo dõi tôi. Tôi mất vài phút mới lấy đủ can đảm bật đèn và nhận ra rằng hình bóng đó không phải gì khác mà chính là bộ quần áo tôi đã lồng vào móc áo, treo trên giá, tối hôm trước. Và phải mất thêm vài phút nữa máu mới lưu thông bình thường trở lại dưới làn da lạnh toát của tôi.

Tuy nhiên, vào những ngày đầu, không có dấu hiệu nào cho thấy L. có thể nghi ngờ việc tôi làm. Dường như phiên bản chính thức khiến cô hoàn toàn thỏa mãn: tôi đã đọc to cho máy ghi âm những đoạn sẽ sớm được tôi dùng để viết cuốn sách vẫn còn ẩn ngầm.

Dần dần, sau những cuộc trò chuyện vào buổi tối của chúng tôi, tôi bắt đầu ghi một vài từ trên tờ giấy nhắc việc, bằng thứ chữ viết không rõ ràng, run rẩy. Sau đó tôi dán chúng vào một cuốn vở, để L. không phát hiện ra, nếu cô vào phòng làm việc của tôi những khi tôi vắng mặt. Ngày hôm sau, những dấu mốc này cho phép tôi nhớ lại những lời tâm sự của L. và đọc chúng thành lời. Tại thời điểm đó, tôi tiếp tục gặp khó khăn trong việc tạo ra sự kết nối giữa chúng, tìm ra một ý nghĩa, một hướng đi chủ đạo. Mỗi ngày, cúi xuống chiếc máy ghi âm, tôi lại cố gắng sắp xếp các chi tiết tản mát mà L. đã chịu thổ lộ với tôi, nhưng tôi vẫn chưa nhận ra sự liên kết, trong lòng tin rằng một ngày nào đó cuối cùng nó cũng hiện ra.

Lần đầu tiên kể từ rất lâu rồi, tôi lại có thể cầm bút, ngồi xuống trước bàn làm việc mỗi ngày, viết vài từ: tôi đang tiến bộ. Tôi đã lấy lại hy vọng. Chẳng mấy nữa, tình trạng bế tắc trong tôi nhiều tháng qua, việc thể chất tôi không chấp nhận cho tôi viết, những cơn buồn nôn khi ngồi trước máy tính, tất cả những thứ đó sẽ chỉ còn là một kỷ niệm buồn.

Chúng tôi bước vào tuần thứ ba – và tôi vừa mới bắt đầu có thể dựa vào thanh nẹp – thì một sáng tôi nghe thấy tiếng hét của L. Một tiếng hét kinh hoàng. Cả hai chúng tôi vừa mới bắt đầu làm việc. Tôi sững người bất động trong vài giây. Giờ đây khi kể lại khoảnh khắc này, tôi thấy phản ứng của mình thật kỳ lạ. Tôi không vội lao tới giúp L., tôi không có phản xạ đi tìm cô, tôi cứ như thế, bất động, cố thủ, rình chờ từng âm thanh dù là nhỏ nhất. Và rồi tôi nghe thấy những bước chân vội vã của L. và, trước khi tôi kịp hiểu ra rằng cô đang hướng về phía phòng làm việc của tôi thì cô đã ở đó, đối mặt với tôi, mặt đỏ và thở hổn hển, trong một trạng thái hoảng loạn lạ thường. Cô đã đóng cửa lại và nói rất nhanh, có chuột trong tầng hầm, ít nhất là hai con, cô chắc chắn như thế, chúng sẽ sớm tìm ra đường vào bếp, một tối cô đã nghe thấy tiếng chúng mà không muốn tin điều đó, nhưng giờ đây cô không còn nghi ngờ gì nữa, có chuột trong nhà. L. mãi không thở lại được bình thường, bình tĩnh lại được, tôi chưa bao giờ thấy cô như vậy, dễ bị tổn thương đến vậy. Tôi đứng dậy nhường chỗ cho cô. Cô buông mình xuống ghế của tôi, cố gắng lấy lại nhịp thở, hai bàn tay đan vào nhau như một nút thắt lo lắng, những ngón tay trắng bệch do tay nọ bấu chặt vào tay kia.

Tôi bắt đầu nói với cô bằng một giọng nhỏ nhẹ. Cánh cửa tầng hầm đóng kín, không có lý do gì mà lũ chuột có thể vào nhà, chúng tôi sẽ đặt bẫy hoặc thuốc chuột, tôi sẽ gọi cho François để xin anh lời khuyên, cô không cần phải lo lắng.

Sau vài phút, cuối cùng cô cũng bình tĩnh lại. Khi đó, mắt cô nhìn vào tờ giấy nhắc việc màu vàng, dán trong cuốn vở để mở trên bàn làm việc của tôi, tối hôm trước trước khi đi ngủ, tôi đã viết trên tờ giấy nhắc việc:

Cố gắng tìm hiểu thêm về việc rời khỏi nhà cha cô.

Quay trở lại những hậu quả mà cái chết của Jean gây ra.

Tôi đã thấy đôi mắt L. nhìn vào tờ giấy nhắc việc, trong một phần mười giây, và chuyển động lùi lại gần như khó có thể nhận ra của cơ thể cô, một điểm bị tác động, gần như không nhận thấy, ở chỗ xương ức. Cô ngước nhìn tôi, hoài nghi.

Cô rõ ràng đã nhìn thấy. Và cô rõ ràng đã hiểu ra việc tôi đang làm.

Cô không hỏi bất kỳ câu nào. Trong một tiếng thở dài, cô hỏi tôi có thể đi đóng cửa tầng hầm không. Cô hoảng đến nỗi đã để cửa mở và cảm thấy không thể quay lại đó.

Tôi không có lựa chọn nào khác. Tôi cầm nạng và nhảy lò cò xuống tận bếp.

Tôi đóng cửa lại và gọi cô bằng một giọng nhẹ nhàng: lãnh thổ đã an toàn, không hề có bóng một con chuột nào, cô có thể trở về.

Tôi không còn nhớ là chúng tôi đã quay trở lại làm việc hay đã kéo nhau vào bếp cho đến giờ ăn trưa.

Đầu giờ chiều, L. lấy xe đi mua sắm cho cả tuần. Tôi ngồi đọc trong phòng khách, gần ngọn lửa lò sưởi mà cô đã đốt trước khi rời đi. Nhưng tôi không tài nào tập trung nổi. Sau vài dòng, tâm trí tôi bắt đầu nghĩ miên man đến các tình huống giả định, và ngay cả khi cố tránh những giả định tồi tệ nhất, tôi cũng không yên tâm. Nếu cô đã hiểu ra, tôi sẽ sớm biết và tôi đã đủ hiểu cô để e sợ phản ứng dữ dội của cô. Nếu chỉ nghi ngờ, cô sẽ quay trở lại chủ đề này, và sẽ hỏi tôi.

Dần dần bóng tối buông xuống và những mảng sương mù bám vào cây cối. L. đi lâu đến nỗi tôi nghĩ rằng cô đã bỏ tôi ở đó, không có xe hơi và cũng không hề báo trước.

L. về vào lúc khoảng 7 giờ tối. Qua cửa sổ phòng khách, tôi thấy cô ra khỏi xe, tươi cười. Cô đi vào nhà trên hai cánh tay chất đầy đồ, hỏi tôi có lo lắng không. Cô đã cố gọi nhiều lần vào di động của tôi, nhưng không được. Thường thì điện thoại di động của tôi chỉ bắt được sóng khi ở bên ngoài nhà, vậy nên chuyện này cũng không có gì lạ. Trong lúc sắp xếp đồ mua được, cô kể tôi nghe hành trình của cô: vì không tìm thấy đủ những thứ cần mua ở siêu thị, cô đã vòng qua một cửa hàng bán hóa phẩm ở trung tâm thành phố, tại đó cô đã xin được lời khuyên về cách diệt chuột. Vẻ đắc thắng, cô mở cho tôi xem chiếc túi cô mang về, bên trong chứa đầy bẫy và thuốc diệt chuột, đủ để loại bỏ hàng đàn chuột. Người bán hàng đã hướng dẫn cô nên đặt thuốc và bẫy ở đâu, cô hối hả làm ngay, tuy nhiên, cô cũng bảo tôi đích thân xuống đặt bẫy ở tầng hầm, nơi mà từ nay cô không thể đặt chân đến nữa. Tôi đặt đôi nạng ở đầu cầu thang đá, chống hai tay vào hai bên tường và lần xuống từng bậc một. Việc này khiến tôi mất rất nhiều thời gian, sau vài tuần bất động, cơ của tôi đã teo lại.

Từ phía trên cầu thang, L. ném cho tôi mấy cái bẫy và gói thuốc chuột để tôi đặt vào những chỗ cô đã chỉ cho tôi.

Tôi chầm chậm leo lên, chân tôi đau nhói.

Khi tôi quay lại bếp, L. thông báo với tôi rằng cô đã chuẩn bị cho tôi một điều bất ngờ. Cô quay sang tôi, tôi chưa bao giờ thấy cô có vẻ thách thức như vậy.

– Luôn có thứ gì đó để ăn mừng, phải không? Bắt đầu một cuốn sách, kết thúc một câu chuyện...

Cô cúi xuống để tóm lấy một cái thùng nhỏ đóng kín mà cô đã đặt trên mặt sàn nhưng tôi không nhận ra. Cô cẩn thận mở nó rồi lấy ra hai con tôm hùm sống, hai con cuối cùng của một lô hàng đặc biệt từ nước Anh, cô nói với tôi, mua ở gian cá tại đại siêu thị. Tôi quan sát những chuyển động của chúng, nhớn nhác và mất phương hướng.

Tôi mở chai rượu vang L. đã mua, loại rượu khá cao cấp mà cô đã mua vài chai, vì từ nay không còn có chuyện mở cửa tầng hầm nữa. Ngồi ở bàn bếp, tôi thái rau, trong khi cô chuẩn bị nấu hai con giáp xác.

Trước tiên, L. đun nước xốt, thêm vào đó ít hành. Khi nước sôi, cô lấy từng con tôm hùm và nhúng sống chúng vào nồi mà không hề do dự. Khi ấy, tôi nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt cô, và nụ cười mãn nguyện đó khi cô chộp lấy cái muôi hớt bọt để dìm đầu tôm dưới nước. Dường như tôi nghe thấy vỏ của chúng nứt ra.

Cả hai chúng tôi ăn tối, một bữa tiệc tối mà L. đã tưởng tượng ra.

Tôi cứ để mình trượt vào khoảng thời gian treo lửng ấy, một khoảng thời gian yên bình thường diễn ra trước các tấn thảm kịch và nếu ở trạng thái bình thường hẳn tôi sẽ dè chừng. Tôi không biết liệu rượu có đủ để giải thích cho cái cách mà nỗi lo lắng đã giảm đi, cho việc các giác quan được xoa dịu và niềm tin quay trở lại. L. đã làm cho mọi nỗi lo lắng trong tôi ngủ yên và khiến tôi tin vào khả năng chiến thắng của mình.

Bởi vì, vâng, tối hôm đó, tôi tiếp tục tin rằng mình sẽ chiến thắng nỗi sợ hãi, nghi ngờ, cơn buồn nôn – tất cả những thứ mà, từ nhiều tháng nay, đã làm tôi tê liệt và ngăn tôi viết.

Chúng tôi uống rượu vang trắng cho đến khuya.

Tôi cho là vẫn còn nhớ được rằng L. đã mua một món tráng miệng ở một cửa hàng bánh ngọt, một loại bánh dâu tây mà chúng tôi mỗi người đều ăn đến hai miếng. Bầu không khí thật ngọt ngào và thân tình. Mọi thứ có vẻ bình thường.

Sau đó, khi chúng tôi đang uống trà thảo dược, L. đã tự mình kể cho tôi nghe chuyện xảy ra vào một ngày nọ với người hàng xóm. Mấy ngày trước, cô từng bóng gió đến chuyện đó một hai lần nhưng vẫn lần lữa chưa kể.

Khi đã mệt lả và đi nằm thì tôi hoàn toàn an tâm.

Tôi cho rằng tôi chỉ đơn giản đã thuyết phục được bản thân rằng có thể là L., trong tình trạng hoảng loạn khi cô đến phòng làm việc của tôi, đã không nhìn thấy tờ giấy nhắc việc, hay đúng hơn là cô đã thấy nó nhưng không hiểu gì.

Sáng hôm sau, mặc dù rất mệt, một cơn mệt mỏi khác thường, tôi vẫn ngồi vào bàn để ghi lại ký ức về cuộc trò chuyện của chúng tôi ngày hôm trước. Tôi tìm lại được tệp tin này trong máy tính của mình, đó là tệp cuối cùng mà tôi có thể chuyển vào đó.

TỆP ÂM THANH

NGÀY 12 THÁNG MƯỜI HAI

L. quay trở lại câu chuyện người hàng xóm. Cô quay lại câu chuyện đó mà không cần tôi hỏi, như thể cô nợ tôi những chi tiết này, như thể cô phải trả cho tôi phần thông tin bổ sung này.

Chuyện xảy ra ở ngôi nhà thứ hai, nơi cô sống sau vụ cháy.

Người hàng xóm là cha của cậu bé mà đôi khi L. trông giúp sau giờ học. Anh ta tốt với cô, ánh mắt anh dịu dàng. Khi đến đón con trai, anh ta nói chuyện với L. vài phút, nếu cha cô không có đó. Cô cười với anh ta.

Một hôm, anh ta bấm chuông vào giữa buổi chiều trong khi L. ở nhà một mình.

Không nói một lời, anh ta áp sát vào sau lưng cô, gần bức tường. Rồi tay anh ta luồn vào trong quần cô, dưới lớp chun quần lót của cô. Rồi những ngón tay anh ta – đầu tiên là một ngón, rồi nhiều ngón – đi vào trong cô và làm cô đau. Khi người hàng xóm rút tay ra, bàn tay dính đầy máu.

L. chưa bao giờ nói bất cứ điều gì.

Tôi cần phải nhớ chi tiết của câu chuyện này, sự tàn bạo của nó.

Khi đã ghi âm xong, tôi cảm thấy trống rỗng. Một sự mệt mỏi giống như những gì tôi vẫn cảm thấy trước đây , hồi tôi có thể viết hàng giờ liền mà không ngẩng đầu lên rồi sau đó thì loạng choạng, cơ bắp tê liệt. Tuy nhiên, tôi mới ở trong phòng làm việc được khoảng hai mươi phút và cũng mới chỉ đọc để ghi âm được một vài chi tiết.

Bầu trời quang đãng, tôi ra ngoài ngồi, trên chiếc ghế đá nhỏ. Tôi cần ánh sáng. Tôi cần cảm nhận ánh nắng trên khuôn mặt mình, để hơi ấm dần sưởi ấm làn da tôi. Tôi ở đó nhiều phút, hy vọng rằng cuối cùng mặt trời cũng sẽ xua đi cơn rùng mình bên trong khiến tôi run rẩy.

Một lát sau, cả hai chúng tôi ăn trưa trong bếp, như thường lệ. Sau đó tôi cảm thấy yếu đến mức tôi phải về phòng nằm. Tôi đọc rồi ngủ gà gật.

L. đã nấu xúp cá cho bữa tối. Tôi không thích món đó nhưng không muốn làm cô phật ý, vì tôi đã nghe thấy cô lịch kịch trong bếp và biết rằng cô đã dành một phần buổi chiều ở đó.

Suốt bữa tối, L. tỏ ra liến thoắng và vui vẻ. Cô nói với tôi về Ziggy, người bạn tưởng tượng của cô. Tôi cho là cô đã kể tôi nghe nhiều chuyện khác nhưng tôi đã quên rồi.

Tôi không nhớ gì về thời điểm mình quay về phòng. Cũng như thời điểm tôi đi nằm. Khi tôi thức giấc vào giữa đêm, tấm khăn trải giường đã ướt sũng và dính chặt vào người tôi. Tôi chỉ mặc quần lót, tôi cảm thấy mạch mình đập dưới làn da, tóc tôi ướt nhẹp và như bết cứng lại. Đột nhiên, tôi nhô người ra khỏi giường và nôn.

Tôi muốn dậy để súc miệng và rửa mặt, nhưng tôi không đứng nổi. Tôi lại nằm dài ra. Tôi nghĩ về món xúp cá và lại nôn.

Hẳn là L. đã nghe thấy tiếng tôi. Cô bước vào phòng và lại gần tôi. Cô giúp tôi ra khỏi giường, đỡ tôi đến tận phòng tắm và cho tôi ngồi lên chiếc ghế đẩu, trong lúc đóng van bồn tắm và mở vòi nước. Cơ thể tôi run lên vì những cơn co giật, chân tay tôi lẩy bẩy. Khi bồn đã đầy nước, cô giúp tôi đứng lên. Tôi thấy ánh mắt sắc lẹm của cô quét qua vai tôi, ngực tôi, chân tôi. Cô đỡ dưới hai cánh tay tôi để tôi xuống nước rồi cô giữ bàn chân gãy của tôi để nó gác trên thành bồn tắm. Cô dùng khăn quấn để bảo vệ nẹp. Sau khi chắc chắn rằng tôi đã ngồi vững, cô vào bếp lấy một cốc nước mát, rồi chìa cho tôi cùng hai viên thuốc. Cô bảo tôi rằng người tôi rất nóng và cần phải hạ sốt. Tôi cầm lấy hai viên thuốc và ngồi lại trong nước trong khi cô bận thay khăn trải giường và cứ hai phút lại quay lại, để kiểm tra xem mọi thứ có ổn không.

Tôi lại cảm thấy buồn ngủ. Một cơn buồn ngủ nặng nề, không thể cưỡng lại. Tôi cho rằng mình đã thiếp đi trong bồn tắm. Khi tôi mở mắt ra, nước đã lạnh và L. đang ngồi trên ghế đẩu nhìn tôi. Không nói một lời, cô đi lấy khăn tắm. Cô giúp tôi ra khỏi nước và trở lại giường. Tôi cho rằng cô đã mặc đồ ngủ cho tôi. Tôi lạnh cóng.

Buổi sáng, điện thoại của tôi reo. Tôi nhận ra tiếng chuông của François. Tôi tìm điện thoại ở gần giường nhưng không thấy. L. bước vào phòng, cô lấy cái điện thoại đặt trên bàn, ngoài tầm tay tôi. Tôi nghe thấy L. nhắc đi nhắc lại “alô, alô” nhiều lần rồi cô đi ra vườn.

Sau đó, cô nói với tôi rằng cô đã nói chuyện với François và báo cho anh biết tôi bị ốm, rất có thể là ngộ độc thực phẩm. Anh tỏ ra lo lắng nhưng cô đã trấn an anh. Cô hứa sẽ cho anh biết tin chừng nào tôi còn chưa thể tự làm việc đó.

Từ thời điểm đó, tôi mất hết khái niệm thời gian. L. mang cho tôi trà hoặc sữa ấm, đôi khi là nước canh. Cô nâng đầu lên cho tôi uống. Tôi đã hết nôn nhưng trong miệng vẫn còn lại vị tanh. Giữa hai lần L. vào thăm, tôi ngủ. Suốt nhiều giờ nặng nề, mà tôi không thể chống chọi được. Tôi chìm vào giấc ngủ trì độn, đặc quánh, gần như đau đớn này. Khi tỉnh dậy, tôi nhận thấy đang là ngày hoặc đêm, đôi khi tôi toát mồ hôi, đôi lúc lại run rẩy, và L. ở đó, gần như lần nào cũng vậy, bất động và chăm chú. Tôi đứng dậy đi vào phòng tắm, ở đầu kia hành lang, bám vào tường để đi. Tôi không biết mình đã ở trong tình trạng này từ bao lâu. Một tối, tôi không còn sức để đứng dậy. L. lo việc thay khăn trải giường ướt.

Tôi bảo L. báo cho Louise và Paul để chúng không lo lắng về việc không nhận được tin của tôi. Cô bảo tôi cô đã làm thế rồi.

Thời gian trở nên không thể giải mã được.

Ngay cả giờ đây, tôi cũng không biết chuyện đó kéo dài bao lâu: hai ngày, bốn ngày, sáu ngày? Một đêm, tôi thức dậy và tìm điện thoại của mình. Tôi nhìn khắp nơi xung quanh, nó không có ở đó.

Chính khi đó tôi mới hiểu ra rằng L. giữ nó bên mình và cô đã kịp nghe các tệp âm thanh. Tôi đã sao chúng vào máy tính để lưu, nhưng đã không xóa khỏi điện thoại.

Một cơn sợ hãi xâm chiếm tôi.

Tất nhiên là L. biết.

Tất nhiên là cô đã hiểu ra.

Nhưng đã quá muộn. Quá muộn cho mọi thứ.

Tôi không còn sức để giải thích cho cô về cuốn sách mà tôi muốn viết, tôi không còn sức để thuyết phục cô, và cũng không còn sức để xin lỗi.

Một tối, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi nghe thấy tiếng chuông cửa. Ai đó đã qua được cổng và vào đến sát nhà. Chuông cửa reo nhiều lần, tôi nghe thấy tiếng bước chân L. ngoài hành lang, ngay trước cửa phòng tôi, cô ở đó vài phút và không mở cửa.

Có lẽ François đã báo cho một người bạn hoặc một người hàng xóm. Ai đó đã bắt đầu lo lắng. Ai đó đã đến xem. Chắc chắn đã nhìn qua cửa sổ. Đã thấy những dấu hiệu chứng tỏ sự hiện diện của chúng tôi. Trừ khi L. đã đóng tất cả cửa chớp.

Buổi tối cùng ngày, tôi không thể uống được nước canh mà L. mang cho tôi. Cơn buồn nên mạnh đến nỗi tôi không nuốt nổi. Vì cô cứ nài nỉ, tôi bắt đầu khóc, tôi cầu xin cô, tôi không thể, cô phải tin tôi, không phải là tôi không muốn. L. đã mềm lòng.

Đến đêm, tôi cảm thấy cơ bắp mình bớt cứng. Khi đứng dậy đi vệ sinh, tôi tranh thủ uống nước. Một dòng nước chảy ra từ vòi, tôi ghé miệng vào đầu vòi trong nhiều phút.

Tôi tỉnh giấc vào sáng sớm và đứng dậy trước khi L. đến. Tôi có thể đứng vững hơn một chút trên đôi chân mình. Tôi tập đi lại gần giường. Những bước nhỏ. Bây giờ tôi có thể dựa vào thanh nẹp mà không thấy đau. Khi nghe tiếng L. đến gần, tôi lại nằm xuống. Tôi thấy hơi chóng mặt. Cô bước vào phòng với một cái khay. Cô đặt nó trước mặt tôi rồi ngồi lên giường. Tôi chỉ uống vài ngụm số cô la nóng, viện cớ nó làm tôi buồn nôn. Tôi bảo tôi đau bụng. Tôi nhận thấy lớp màn khó chịu ấy trong mắt L. Tôi bảo cô để cái bát gần tôi, tôi hứa sẽ uống ngay khi có thể.

Một lát sau, tôi nghe tiếng L. nói chuyện điện thoại, tôi tranh thủ đổ sô cô la vào nhà vệ sinh. Tôi đã tỉnh táo được một chút vào buổi sáng.

Chính vào khi ấy, tôi tin chắc rằng L. đầu độc tôi.

Cả ngày, tôi không chịu ăn những gì cô mang tới. Tôi làm ra vẻ quá yếu nên không thể ngồi dậy và ngủ cả buổi chiều. Mắt nhắm lại, tôi suy nghĩ tìm lối thoát. Tôi nhớ ra François đã để một chùm chìa khóa khác ở một trong những ngăn kéo nhà bếp, trong đó tôi sẽ tìm thấy chìa khóa cổng. Nhưng tôi cần phải đến tận đó. Nhưng làm thế nào tôi có thể trốn thoát mà cô không nhìn thấy? Cô không bắt được?

Buổi tối, L. đến với một khay đồ ăn mới. Cô đã nấu món xúp kem bí ngô. Cô đỡ tôi lên dựa vào gối. Bằng giọng dịu dàng nhưng không che giấu sự đe dọa, cô yêu cầu tôi cố gắng. Cô cầm đĩa xúp sâu lòng bằng một tay, tay kia cố đút cho tôi.

Bằng một cử chỉ khéo léo, chính xác, cô đưa thìa lên miệng tôi, như thể người ta làm với một em bé. Khi đó, tôi nhận thấy cô lại dùng tay phải. Trò giả trang đã kết thúc.

Chúng tôi không còn là hai cá thể giống nhau với nhiều mối tương đồng và những câu chuyện hợp gu nhau nữa, chúng tôi không còn là hai người bạn với những cử chỉ theo cùng một hướng, trùng khớp nhau. Không. Chúng tôi là hai con người riêng biệt, và một người phó mặc cho người kia.

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, cô thì thầm:

– Tớ đã làm mọi thứ để giúp cậu. Chính cậu đã phá hỏng mọi thứ.

Tôi nuốt một hai thìa xúp, và rồi tôi bảo không thể ăn thêm nữa. Tôi không mở miệng nữa. L. liếc nhìn xung quanh, như thể đang tìm kiếm dụng cụ để cậy răng tôi ra. Ý nghĩ chọc cái thìa vào miệng tôi thoáng qua đầu cô, tôi chắc chắn thế, và hẳn là cả ý tưởng tát tôi nữa. Cô thở dài giận dữ, cầm đĩa lên và ra khỏi phòng. Tôi nghĩ cô sẽ trở lại với một món tráng miệng, hoặc trà thảo dược, nhưng cả tối ấy tôi không thấy cô nữa.

L. sẽ không chịu để cho tôi cự tuyệt mãi. Nếu tôi tiếp tục, cô sẽ tìm ra cách khác làm tôi yếu đi. Nghĩ đến đó, một cơn hoảng loạn xâm chiếm lấy tôi.

Tôi không thể đợi nữa.

Tôi cần thoát ra khỏi nhà.

Tôi phải đến tận cổng.

Khi ra được đến đường, tôi sẽ chặn ngay chiếc xe đầu tiên mình gặp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 1 năm 2026