Hôm đó là ngày chủ nhật đầu tiên của tháng, như thường lệ chúng tôi đến nhà mẹ tôi ăn trưa. Ngày chủ nhật thứ hai trong tháng chúng tôi qua nhà bố mẹ anh ăn trưa.
Ngày chủ nhật thứ ba chúng tôi đến nhà anh trai anh ăn trưa, nhưng là trước khi anh này bỏ Gisèle: bây giờ bữa này sẽ được thay thế bằng đi ăn quán chay do Gisèle mời chúng tôi và cả mẹ nó.
Chủ nhật thứ tư chúng tôi ở nhà, vì mọi người sẽ tập trung ăn trưa tại nhà tôi.
Mẹ tôi, đúng là một đầu bếp ưu tú, như người ta thường nói trong những ô chữ của bà, nhưng sau những đồ ăn sống và món khai vị nóng sốt rồi đến món chính với thức ăn bày kèm, tiếp theo món sa-lát trộn ăn với bánh mỳ cùng phô mai mua tai chợ - mà không phải bất kỳ chỗ nào: loại phô-mai lấy trực tiếp của một trang trại cổ biệp lập trong núi, tùy theo mùa sẽ xộc lên mùi sữa vón cục hay mùi nước tiểu cừu, rồi bánh ga-tô tự làm, thường là ga-tô sôcôla hay sôcôla hạnh nhân cùng với càphê. Những chiếc bánh nhỏ ăn cho vừa miệng trước khi ăn đến món tráng miệng thực sự vừa mới ra lò mà bà gọi là chiếc bánh kếp hạnh nhân. Chồng tôi dậy sớm cả vào chủ nhật xin phép đi nằm sau ly rượu kích thích tiêu hóa. Chuyện đó khiến mẹ tôi có cớ mủi lòng nghĩ anh hẳn đã làm việc đến kiệt sức, và bà cứ nói một mình suốt buổi chiều. Thế là thời gian còn lại của buổi chiều sau bữa cơm trưa dài lê thê.
- Mày thấy nó yêu mày ghê chưa? Ít ra nó cũng khen mẹ nấu ăn ngon. Thế là may cho mày rồi đấy, biết chưa?
Và tôi luôn đáp: vâng, cảm ơn mẹ.
- Rồi mày không phải sống một mình. Không phải là mẹ kể lể than vãn gì đâu: cũng may bây giờ mẹ có mày, mẹ có cả hai vợ chồng chúng mày. Mẹ đã mong mỏi bao nhiêu có được một cái gì đó là riêng của mình. Một thằng con trai. Nhưng không được, mẹ lại sinh ra một đứa con gái, cũng chẳng phải lỗi của mày. Do số hết. Mẹ chỉ phải nghĩ ra một cái tên khác. Nhưng tã lót thì mày biết đấy, vẫn là tã lót màu xanh. Mẹ làm gì có tiền mà mua màu khác.
Câu cuối cùng vang lên như một lời trách. Và tất cả các chủ nhật đầu tiên trong tháng, đã thành thói quen, tôi im như thóc trong lúc mẹ nhai đi nhai lại câu chuyện này. Tôi im để khỏi cãi nhau. Bà đã quá già để hiểu được nỗi đau không bao giờ được gọi một người đàn ông là cha - người đàn ông duy nhất hẳn sẽ ôm tôi vào lòng không phải để sau đó quẳng tôi lên giường.
Nhưng tôi không bao giờ kể với bà về cuộc sống của tôi. Vậy nên bà vẫn tiếp tục kể lể về cuộc sống của riêng bà.
- Việc duy nhất mẹ thành công trên cõi đời này là mày đấy. Mẹ chẳng tiếc công hy sinh cho mày. Điều kỳ diệu nhất có thể đến với một người phụ nữ là một đứa con, nhất là khi người ta sống một thân một mình. Ngày còn bé nhìn mày kháu lắm cơ. Mẹ tự hào biết mấy. Người ta bảo đàn bà mà không con cái chưa phải đàn bà kể cũng đúng.
Tôi nhìn bà tự hỏi liệu bà có ý thức được những gì mình nói, liệu bà có cố tình làm tôi đau đớn không, vì vào lúc này tôi không thể có con được nữa.
Và với tôi, ngày chủ nhật đâu tiên trong tháng trôi qua không hề có lời qua tiếng lại giữa một bên là chồng bận ngủ suốt bữa trưa, một bên là mẹ không ngừng tự tán dương mình vì đã sinh ra tôi.
Mỗi khi từ nhà bà bước ra, bụng tôi nặng trịch còn tim thì trống rỗng. Ngồi trong xe với dây an toàn, sự nổi loạn trong tôi nhanh chóng bị dập tắt. Tôi ngả đầu vào vai chồng nhưng anh đẩy ra ngay.
- Này! Muốn tai nạn đấy hả?
Vậy nên tôi nhìn sông Seine, tì mũi lên cửa kính xe, những chiếc du thuyền tôi chưa bao giờ bước lên, công trường với những rào chắn đang thi công mà người ta gọi là “tượng Nữ thần Tự Do”, và tôi như thấy chúng tôi ngã xuống nước, giữa những xác cá chết, chìm vĩnh viễn trong bùn của Kinh Đô ánh sáng.
Nhưng lần này khi tôi ngả đầu vào vai anh, anh không đẩy tôi ra nữa. Anh hỏi tôi, mắt vẫn chăm chú nhìn đường:
- Nếu em ngoại tình em sẽ nói anh biết chứ?
Tôi tìm một câu trả lời.
- Còn anh?
Anh nhún vai. Chúng tôi không ai nói một lời, mải miết theo đuổi những câu hỏi trong đầu. Một lúc sau, anh tiếp:
- Dù thế nào chuyện đó cũng không xảy ra, đúng không?
- Vâng.
Và tôi không biết chúng tôi đang nói đến ai.