Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Ngày chủ nhật, tôi đến thăm ông. Buổi sáng. Lối đi 18, khu 3, nghĩa trang Asnières, bên cạnh nghĩa trang chó. “Gia đình Longerereau - Beauvoisin”. Tôi không biết người trong họ Beauvoisin là ai. Họ chia nhau thật đều phần mộ lát đá hoa cương xám. Khuôn mặt nhìn trộm được vài lần trong lúc tôi ẩn nấp, cuối cùng tôi cũng được nhìn tận nơi trên tấm ảnh in trên mặt đá. Hình ảnh của dáng dấp này đang khép cánh cổng xanh lại trước khi quay vào nhà cứ trở về không dứt. Giờ đây, tôi đã có quyền chuyện trò với ông. Tôi mở một chai sâm banh, lấy từ trong túi ra hai chiếc ly, rồi chúng tôi cụng ly. Tôi kể ông nghe cả cuộc đời tôi. Cuộc đời tôi và cuộc đời của bộ tóc giả trong đáy túi. Ông không tin vào tai mình nữa. Tôi không để ông cắt ngang, dù chỉ một câu. Điều ấy khiến tôi dễ chịu, đó là tất cả những gì tôi biết. Khi rời đi, tôi để lại cho ông chai rượu và mấy cái ly. Dù sao ông cũng còn cả một gia đình.

Dọc theo lối đi, tôi nhìn những cái tên, những ngày tháng khắc trên đá tóm tắt cả một cuộc đời. Tôi tự hỏi bao giờ tôi sẽ có phiến đá của mình. Tôi luôn tự nhủ mình còn thời gian, tôi chưa bao giờ nghĩ đến cái chết nhưng ở nơi đó, tuần lễ đó, tôi cảm thấy mình đang trong vòng sinh tử. Khi nhìn chăm chú bức ảnh có hoa hồng tươi rói bao quanh của một phụ nữ tóc vàng trạc tuổi tôi, tôi đã hình dung ra chồng tôi - người chưa bao giờ tặng hoa tôi - đang đặt trên mộ tôi một bó hoa. Tôi chạy đến một buồng điện thoại công cộng. Một giọng thở dốc trả lời tôi:

- Vâng?

- Xin lỗi đã làm phiền.

- Ai ở đầu dây thế?

Ngài không biết tên tôi đâu. Lần đầu tiên thì không bao giờ…

Tôi nghe ông thở hổn hển. Tôi nghĩ ông đang làm tình, nhưng rốt cuộc không phải vậy, ông đi bộ trong rừng tập thể dục mỗi chủ nhật. Ông có thể rút ngắn thời gian tập, đến tìm tôi, nhưng chỉ đúng một tiếng đồng hồ thôi, sau đó ông phải lên hình trực tiếp chương trình chính trị của France - Inter. Tôi bảo ông thế không đủ và nên dời cuộc hẹn lại thì hơn.

- Một tiếng mười lăm phút, ông mặc cả.

- Một trăm tám mươi phút, nếu không thì không gì cả, tôi đáp, không thỏa hiệp.

Ông ta cười, bảo rằng cái giọng chủ huy của tôi khiêu khích ông. Vậy thì chúng tôi sẽ gặp lại nhau vào ba giờ chiều thứ năm, một khoảng thời gian trống dài một trăm tám mươi phút. Ông ta đọc cho tôi địa chỉ. Tôi nói “Đồng ý”, giọng đầy quyền uy, và chính tôi là người gác máy.

Tôi không biết cái gì đã xui khiến mình. Thật to tát khi nói điều này nhưng tôi tin chính là vì Roger. Để anh lại một lần nữa cảm thấy tôi khác biệt, cảm thấy rằng tôi đang giấu anh mọi chuyện, để anh phải cố gắng để hiểu tôi… hoang tưởng về một phụ nữ không hề quen biết gặp trong rạp chiếu phim thì phỏng có ích gì: anh có ngay trong nhà, ngay trong giường một người đàn bà còn bí ẩn hơn nhiều… Bây giờ tôi hiểu ra rằng chuyện anh nghi ngờ tôi dan díu với anh trai anh đã làm tôi xúc động biết bao. Chuyện anh tin rằng tôi có thể nói dối anh, phản bội anh ngay với người thân trong gia đình anh… Chuyện anh nhìn tôi như một con quái vật, một con đàn bà hai mặt, một kẻ thích bạo dâm…

Khi tôi về tới nhà anh đang lo lắng. Bố mẹ anh đợi chúng tôi đến ăn trưa, và anh nghĩ tôi gặp tai nạn. Anh vẫn còn quan tâm đến tôi. Tôi bất chợt thấy xấu hổ vì ham muốn của mình lúc ở nghĩa trang.

- Tôi không muốn lại bắt đầu những nghi ngờ khốn khiếp của mình, Nina ạ, nhưng dù là một buổi thánh lễ đi nữa cũng không thể kéo dài đến bốn tiếng đồng hồ được!

- Em ở cùng cha em.

Anh buông rơi chùm chìa khóa xe.

- Cha cô? Cô biết ông ta từ khi nào thế?

- Ông mất rồi. Em và cha vừa làm quen với nhau.

- Chuyện vớ vẩn thật!

Anh nhặt lại chùm chìa khóa, quay lưng lại phía tôi để soi gương sửa lại tóc tai. Tôi lại nhớ đến bó hoa anh đặt trên mộ tôi. Tôi ngả đầu vào vai anh.

- Anh có muốn chúng ta hủy cuộc hẹn không? Chúng ta sẽ ở yên đây, ân ái suốt buổi chiều…

Anh quay ra, túm chặt cổ tay tôi.

- Tôi không biết tôi phải đối với cô như thế nào nữa, Nina. Nhưng tôi không chịu nổi cái tính ích kỷ của cô nữa rồi. Anh tôi sẽ đến ăn trưa, việc vô cùng quan trọng đối với tôi là chúng tôi giảng hòa, anh ấy tha thứ cho tôi, vậy mà cô, cô chỉ nghĩ đến chuyện làm tình.

Tôi tức phát điên. Tôi bảo anh rằng tôi không dính dáng gì với gia đình anh, với bố mẹ anh, cả đời họ lừa dối nhau, choảng nhau đến khi quay lại với nhau thì đã già, không có gì để nói với anh trai anh, vâng, đúng thế, không bỏ lỡ dịp nào để cọ chân tôi dưới gầm bàn. Anh đỏ lựng lên, miệng há ra, bất động. Ngay lập tức tôi hối tiếc về câu nói dối của mình nhưng anh đột nhiên gào lên:

- Tôi biết ngay mà!

Và trong tiếng gào của anh có một cú nảy đắc thắng, có cả sự nhẹ nhõm đến mức tôi tự nhủ mình làm như vậy là đúng.

Anh đến nhà bố mẹ của anh một mình, tôi đọc tạp chí suốt buổi chiều, và khi anh về nhà cũng không kể tôi nghe chuyện gì cả. Anh lôi ra một bộ xếp hình rồi bắt tay vào xếp Vạn lý trường thành.

Đến sáu giờ mười lăm phút chiều, anh đã xếp xong chừng mươi viên đá và ráp được một cụm mây. Tôi bảo anh là trông đẹp đấy. Anh đáp anh trai mình là một thằng hèn, xấu xa y như cha mẹ anh, rằng anh không muốn nhìn mặt họ nữa còn chúng tôi thì sẽ chia phòng ngủ riêng. Tôi hôn lên trán anh. Tôi dọn chăn gối ra ghế tràng kỷ cho anh, rồi bảo rằng trong đêm nếu anh muốn vào với tôi thì cũng không phải chịu trách nhiệm gì đâu.

- Cứ hình dung em là một phụ nữ không quen mà anh đã thấy, ở đâu cũng được, trên phố, trong quán cà phê, trong rạp chiếu phim… Rồi anh qua làm tình với em và nghĩ đến cô ta…

Một lát, anh nhìn tôi không rời mắt, như thể anh đang bên bờ vực. Rồi anh nhún vai.

- Rất tiếc phải làm cô thất vọng, nhưng trên đời không chỉ có mỗi cái lỗ trôn.

Rồi anh quay lại với trò xếp hình.

« Lùi
Tiến »