Đang lúc mùa hè mà ngồi trong ki-ốt cũng phải mặc ấm. Bởi ki-ốt ở đúng bên phố không thuận. Bên dãy lẻ, dãy phía bắc, dãy tối tăm. Trong hoàn cảnh ấy, mặc quần áo kì cục nặng nề như tôi thì mọi người chẳng ai chú ý và tôi có thể yên tâm quan sát họ. Có những phụ nữ rẽ vào quầy, họ mua tờ Le Monde rồi giúi tờ phụ san cuối tuần xuống dưới: “Phẫu thuật thẫm mỹ: ở đâu và khi nào?”. Tôi kín đáo bỏ chúng trong một túi nilon. Tôi thích sự im lặng đồng lõa giữa chúng tôi. Và còn có những khách quen: “Cô may mắn vì ít ra cô còn được hít thở khí trời khi làm việc”. “Đi nghỉ cuối tuần được có ba ngày, chẳng bõ bèn gì, có khi người lại còn mệt thêm ấy chứ! Quá bằng đi nghỉ chộp giật”. Nhưng làm thế nào khác được, tuần làm việc 35 tiếng, mình buộc phải kéo dài thêm một ngày cuối tuần quyền lợi mà!” “Ngày mai cô có mở quầy không? À mà cô mở cửa tất cả các ngày ấy chứ, tôi ngốc quá đi mất: không vậy thì báo chí biết phải làm sao? À ra vậy, trừ chủ nhật hả?”
Đôi khi các bà các chị cũng nói chuyện thân tình với tôi hơn: chứng đau đầu, lũ trẻ bỏ nhà đi, các cụ nhà quay lại thành trẻ nhít, các ông chồng nóng nảy, Paris an ninh lơi lỏng, những lần cắt tóc hỏng, chứng tắc động mạch, chứng loãng xương, thậm chí cả khi họ viện đủ cách để giữ gìn tuổi thanh xuân. Tôi không thạo tất cả những loại chuyện như vậy nhưng tôi hiểu họ. Ở nhà không một ai buồn nghe họ nói. Thêm nữa, người ta có thể tâm sự những chuyện riêng tư như vậy với một người họ không bao giờ có dịp quen thân. Chắc mọi nguời ai cũng vậy cả. Nhưng riêng tôi thì thực sự quan tâm. Tôi lọt vào giữa cuộc sống của họ và điều ấy khiến tôi thích thú. Thậm chí trong số họ có người còn bảo tôi: không có cô tôi không biết phải làm sao đây? Rồi họ đi khỏi đúng vào lúc tôi định trả lời.
Và còn có cả những người đàn ông.
Những người làm ra vẻ lịch sự - không, có sao đâu, mời bác mua trước, tôi chờ được mà và họ giở qua quít tờ Libé ngay trong lúc lật hết trang này đến trang khác trong tạp chí Playboy. Chính trong lúc quan sát cặp mắt họ lột truồng những cô gái khỏa thân một ngày nọ tôi đã nhận ra rằng đầu vú mình đang căng nhọn lên mặc dù tôi đang bận chiếc áo sơ mi vải len cùng một chiếc áo chui cổ dày họa tiết vặn thừng. Không một gã cụ thể nào làm cho tôi thấy kích động. Không phải vậy. Chỉ là cách họ xử sự như những đứa trẻ bị cấm đoán. Tôi lén quan sát họ, gần như từ sau lưng. Thoạt đầu, trò ấy chỉ để tiêu khiển, rồi từ sau đã trở thành một cuộc chơi thực sự nghiêm túc. Tôi biết rõ giờ họ lui tới. Đôi khi tôi giấu biến tờ tạp chí họ ưa thích. Họ bắt đầu cuống cuồng tìm kiếm, họ không dám hỏi tôi là chúng ở đâu, thế là tôi kín đáo lôi ra một cuốn và đặt ngay trước mặt mình. Tôi ngồi xổm một phút đồng hồ phía dưới quầy báo và khi tôi ngẩng lên, cuốn tạp chí đã dịch xa đến mười xentimét. Bấy giờ họ trả tôi tiền mua một tờ nhật báo, và tôi thối lại tiền thừa tay chạm nhẹ vào ngón tay họ, cố ý, vì đụng chạm đó khiến tôi rùng mình.
Một ngày kia, tôi ngồi xổm sau quầy lâu hơn thường lệ. Tôi muốn xem cái gì thu hút họ đến vậy. Tôi lật lưới một trong số những cuốn tạp chí dành cho nam giới và tôi giở trang này qua trang khác mỗi lúc một chậm lại. Những người đàn bà trang điểm rất đậm với những cặp vú giống như bà vú trông tôi cho mẹ đi nhảy. Có phần cao hơn một chút, thế thôi. Lông rất ít nhưng tóc lại dày. Mấy trang cuối, có mấy cô gái châu Á tóc đen, dài, thân hình bó chặt trong những chiếc măng tô dài màu đen, vắt vẻo trên đôi giày cao gót màu đen với hàm răng dài trắng tinh cầm ngang một chiếc roi cũng màu đen. Một người đàn ông hỏi tôi tờ Valeurs actuelles. Tôi khép cuốn tạp chí lại và tự hỏi bộ dạng mình ra sao, chính tôi, với lối ăn mặc này.
Nhìn lại sự việc ngày hôm nay, tôi tự nhủ rằng mọi chuyện đã bắt đầu chính tại thời khắc ấy. Một suy nghĩ tầm thường, chính suy nghĩ ấy rồi đây sẽ đảo lộn cuộc đời tôi và số phận chồng tôi. Ta cứ tin rằng những việc bất ngờ xảy đến khiến chúng ta thay đổi. Nhưng những việc xảy đến chẳng là gì cả nếu không có cái câu ngắn ngủi gọi tên chúng, giữ chúng lại, biến hóa chúng đi. Bộ dạng mình ra sao, chính mình, với lối ăn vận này? Cái câu nói ngắn ngủi sẽ đảo lộn tất cả.