Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1513 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Thứ năm này sẽ là tuần thứ ba liên tiếp cô ta không đến. Nấp sau cây tiêu huyền bên góc tiệm giặt ủi, tôi nhìn chồng mình đi đi lại lại trên vỉa hè, đi ngang qua ra bộ phải làm chuyện gì đó, quay trở lại, theo dõi lối vào rạp. Mười lăm phút sau khi phim bắt đầu chiếu, anh đến hỏi han chỗ người trực quầy vé cứ gật gật đầu chỉ cốt để bán được thêm một chiếc vé. Thế là anh mua một vé rồi bước vào. Tôi không đời nào đến cuộc hẹn với ngài nghị sĩ nếu anh không vào rạp nhưng tôi đã yên tâm về anh: nhìn thấy tia hy vọng trở lại giây lát trong mắt anh, và dù tối hôm trước tôi đã ám chỉ chuyện đó, anh vẫn không chút nghi ngờ và anh vẫn còn tin cô ta sẽ đến.

Tôi đến hẹn trước giờ, ông cũng vậy. Trời mưa. Hệt như lần gặp trước. Ông mặc đồ xanh lơ, còn tôi, trong trang phục của người kia - nhưng không đội tóc giả. Tôi không dám là chính mình mà đến. Muốn tôn trọng chồng tôi. Hoặc giả tôi muốn anh bị người đàn bà trong mộng cắm sừng. Tôi nửa muốn làm như vậy với anh. Cũng là tôi cả mà.

Trong căn phòng đỏ và vàng, ông ôm siết tôi trong áo khoác nhựa đen kêu ken két, để hôn tôi. Tôi quay đi. Ông nhìn tôi, căng thẳng.

- Son môi của em sẽ làm bẩn cà vạt của ông mất, tôi bảo ông, lạnh lùng nghĩ đến chiếc cà vạt của chồng tôi.

Ông quăng hết áo măng tô, áo vét, áo sơmi lẫn cà vạt xuống sàn. Tôi tắt điện. Ông áp chặt người vào người tôi, miệng ngốn ngấu miệng tôi. Tôi nhắm mắt lại, như trong rạp chiếu phim, và tôi trở thành người kia. Tôi vẫn mặc nguyên quần áo, trườn xuống đầu gối ông, sát vào lớp sợi mát lạnh của quần ông. Tôi hé môi rồi chờ đợi. Trong ánh sáng lờ mờ, ông kéo fécmơtyua xuống. Tôi liền nhìn thẳng vào ông tự nhủ đây là chồng tôi, rằng anh sẽ thích làm như thế với tôi. Rồi tôi ngốn ngấu ông.

Các ngón tay ông vuốt ve tóc tôi, tôi gạt chúng ra một cách tàn nhẫn. Tôi muốn ông phải bị động, hoàn toàn bị động. Tôi đi đến đỉnh điểm sự chịu đựng của ông rồi ngay lúc ông nói được rồi, tôi liền dừng lại. Tôi đứng lên, đẩy ông ngã ra sau, bước qua ông, tròng qua cổ ông cái thắt lưng áo đi mưa thô nhám, siết mạnh một cái và nhìn ông đạt cực khoái. Sau đó chúng tôi uống một ly. Còn những một trăm sáu mươi phút nữa.

Tôi không tiếc về những gì mình đã làm. Bất động trên nền gạch vuông lát buồng tắm, người ướt đẫm, trần truồng dưới lớp áo mưa bằng nhựa nay đã như một bộ da cá sấu, tôi ngắm nhìn mình trong gương vẻ thỏa mãn. Trong phòng ngủ, nhà chính trị giải thích trên điện thoại rằng ông không thể đến dự hội nghị được: ông buộc phải nằm yên trên giường vì đau lưng. Tôi muốn cô ta mang đến cho ông mọi thứ. Tất cả những gì một người đàn ông thích thú, sợ hãi, ghét bỏ. Chính ông, con người quyền uy đã bị cô ta biến thành nô lệ suốt một ngày trời. Ông ta mệt nhoài rồi lại yêu cầu lần nữa. Ông nói: “Tôi chưa từng biết một người đàn bà nào như em”. Cô ta đáp: “Em biết”. Ông nói thêm rằng ông rảnh vào thứ bảy. Thắt lưng áo đi mưa quanh cổ, lịch làm việc trên tay, trông ông có vẻ thương tâm. Ông sẽ không gặp lại cô ta. Điều duy nhất đáng kể với tôi bây giờ đó là sau những chuyện cô ta đã làm, chồng tôi sẽ không thể nhìn thẳng vào mặt cô ta được nữa.

Khi xóa đi lớp trang điểm của người khác tôi cảm thấy được gột rửa, thanh khiết, vẹn nguyên.

« Lùi
Tiến »