Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1514 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

Tôi đi cùng Gisèle đến bưu điện đúng vào giờ cao điểm. Nó ôm gọn bình đựng cốt trong tay như ôm trẻ sơ sinh. Khoảng mười phút sau, nó hỏi xem tôi có mang theo bút dạ ở đây không. Vì tôi không đem theo, ông đứng đằng sau, rất lịch sự, đưa bút của mình cho nó. Loại công chứng viên có tới hai cằm, bận áo khoác ngắn có mũ trùm, đi giầy bệt mềm. Nó viết chữ hoa: Dễ Vỡ.

- Viết thêm Chú ý vào mặt bên kia, nếu không họ sẽ không nhìn thấy đâu, ông ta khuyên nó tay lại chìa ra cái bút dạ nó vừa trả. Và viết rõ ra Phía trên và Phía dưới.

- Cảm ơn, Gisèle đáp.

Nhưng tôi thấy rõ ràng ông ta nói thế là vì tôi. Ông ta nhìn lén tôi ngay trong lúc săn sóc Gisèle, như thể người ta tâng tiu một con chó để ve vãn bà chủ. Sau những gì tôi đã làm hôm qua, tất cả bọn đàn ông đều đánh hơi thấy tôi là loại gái đĩ, tôi chắc chắn như vậy. Trong ánh mắt họ nhìn, tôi hình dung ra mình dạng chân ra trên nền gạch vuông, rồi cưỡi trên mình họ vừa bám chặt vào hông, chính vì thế nên họ soi thấy mình trong mắt tôi.

- Nếu là đồ thủy tinh thì lại càng nên làm thế, ông ta quay sang gây chú ý với tôi bằng vẻ thông thạo.

- Không, đồ bằng sứ ạ, tôi nói đơn giản, không mập mờ gây hiểu lầm gì hết.

- À! Ông ta nhăn nhó ra chiều ngao ngán. Đến vỡ mất thôi.

Gisèle quay sang trả ông ta cái bút, rồi, với một giọng khản đặc nhưng bình thản bảo:

- Không đâu, thưa ngài, sẽ không vỡ được đâu ạ. Nó có màu xanh lục bảo và đó là màu luôn mang may mắn đến cho mẹ tôi.

- À! Thì ra là một món quà dành tặng mẹ cô…

- Không, thưa ngài, đó là mẹ tôi. Và là một món quà cho dì tôi.

- Xin thứ lỗi, người đàn ông nói rồi lại chăm chú một cách cẩn trọng vào mẫu khai gửi bảo đảm ông ta vừa điền xong.

- Và tin tôi đi: bà ta không xứng với món quà đó. Nhưng tôi không thể bàn tính chuyện ấy nữa.

- Gisefle đến lượt cậu kìa.

Nó quả quyết tiến đến trước quầy, như thể chúng tôi sẽ được lãnh bí tích thánh thể. Tôi cảm thấy cái nhìn của ngài công chứng viên dán chặt trên mông. Tôi quay phắt lại để bắt ông ta tại trận. Ông ta đang giúp một cụ ông đứng phía sau điền vào phiếu. Hai má nóng ran lên, tôi quay về phía Gisèle. Nó bắt đầu mím chặt miệng khi nhìn gói bưu điện xa dần trong mâm quay.

- Gửi thường hay gửi chuyển phát nhanh? Cô nhân viên trực quầy lạnh lùng lên tiếng.

Gisèle vẫn dán mắt nhìn gói hàng. Nó biết đây là lần cuối cùng nó được nhìn thấy gói hàng này. Ngay cả khi nó đã giữ riêng cho mình bốn mươi gam thân thể mẹ nó, hơn một nửa, trong một cái hộp nho nhỏ đặt trên bệ sưởi, một nửa kia lại ra đi trong xe tải chuyển thư cũng đáng phải suy nghĩ lắm chứ. Tôi thử đặt mình vào tình thế khó xử nó đang gặp phải để tống sạch các hình ảnh ra khỏi đầu, xóa đi vui thú nhục dục và nỗi hổ thẹn, để lại trở thành một phụ nữ bình thường trong hoàn cảnh hiện tại. Ngừng việc nghĩ rằng mình là điểm ngắm, quên nỗi thèm muốn điên cuồng ngay lập tức được hét toáng lên giữa chi nhánh bưu điện: “Đúng thế, tôi đã hưởng lạc thú trong khi xiết cổ ngài nghị sĩ của khu phố các người, tôi kệ xác mấy người!”. Quá nhiều thứ bị kìm nén lại, bị chôn vùi, bị ỉm đi đòi được xổ tung ra. Tôi không muốn trốn tránh, không muốn giả bộ, không muốn sống lá mặt lá trái nữa. Tôi cần những việc gây tai tiếng, gây ồn ào, những chuyện không cứu vãn được. Rồi cùng lúc tôi thấy mình đang như vậy. Tôi đã luôn như vậy. Tôi không bao giờ muốn nhìn mình trực diện.

- Gửi thường hay gửi chuyển phát nhanh? Cô gái vừa cân gói hàng vừa hỏi lại. Còn bao nhiêu người chờ kia kìa.

Tôi nói rõ là hàng dễ vỡ. Cô ta cự rằng cô ta không hỏi nó có dễ vỡ hay không mà hỏi có gửi gấp hay không.

- Chuyển phát nhanh, tôi thì thầm tay xiết chặt thành nắm đấm.

- Không! Gisèle thét lên bằng một giọng càng lúc càng khản đặc.

- Phải biết là mình muốn gì chứ! Cô nhân viên trực quầy đáp, miệng méo xệch đi khinh bỉ.

Gisèle khóc nức nở đập tay vào tấm kính chắn giữa nhân viên bưu điện và khách hàng.

- Trả mẹ tôi lại cho tôi! Tôi không thể làm thế với bà…

- Không phải chỉ có một mình cô đâu nhé! Mất thời gian với cô quá rồi!

Tôi liền lên tiếng, giọng to và hoàn toàn bình thản:

- Cô ăn lương để làm việc đó đấy, con khốn. Cô đang làm trong dịch vụ công, thế nên thôi diễn cái trò tử vì đạo sau lớp kính che bụi ấy đi! Cô trả lại người ta cái gói rồi cười lên, nếu không tôi sẽ cho tấm tính của cô vỡ tan ra đấy!

Chính vì vậy mà chúng tôi có mặt tại nhà ga phía Đông. Theo biển chỉ dẫn, chuyến tàu khởi hành đi Munich dừng lại ở tất cả các ga xép, nhất là dừng ở nhà bà dì tại Alsace. Gisèle vẫn còn bàng hoàng vì sự bùng nổ của tôi. Nó run lên như thể vừa được tôi cứu sống. Tôi thì cảm thấy rất dễ chịu. Tôi gọi điện cho chồng bảo anh đừng chờ tôi bữa tối. Anh đáp rằng chẳng có bữa tối nào đâu. Tôi nói rõ là tôi đi cùng Gisèle đem bình cốt đến nhà dì nó. Anh bảo không việc gì phải lấy cớ như thế. Tôi nói được thôi rồi gác máy. Cứ để cho trí tưởng tượng của anh làm việc một chút, đó là điều duy nhất tôi còn có thể tặng cho anh vào lúc này. Và điều đó khiến tôi nhẹ nhõm. Dù sao đi nữa, chỉ cần cho rằng tất cả lũ đàn ông đều mắc chứng khổ dâm và rằng tôi có thể giúp họ là xong.

Trời về đêm, những toa tầu bẩn thỉu và rầu rĩ, còn Gisèle không nói nửa lời: lúc trước ở bưu điện tôi đã to tiếng đến mức khiến nó gần như á khẩu. Chúng tôi ngồi trong một khoang không người bốc mùi tù hãm và hôi khét. Nó ngồi đối diện với tôi, kiện hàng đặt trên đầu gối.

- Tớ báo trước cậu biết này: tớ sẽ nhấn chuông, để cái gói ở đó rồi chúng ta đi ngay, nó nói rành mạch trong một tiếng thở gấp vào tai tôi.

- Muốn sao cậu cứ làm vậy đi.

- Nhưng cũng đừng nói với dì tớ những điều cậu nghĩ về bà ấy đấy.

- Tôi chẳng có chuyện quái gì để nói với dì của cậu hết, Gisèle ạ.

Nó ra dấu tôi biết nó đi kiếm đồ uống. Tôi muốn giữ hộ nó kiện hàng nhưng nó từ chối rồi ghì chặt hơn kiện hàng vào ngực mình. Nó không nhận ra tôi nữa. Mốc nhận biết duy nhất còn lại với nó bây giờ là người mẹ đã hóa ra tro của nó.

Con tầu lao đi trong đêm đen, với những tiếng nấc nghẹn, những tiếng nghiến kèn kẹt, những tiếng run rẩy giữa các tấm tôn. Tôi có cảm giác đang đến một nơi xa lạ, không thể quay về được nữa. Alsace có khi lại hay. Ngoài vùng Ile-de-France ra, tôi chỉ biết thêm Creuse: những mảnh tường, một khoảnh sân, một con dường đi dạo. Khu ký túc thú vị nhất mà mẹ tôi có thể tìm thấy trong tầm thu nhập của bà. Lớn lên ở thôn quê sẽ tốt hơn cho sức khỏe của tôi. Bà cũng có cuộc sống riêng của bà. Và chính tôi là người cảm thấy tội lỗi, suốt những năm tháng ấy, là đã oán thán cho số phận của mình trong khi biết bao nhiêu đứa trẻ nghèo sống trong không khí ô nhiễm của Paris phát ghen lên với Creuse của tôi. Cái ngày tôi muốn gieo mình xuống từ nóc nhà ăn ký túc rồi Gisèle giữ tôi lại, tôi đã thề với lòng mình không bao giờ nói chuyện với bà nữa.

Tôi nghe thấy tiếng động ngoài hành lang. Tôi đứng dậy định ra xem có chuyện gì nhưng một thằng con trai cười cợt đã chận cửa ngăn không cho tôi ra. Thằng đó vung vẩy trong tay gói hàng đã mở tung, bìa các - tông bị xé toạch. Trong lúc tôi đập liên hồi vào cửa kính, tôi nhìn thấy bình sứ nhỏ màu xanh ngọc lục bảo bay từ phải qua trái, tung qua bởi một gã khác đang hớn hở giữ chặt cổ tay Gisèle. Miệng nó không thốt ra được tiếng nào, bộ móng dài cũng không giúp gì cho nó. Nó nhìn lọ cốt tung qua lại từ tay này sang tay khác. Chúng thay nhau tung bắt. Và rồi cái bình rơi xuống đất. Vỡ tan. Bốn mươi gam thân thể Henriette trên tấm cao su lót có rãnh xoi.

Tàu dừng lại. Chúng hôn lên miệng Gisèle, từng thằng một, rồi chúng buông cánh cửa tôi đang đập thình thịch và chạy biến khỏi tàu.

Gisèle run lên, mắt mở trừng trừng. Tôi đặt nó nằm trên băng ghế, nhưng nó sợ phải ở lại một mình nên tôi không thể đi tìm người giúp. Tàu lại chuyển bánh. Khoảng nửa giờ sau, người soát vé đi qua. Tôi cố gắng giải thích ông nghe chuyện đã xảy ra nhưng ông ta chỉ nói được tiếng Đức nên tôi đành thôi. Chúng tôi xuống ngay ga kế tiếp, giữa đêm khuya. Chúng tôi đi theo đường hầm dẫn xuống sân ga bên kia đường, hướng Paris. Ba mươi tám phút nữa sẽ có một chuyến dừng đón trả khách.

Gisèle run rẩy ngồi cạnh tôi trên băng ghế, vùi đầu vào vai tôi. Tôi những muốn kể nó nghe về cha tôi… Tóm lại là nói về chai rượu sâm banh trên ngôi mộ xám. Nhưng rồi tôi chỉ vòng tay ngang người nó để sưởi ấm nỗi muộn phiền của nó.

- Cô đã về rồi hả? Chồng tôi càu nhàu khi tôi mở cửa.

Anh đang mặc pyjama, đeo tai nghe. Tôi đính chính:

- Bọn em đây.

Anh quay vào phòng khách còn tôi nấu chút mỳ cho Gisèle. Trong khi nước sôi, chúng tôi nghe thấy anh nói tiếng Trung một mình. Thậm chí anh không buồn che giấu nữa.

Khi Gisèle đi khỏi, tôi đến ngồi đối diện với anh. Mảng hình anh xếp được rộng ra trông thấy. Thêm vài viên gạch trên Vạn lý trường thành. Tôi nhấc một mảnh góc lên, thử ghép vào mảng trời.

- Đừng có đụng vào!

Anh tháo tai nghe ra để xem tôi muốn làm gì. Tôi hỏi anh tại sao lại học tiếng Nhật. Anh chữa lại, vẻ bị xúc phạm:

- Tiếng Trung Quốc đấy!

- Xin lỗi.

- Cô còn hỏi gì nữa không?

- Anh không yêu em nữa sao?

- Nếu tôi không còn yêu cô nữa thì tôi đã bỏ đi rồi.

Sự thành thật và đau khổ trong giọng anh nói làm tôi tê liệt trước nắp hộp xếp hình. Tôi nghe mình thốt lên:

- Em cũng vậy, em vẫn còn yêu anh, Roger ạ. Không giống như trước kia đâu. Có lẽ còn yêu hơn trước. Em không biết nữa…

Chúng tôi ngồi đó im lặng sững sờ, với gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ. Tôi nhìn mười centimét Vạn lý trường thành của anh không chớp mắt. Tôi muốn hỏi anh:

- Nhưng dù sao thì anh cũng đã nghĩ đến chuyện bỏ đi?

Anh nhún vai thở dài:

- Dù sao đi nữa vẫn còn có cái ki-ốt.

Tôi gật đầu. Ta bao giờ cũng hỏi thừa một câu.

« Lùi
Tiến »