Chính mẹ tôi đã nài nỉ tôi viết sách. Để giữ lại cái gì đó của gia đình. Nhưng “cái gì đó” làm gì có, nên tôi chỉ viết có thế. Mãi mà tôi cũng không có gì to tát để nói. Thậm chí chẳng có gì để nói hết. Hơn nữa, đây lại là chuyện riêng. Vậy nên tôi nghĩ: một cuốn tiểu thuyết… Một câu chuyện bịa đặt hoàn toàn. Tôi đã đọc hàng chục tiểu thuyết trong vài tháng. Tôi thấy chúng thật tuyệt, Và không phải của những tác giả đã chết ngoém đâu nhé, không. Những tác giả đương thời, đang sống nhăn, có cả ảnh của họ.
Một ngày nọ, tôi nghe một nhà văn nữ trả lời phỏng vấn trên sóng phát thanh rồi liền vứt hết bút đi. Tôi mua một máy tính trả góp trong mười hai tháng. Bà ấy nói mình làm mọi việc bằng máy tính. Tôi cũng vậy, bây giờ tôi có riêng một máy tính rồi. Nhưng tôi bắt đầu chơi và lướt mạng như tất cả mọi người nên chẳng viết được gì cả. Tôi mua lại bút và mỗi buổi sáng, tôi ngồi xuống, đối diện mảng tường xám, trước tờ giấy trắng, cây viết trong tay, sẵn sàng lao vào những cuộc phiêu lưu, tình dục, đam mê, chết chóc, chuyện sinh đẻ, tính cách kép, phạm tội, vinh quang, lùi bước. Chừng mười ngày sau, tôi trầy trật lắm mới viết được có hai dòng gạch xóa be bét. Thậm chí không thể đọc lại những gì đã viết. Tôi quẳng ráo vào sọt rác. Lúc quăng túi rác vào thùng màu xanh nhạt chuyên đựng giấy để tái sinh, tôi còn tự hỏi liệu một ngày nào đó mớ nháp tiểu thuyết hỗn độn của mình có tái chế được thành giấy mới hay không?
Sáng nay tôi kết thúc kỳ dưỡng bệnh. Tôi nhận lại công việc ở ki-ốt. Tôi cùng Gisèle thay phiên nhau trông coi.
Căn hộ gần như trống không. Tôi sắm đồ theo khả năng của tôi. Không còn đồ đạc của chồng tôi, tôi có cảm giác đang trôi vật vờ giữa quá khứ và tương lai, giữa căn phòng nữ sinh với nhà dưỡng hưu. Tôi nhớ cái nhìn của anh, ngay cả khi anh không còn nhìn tôi nữa. Tôi chẳng còn tuổi tác khi không có anh. Tôi có thể tận chính nhăm tuổi. Hay cũng có thể chỉ mới bốn tháng: ở thời điểm đó, cũng hay ra trò. Mở mắt ra, nói bi bô, bú tí, đòi ru ngủ, nghe nựng đồ rê mi con chim ri, mì fa son bay lon ton trong đống chăn tã ấm áp… và được tôn thờ, đứng dạng hai chân bé xíu giống y mẫu quảng cáo lốp xe Michelin để chờ chùi đít. Không phấn rôm. Thật không may. Không xoa phấn rôm nữa, có vẻ như vậy.
Gisèle nói với tôi rằng tôi từ nơi xa trở về. Tôi chẳng trở về từ đâu cả. Và tôi không biết mình đang đi về đâu. Thậm chí tôi cũng không biết mình muốn gì nữa. Theo cách nào đó thì như vậy có lẽ tốt hơn.