Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1502 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

 Những ngày tiếp theo trôi qua mòn mỏi. Tôi không dám khơi lại chuyện để kiểm tra liệu anh có nghi ngờ tôi không hay có day dứt vì đã hôn một người lạ không.

Cuối cùng ngày thứ năm cũng tới. Anh đến rạp như không có chuyện gì xảy ra.

Tôi cuống cuồng thay giầy. Tôi mặc áo, mang bộ tóc giả đen, xức nước hoa mùi phong lan, rồi nhìn mình trong gương.

Cô gái này không phải tôi. Tôi không nhận ra mình nữa. Cô ta không giống với người tôi muốn trở thành. Tôi không thấy thích cô ta. Tất cả những gì tôi biết là cô ta sẽ tìm gặp một người đàn ông trong rạp chiếu phim, và anh cũng sẽ khác đi. Nhưng vẫn là chồng tôi. Người đã thề trước những người làm chứng sẽ chung thủy với tôi, sẽ ở bên tôi cả khi hạnh phúc lẫn khổ đau. Người đầu tiên thật sự chú ý đến tôi và nói với tôi “Anh muốn em chia sẻ cuộc đời anh” vào một buổi tối tháng mười một, trong một phòng trọ gần ga Montparnasse, ngay khi kết thúc trận bán kết cuộc thi “Chữ và Số”.

Tại sao anh không thích mùi da thịt tôi nữa?  Tôi xịt một lượt nước hoa mùi phong lan để dìm chết nỗi buồn. Cuối cùng tôi cũng nghĩ ra món quà tặng chồng tôi nhân kỷ niệm ngày cưới.

*

Tuần này không phải phim chiến tranh. Nhưng vẫn là Liên hoan phim châu Á. Chủ rạp chiếu phim biết phim đã tham dự liên hoan rẻ hơn phim mới nhiều. Lão thường ghé chỗ chúng tôi mua tạp chí điện ảnh. Một lão người thấp béo tóc bạc trắng cứ than thở suốt vì ước mơ được xem những phim “độc quyền”, theo cách gọi của lão. Lão cứ nhắc đi nhắc lại là một rạp chiếu phim của khu phố bây giờ chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng lão quyết không để những công ty lớn nuốt chửng. Lão bảo không muốn đánh mất lý tưởng của mình.

Trên tấm áp-phích chiều nay có hai cô gái người Hoa rất trẻ đứng ngược sáng nhìn xuống đất.

Tôi bước vào căn phòng lờ mờ tối theo cách kín đáo nhất có thể, nhưng, vẫn như lần trước, hầu như không có người xem. Đây rồi tôi đã thấy anh, anh ta vẫn ngồi chỗ cũ, tôi len vào ngồi đằng sau anh. Anh hơi quay đầu lại. Chắc anh ngửi thấy mùi nước hoa của tôi. Tôi ghé mũi hít anh trong lúc ngồi xuống. Xem này, anh đã đổi loại nước hoa, hay đã vuốt keo. Tôi sát lại gần. Không phải, đấy là mùi bắp rang bơ. Anh mặc chiếc sơ-mi tôi là sáng nay. Thắt cà vạt. Hẳn anh đã nhét vào túi quần trước khi ra khỏi nhà và thắt trong thang máy để tôi khỏi tra hỏi. Tôi nghiêng người thêm chút nữa. Ôi không, đó là chiếc cà-vạt anh đã thắt trong ngày cưới chúng tôi! Đúng là nó đẹp thật, nhưng dẫu sao… Tôi lùi lại vào ghế của mình.

Anh bắt đầu sốt ruột. Anh giang tay ra, duỗi sau lưng ghế kế bên ra dáng chờ đợi. Anh ngửa cổ ra sau, nhìn chăm chăm lên trần nhà. Thế này trông anh thật đẹp trai, trong bóng tối, mời gọi.

Tôi không chịu được nữa, tôi nói thầm “Yi-hi” vào tai anh, theo những cô gái trên màn ảnh trước mặt: anh đáp lại “Yi-hi” với giọng đủ sức thiêu rụi cả màn ảnh. Thế rồi, rất chậm rãi, tôi nhay nhay tai anh tiến dần xuống cổ, nới lỏng chiếc cà-vạt của chúng tôi rồi thận trọng lùa hai ngón tay vào khe giữa hai cúc chiếc áo sơ-mi hoàn hảo của anh. Đúng lúc đó, anh nói với tôi:

- Wo ai ni.

  Bằng một giọng Trung Quốc không thể chê vào đâu được. Như lời thoại trong phim đang chiếu, với dòng phụ đề “anh yêu em” phía dưới.

Ngay lúc đó, tôi thấy khoan khoái kinh khủng, rồi tôi phải tự nhắc mình rằng anh đang nói “anh yêu em” với một phụ nữ khác, ngay cả khi đó là vợ anh mà anh không hề hay biết.

Tôi giật đứt một khuy áo của anh, tôi đâm giận chính bản thân mình và khi đi ra tôi nói với anh bằng một giọng Trung Quốc nhất có thể:

- Ngày mai, giờ này, chỗ này.

Dòng phụ đề đang hiện lên y hệt, trong lúc hai cô gái bị người chủ xưởng theo dõi từ xa, cười bí mật với nhau. Nhưng chồng tôi không nhận thấy, vì anh quay lưng lại phía họ. Tôi nghe thấy ghế của anh kêu kèn kẹt khi anh dõi theo tôi đang đi ra trong bóng tối. Tôi tự nhủ: nếu anh đến hẹn ngày mai tôi sẽ bỏ anh.

« Lùi
Tiến »