Tôi ghen với bản thân mình. Đứng dưới vòi sen, tôi vuốt ve cơ thể của mình nhưng không mấy hứng thú. Tôi nghĩ tới hai kinh nghiệm tình dục đã dạy tôi nhiều điều. Tôi đã có thể làm cho chồng bao nhiêu điều mới lạ… Nhưng giờ đây, tôi chắc chắn, anh có muốn thử cái mới thì cũng không phải với tôi.
Trong lúc chờ anh về, tôi nấu một bữa ngon lành, lấy ra một tấm khăn trải bàn đẹp - như mẹ tôi vẫn làm. Tôi trang điểm, mặc váy, xỏ đôi giày cao gót cao gần bằng đôi của người kia, rồi tôi xoay trong tay chiếc cúc áo mà tôi đã giật đứt cho đến khi anh về.
Anh nhấn chuông, điều trước nay anh chưa hề làm. Tôi giấu chiếc cúc vào trong một bình hoa rồi tươi cười xen lẫn ngạc nhiên ra mở cửa.
- Hình như anh đánh mất chìa khóa trong rạp. Trời nóng quá anh cởi áo khoác, chắc là chìa khóa rơi ra vào lúc đó.
- Hay để mai em đến tìm xem, tôi bảo anh giọng ngọt ngào mơn trớn. Rạp nào vậy anh?
- Thôi, để anh tự đi cũng được.
Rồi anh vào phòng ngủ, không nhìn tôi một mảy may, không thấy chiếc váy đẹp đẽ, chiếc bàn xinh xắn, không thấy gì hết. Anh quay lại chỉ mặc áo sơ-mi, còn cà-vạt đã cởi ra.
- Ngày gì thế không biết. Anh còn mất cả một cái cúc nữa. Em khâu lại cho anh nhé.
- Mong là tìm được cái cùng bộ. Này, anh thắt cà-vạt hôm cưới à?
Anh lẩm nhẩm cà-vạt nào mà chẳng là cà-vạt: phải đem ra mà dùng chứ. Rồi anh vào phòng tắm nói vọng ra:
- Ăn đi, anh không đói, anh đi ngủ đây. Đóng cửa sổ vào, dự báo thời tiết bảo cuối đêm có giông đấy.
Tôi nghe tiếng nước chảy, tiếng bàn chải đánh răng, tiếng cửa phòng khép lại. Tôi ngồi yên, nhìn khắp căn hộ và tôi nghĩ rằng mình sẽ đi. Đúng, tôi nhường chỗ cho người phụ nữ anh yêu. Không, tôi không làm lớn chuyện. Đúng, họ có thể yêu nhau không cần vụng trộm trong rạp chiếu phim.
Anh trở lại phòng khách.
- Khát nước quá. Mà em ngồi một mình làm gì, không đi ngủ à?
Anh vào bếp lấy một chai bia, tu ừng ực trước mặt tôi và nhìn tôi với một vẻ rất lạ.
- Bây giờ em còn nói chuyện một mình sao? Em sao vậy Nina?
Hàng tuần nay anh không gọi tên tôi. Có lẽ là hàng tháng nay rồi. Hai âm tiết đó giáng vào tôi như một cái tát. Tôi đáp:
- Có sao đâu. Chính anh mới bị làm sao ấy. Chính anh mới là người thay đổi.
- Anh thay đổi vì em không còn như trước nữa, được chưa?
Anh đứng sững trước mặt tôi, một ngón tay xỉa ra đằng trước, tay kia chống nạnh. Bộ dạng anh trông thật tức cười với áo phông và quần cộc kẻ ca-rô.
- Anh không rõ có chuyện gì nhưng từ khi anh trai anh bỏ Gisèle anh không còn nhận ra em nữa.
- Đừng nhắc đến anh trai anh nữa! Anh ấy thì liên quan gì đến chuyện giữa anh và em?
- Tụi anh là máu mủ ruột thịt, em nghe rõ chưa?
- Thì sao nào? Anh ấy bỏ bạn em đâu phải lỗi của em.
- Em đếch cần quan tâm đến anh, đếch cần biết chuyện đó làm anh đau khổ đến thế nào chứ gì? Tại sao em đối xử với anh như vậy, Nina, tại sao? Không thể thế này mãi được. Anh chẳng còn nghĩa lý gì đối với em nữa.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh. Anh có vẻ hoàn toàn thành thật, súc tích và chắc chắn về quyền lợi chính đáng của mình - nạn nhân của một sự bất công. Anh găng lên với tôi để lấy cớ bỏ tôi trong lúc tôi lại sắp ra đi đến nơi. Tôi muốn cho anh một cái tát để anh thôi dựng chuyện kết tội người khác nhưng cùng lúc tôi thấy anh yếu ớt, đáng thương biết bao, số phận tùy tôi định đoạt. Chỉ cần một lời nhắc đến Liên hoan phim châu Á thôi là tôi hạ gục anh ngay tức khắc.
Anh hỏi cộc lốc:
- Cô cười cái nỗi gì nào?
- Em nghĩ đến ngày mai.
- Thì sao?
Tôi nhìn anh chằm chằm, và ngay lúc đó tôi biết là nếu tôi bỏ đi, anh sẽ chỉ còn lại một mình.
Tôi tỉnh giấc lúc năm giờ hai mươi. Chồng tôi đang tắm và đây là ngày đầu tiên kể từ đám cưới anh không động vào tôi. Tôi thừa biết ba phút không đáng là bao nhưng dù sao cũng còn được. Tôi quen rồi. Tôi vùng dậy. Tôi không có quyền để mặc anh thế này được: anh đau khổ, mâu thuẫn với chính bản thân mình và đó là lỗi của tôi.
Tôi quả quyết mở toang cửa phòng tắm.
- Roger, em cần nói anh biết điều này. Cô gái tóc nâu, nước hoa mùi phong lan, cô gái ngồi hàng ghế sau chính là em.
Anh đáp vẻ khó chịu:
- Anh không nghe thấy gì dưới vòi sen này đâu!
Tôi không đủ dũng khí nói lại với anh lần nữa. Anh quá bực bội, quá căng thẳng và tôi ngày càng thấy tội lỗi hơn. Tội lỗi vì gây cảm tình với anh, tội lỗi vì khiêu khích anh và thích thú biết bao với chuyện đó. Anh có lý: với anh, tôi đã thay đổi. Tôi hành hạ, giằn vặt anh. Nói cho cùng tôi mới là người ngoại tình trước. Anh cảm thấy thế cho dù anh sợ phải công nhận sự thật, thế thôi.
Chuyện duy nhất phải làm bây giờ là không quay lại rạp chiếu phim nữa. Người phụ nữ kia không tồn tại. Chúng tôi sẽ quên cô ta đi.
- Có cà-phê chưa?
Anh quấn khăn tắm ngang hông, đi sượt qua người tôi vừa đẩy tôi qua một bên để bước ra thậm chí không hề nhận thấy là tôi đang gần như trần truồng.
Tôi pha cà-phê. Tôi đặt hai tách cà-phê màu xanh lên hai tấm lót cùng tông, cắm con dao nhỏ bằng gỗ vào tảng bơ, nướng bánh, mở nắp lọ mật và lọ mứt. Như thường lệ. Tôi tự nhủ trong lúc bỏ bốn viên đường vào tách của anh rằng hôm nay sự đồng lõa của chúng tôi dừng lại ở bốn viên đường này và tôi tin chắc anh sẽ bỏ tôi. Tôi chạy sang phòng ngủ để nói anh biết sự thật, nhưng khi nghe giọng anh, tôi dừng lại. Tôi nhẹ nhàng hé cửa.
- Ni hao wo jiao Roger.
Anh nói tiếng Trung Quốc? Nhưng với ai kia chứ? Cô ấy đâu có cho anh số điện thoại. Không, anh đang đeo tai nghe, anh nhắc lại:
- Ni hao wo jiao Roger. Xin chào, tôi tên là Roger.