Tôi chủ động thu xếp công việc. Điều chúng tôi cần bây giờ là một tuần nghỉ ngơi, cả hai chúng tôi, rời xa tất cả và chỉ hai người với nhau trên thế giới này. Vậy nên tôi đốt trụi ki-ốt ra tro. Một ngày thứ hai, ba giờ sáng, với một áo choàng có mũ trùm, một bi-đông xăng và một bao diêm. Không phải lần đầu tiên bọn phá hoại đốt phá nhà cửa trong khu phố: mọi người ái ngại cho chúng tôi nhưng chuyện ấy không khiến ai ngạc nhiên. Tôi gọi bên bảo hiểm để biết chúng tôi sẽ nhận được bao nhiêu tiền đền bù rồi tôi liên hệ đặt phòng nghỉ tại Djerba cho tám ngày. Khách sạn tốt nhất, trọn gói dịch vụ. Đây sẽ là quà kỷ niệm ngày cưới cho chúng tôi.
Roger để tôi sắp xếp, đầu óc nghĩ tận đâu đâu. Anh không ngừng càu nhàu những thằng đểu đã cướp mất công việc của anh. Tôi cố tình chọn chuyến bay khởi hành sáng thứ năm. Cả một cuộc sống mới đang mở ra trước mắt chúng tôi. Một vận may cuối cùng. Chúng tôi ra nông nỗi này, anh muốn chạy trốn thực tế trong hoang tưởng với một người đàn bà không quen biết cũng chính tại công việc ngu ngốc này, tại nhịp điệu khiến đầu óc người ta mụ mẫm này càng cố kéo chúng tôi lại với nhau thì càng khiến chúng tôi xa nhau hơn. Không còn ki-ốt, anh không cần đến cô gái người Hoa nữa. Tuy rằng anh vẫn mang theo đôi tai nghe.
Ở Djerba, tôi muốn tặng cho anh một người đàn bà khác. Cho anh thấy nguyên nhân tại anh và cho anh, tôi đã trở thành một người đàn bà như thế nào. Phòng đôi cho vợ chồng rộng thênh thang, nội thất đều khảm ghép, ghế dựa bằng da loại lớn cùng một sân hiên trông ra biển. Anh muốn tắm ngay lập tức. Sau đó chúng tôi xuống nhà hàng, món ăn kiểu Bắc Phi trộn lẫn thịt, rau cải với bột trứng sam dưới ánh nến, nhưng anh không ăn gì vì chưa kịp tiêu hóa bữa ăn phục vụ trên máy bay. Tôi cảm thấy mình thật nhẹ nhàng trong tấm áo dài kiểu Bắc Phi đính vảy trang kim lấp lánh. Tôi thèm muốn anh như thể chưa từng quen biết. Chúng tôi không thể nói chuyện với nhau trong tiếng nhạc ồn ĩ nhưng tôi cảm giác anh cũng đang bối rối y như tôi vậy.
Trở về phòng, anh cặp nhiệt độ cơ thể, 3905. Anh nằm li bì trên giường hết năm ngày, điều trị bằng kháng sinh, tai nghe gắn chặt trên đầu. Tôi nhìn anh tự nhủ thế là hết. Tôi nhớ đến bộ tóc giả dưới đáy túi ở Paris. Chính bộ tóc giả ấy nên thế chỗ tôi mới phải.
Chúng tôi quay về sớm hơn những hai ngày, nhờ dịch vụ hồi hương vì tình trạng sức khỏe. Chúng tôi hầu như không nói với nhau câu nào. Ngồi trên máy bay, anh thì thầm: “Tôi biết cô không còn yêu tôi nữa. Không cần giả bộ làm gì”. Tôi không tìm ra câu gì để đáp lại. Tôi tin mình đã bắt đầu yêu anh thật sự kể từ ngày anh lừa dối tôi với người kia. Nhưng nói với anh điều đó thế nào đây? Tôi hủy hoại cuộc đời anh thế là đủ rồi.
*
Chương 23
Người ta dựng cho chúng tôi ki-ốt mới.
Chồng tôi càng lúc càng gầy đi, nhưng nói tiếng Trung ngày càng trôi chảy. Chúng tôi không thăm nom gia đình anh nữa. Anh tiếp tục đến rạp chiếu phim vào mỗi thứ năm. Anh không rình rập trên vỉa hè nữa mà đi thẳng vào trong. Anh không nuôi hy vọng nữa, nhưng ở anh vẫn còn một điều bền bỉ: ý thức đã đi sát qua một hạnh phúc quá lớn lao đối với mình từ nay choán hết tâm trí anh. Người kia đã biến mất nhưng chính tôi mới là kẻ không còn tồn tại nữa. Ngài Jean, lại bắt đầu ghé chỗ tôi mua tờ Le Monde đã khẽ chạm qua mấy ngón tay tôi vô ích, việc đó chẳng làm thức dậy bất cứ cái gì nữa.