Anh trở lại lấy đồ đạc của mình. Anh dọn đến ở trong một khách sạn. Tôi không có địa chỉ lẫn số điện thoại liên lạc. Chúng tôi gặp nhau ở ki-ốt, vẫn như trước kia: thời gian biểu vẫn như cũ nên khách hàng cũng không nhận thấy điều gì khác lạ. Anh chỉ có khí phách hơn, vậy thôi. Còn tôi tàn lụi hơn.
Một tối, tôi đã quyết tâm. Tôi chờ anh ở lối ra của rạp chiếu phim với vẻ ngoài của người kia. Anh nhận ra tôi ngay, từ đằng xa. Chúng tôi nhìn nhau thật lâu rồi miệng tôi tô son đỏ chót hé mở phác nên một nụ cười. Rồi tôi quay đi uốn lượn thân mình và tôi bắt đầu đi bộ dọc những đường phố Paris tối tăm, thẳng hướng sông Seine. Tôi cảm thấy anh theo sau, cách tôi vài mét.
Tôi đến trước cầu nhà thờ Đức Bà. Vài phút nữa thôi, từ đằng kia, tôi sẽ chầm chậm quay ra trên sân trước giáo đường, rồi cởi bỏ bộ tóc giả trong ánh sáng đèn chiếu trắng. Sau đó chuyện gì đến sẽ đến. Tôi tự nhủ: có chăng một cuộc sống khác sau cái chết của người kia?
Đến giữa cầu, tôi nghe kêu tên mình.
Tôi dừng sững lại, bàng hoàng. Anh đã tin tôi. Hoặc giả anh chưa bao giờ khờ khạo cả.
Tôi quay lại, mắt đẫm nước… Nhưng đó là một người đàn ông đứng tuổi tiếp tục gọi:
- Nina, lại đây nào! Ngồi xuống!
Con chó nhỏ ba chân bốn cẳng chạy về, nhảy lên lòng ông. Roger, đứng trên vỉa hè đối diện, khum tay làm loa, nói với tôi một câu tiếng Trung. Anh không đời nào chấp nhận sự thật.
Thế là tôi chạy một mạch, không nhìn gì hết, tôi cũng chạy, như con chó nhỏ kia, chạy hết sức, ngày càng nhanh hơn, xuống hết cầu thang dẫn ra bờ sông rồi lao xuống sông Seine nói “Cha ơi, là con đây mà”. Lần đầu tiên trong đời mình.