Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
chương 7

Khoảng bảy giờ tối, tôi xông thẳng vào siêu thị của khu phố. Gisèle đến ăn tối cùng chúng tôi. Điều đó khiến chồng tôi khó chịu nhưng tôi phải làm thế để trả ơn nó, ngay cả khi để an ủi nó khỏi nghĩ ngợi chuyện ly hôn thì chia sẻ cuộc sống gia đình của tôi với nó tuyệt nhiên không phải là một ý hay.

Tôi đẩy xe hàng lượn khắp các gian. Lúc gặp ngài Jean tôi chợt nhớ đến món lưng cá hồi. Nhưng tôi không muốn làm xáo trộn cảm xúc: thì đó, cái tôi đang tìm là trứng cá hồi cơ. Tôi muốn biết mùi vị nó ra sao, muốn ngang hàng với ông. Tôi hỏi một cô nhân viên xem tìm chúng ở đâu. Cô ta giải thích rằng tôi không việc gì phải tiêu nhiều tiền đến thế, dù sao đi nữa thì ở đây họ cũng không bán thứ đó. Trước vẻ mặt thất vọng của tôi, cô ta kéo tôi ra một góc:

- Trứng cá Lompe cũng giống y hệt, mỗi tội trên hộp không ghi là trứng cá muối thôi. Cũn như rượu vang đỏ thôi, khi người ta thêm vào “rượu nho thượng hạng”: chị cũng trả tiền cho cái nhãn chứ có cái gi khác ngoài vang đỏ đâu nào? Chị chỉ cần quẳng cái hộp đi, người ta chẳng phân biệt nổi đâu: cũng là trứng li ti đen đen như thế nhé, mà giá lại rẻ gấp mười ấy chứ.

- Thế cô đã ăn trứng cá hồi có thương hiệu bao giờ chưa?

- Không đời nào. Em đâu phải con ngốc.

Thế là tôi lấy hai hộp trứng cá Lompe, tuồn dưới đáy giỏ ra bộ đồng tình, để cũng thành người thông minh.

Buổi tối, tôi bày ra đĩa mấy chiếc bánh kếp mặn phết lên trên một lớp trứng đen. Chồng tôi hỏi món gì vậy.

Trứng cá muối, tôi đáp gọn lỏn, vừa lắc mớ tóc vàng óng của mình.

Anh suýt nghẹt thở. Tôi phải đi moi cái hộp ra từ trong thùng rác, để chứng tỏ giá của nó thực sự không đắt chút nào, rồi hỏi anh có thấy gì khác không.

- Khác với cái gì kia chứ? Tôi chưa từng được ăn món trứng cá caviar lần nào.

- Em thì ăn rồi, người ta có gửi biếu đôi lần - tôi nói vì thích làm cho anh ghen tỵ. Nhưng thấy chẳng đáng giá đến thế.

Gisèle òa khóc nức nở - đúng là nó bị trầm uất từ dạo chồng bỏ. Nó không chịu nổi việc nhìn thấy đám trứng li ti này. Nó hình dung ra điều tệ nhất rằng người ta sẽ rạch bụng cá mẹ ra, một cá mẹ còn sống và lấy đi đàn con. Nó nhảy dựng lên, rồi với một sự hung bạo phi thường ném thẳng chiếc bánh kếp mặn phần mình qua cửa sổ. Tôi nín thở. Chồng tôi chỉ bảo:

- Lại thế nữa!

Tôi lao đến cửa sổ. Không trúng ai cả. Cái bánh kếp nằm sóng xoài trên một tấm kính chắn gió xe hơi.

Tôi không dám dọn ra món đầu bê đã chuẩn bị xong xuôi. Tôi nhanh chóng lấy trong ngăn đá tủ lạnh một món làm sẵn rồi cho hai người ăn chỗ bánh kếp còn lại với một mẩu patê, trong lúc đợi món kia được làm nóng trong lò vi sóng.

- Pate gì thế?  Gisèle hỏi.

Tôi suýt buột ra: patê thỏ, nhưng tôi ngưng kịp.

- Patê sạch ấy mà. Chẳng có gì trong ấy đâu.

- À vậy thì tớ yên tâm.

Nó ngấu nghiến ba chiếc bánh kẹp patê, thỉnh thoảng giật nảy người vì những cú nấc do bồn chồn. Nhưng chẳng phải do mấy món ăn của tôi. Ông chồng bỏ nó về sống ở nông thôn vì nó dị ứng với phấn hoa. Và tôi cảm thấy mình cũng phần nào có lỗi: nếu tôi không kết hôn thì giờ này nó vẫn còn độc thân. Nó sợ chúng tôi mất liên lạc với nhau đến mức cưới luôn anh trai của chồng tôi. Và bay giờ chính anh ấy là người nuôi con chó mà hai người đã có chung.

Cuối bữa, để phá vỡ không khí yên lặng, tôi thốt lên:

- Cậu có tin tức gì của anh ấy không?

- Chẳng có tin gì hết – Gisèle trả lời tôi giọng hung hăng.

Rồi nó quay qua chồng tôi:

- Còn anh?

Anh vừa lầm bầm vừa dốc nốt rượu ra chén:

- Cũng thế. Nhưng chuyện đó chẳng làm tôi ngạc nhiên.

Thế là Gisèle bùng nổ và như thường lệ tôi lại là người hứng chịu hết.

- Cậu đã khiến tớ làm điều ngu dại nhất đời này. Để được gì chứ? Hả? Tôi xin lỗi đã nói chuyện này trước mặt anh, Roger ạ, nhưng anh ta không bao giờ làm tình với tôi cho đúng cách. Đừng có nhìn tôi kiểu ấy, bạn ạ, với vẻ ngây thơ vờ vịt của anh! Rõ là anh không gặp phải loại chuyện kiểu này. Nhưng mà giữa hai đứa mình, tôi không muốn xới lại chuyện cũ đâu, Roger ạ, nhưng đứa ham tình dục nhất trong hai đứa chúng tôi đây…

- Ban nãy là patê thỏ đấy – tôi nói với nó với nhẹ nhàng.

Nó chạy vội vào toalét và chúng tôi được yên tĩnh trong mười phút.

- Em thấy cô ta có gợi tình không?

Tôi nhìn anh, ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên tôi nghe từ này từ miệng anh nói ra. Tôi đáp rằng tôi không thể đánh giá. Anh kết luận:

- Một mặt, anh thì luôn nghĩ rằng anh trai anh có một người đàn bà khác. Nhưng mặt khác nếu anh ấy mà có thì lẽ ra anh ấy đã phải kể cho anh rồi mới phải. Trước tới giờ hai anh em có chuyện gì chả tâm sự với nhau.

Anh xé một mẩu bánh mì nhìn tôi chòng chọc. Tôi hỏi:

- Còn em thì sao, anh thấy em thế nào?

Anh nhìn tôi một lúc lâu, miệng vẫn nhai nốt chỗ pho mát, và ngay lúc ấy tôi làm tiếc vì đã hỏi câu này. Tôi chỉ mong anh đừng có trả lời. Nhưng anh đã trả lời tôi, chậm rãi:

- Hoàn hảo.

Tôi muốn gào lên: tôi đã mút cái đó của một gã đàn ông bởi vì đậu phộng rơi xuống gầm bàn, anh vẫn thấy tôi hoàn hảo được sao? Nhưng tôi không nói gì cả: tôi cười ngờ nghệch, khiêm nhường đi thu dọn bát đĩa. Gisèle quay trở lại ngồi vào bàn, bên tay chống trên trán vẫn đeo nguyên một chiếc găng tay vệ sinh ẩm ướt. Nó xin tôi bỏ qua chuyện ban nãy: thuốc chống trầm cảm khiến nó lúc nào cũng hung hãn, trong hướng dẫn sử dụng có nói đến tác dụng phụ này. Nó nói thêm giọng phẫn uất:

- Cũng chẳng cần quái gì đọc mấy dòng chỉ dẫn đó nữa: tác dụng phụ nào tớ chả lãnh đủ.

- Chuyện patê thỏ ban nãy là tớ đùa thôi, tôi nhẹ nhàng bảo với nó.

- Đừng có nói với tớ là tới nôn vô ích đấy.

Tôi đặt kem xuống bàn, và nó lại khóc nức lên khi nhìn thấy món tráng miệng ưa thích. Vị va-ni nhân quả hạnh. Và tôi nhẹ nhõm hẳn, như thể nó đang khóc thay cho tôi. Cái từ “hoàn hảo” không thể nuốt trôi đang lan dần lên chẹn ngang cổ họng. “Hoàn hảo” là sao? Không có đâu. Đó là điều ở tôi khiến anh khoái trá. Và đó cũng chính là điều mà sau này anh ấy lôi ra trách cứ tôi vì thấy quá chán.

Anh bật tivi lên và ngay sau đó lại ngủ thiếp đi. Càng lúc càng hay như thế, nhưng tôi không nói được gì: chính tôi mua tặng anh chiếc tivi mới hồi năm ngoái. Loại tivi mà họ mệnh danh là “rạp chiếu bóng tại gia”. Chỉ riêng cái tên thôi cũng thấy thần diệu rồi. Không phải lao ra đường xếp hàng vào rạp giải trí nữa: giấc mơ hình ảnh đúng bằng người thật chiếm lĩnh từng nếp nhà. Đó là món quà tôi tặng anh nhân dịp kỷ niệm ngày cưới.

Mang cả Hollywood về đặt ngay trong nhà cho anh, chuyện ấy khiến tôi phải hy sinh món tiền tiết kiệm mua nhà. Năm nay thì tôi chưa có dự định gì cả. Sao phải tặng quà khi chẳng còn gì mà kỷ niệm nữa?

Máy rửa chén bị trục trặc. Trước khi rửa tôi đã mất mười phút đi tìm đôi găng cao su để giữ nguyên vẹn lớp thuốc sơn móng của Gisèle. Nhưng không tìm ra nên nó chễm chệ trên chiếc ghế đẩu và tán chuyện cùng tôi đang rửa chén dĩa. Chúng tôi nói về cuộc sống của Gisèle, về con chó đi ra đi không thèm nhìn Gisèle đến một lần, về công việc khiến nó càng hãi hùng phải tận mặt chứng kiến những ổ áp-xe, những viêm tủy răng, viêm lợi, những mặt người nhớn nhác, sưng vù, méo mó, nó thấy mình cũng đâm thành quái gở. Rồi lộn sang chuyện nó nuôi móng tay dài đến mức không dọn giường được nhưng nó không muốn cắt ngắn đi, trong trường hợp gặp gỡ một gã đàn ông. Bắt gặp vẻ bối rối của tôi, nó thêm rằng nó sẽ cào lưng hắn đến bật máu, và có khi còn hơn thế nữa: hắn phải lãnh đủ cho tất cả những gã khác, những gã đã không xuất hiện trước đó.

Đúng lúc ấy tôi làm bể một cái ly và bị đứt tay khi thu dọn những mảnh vỡ. Tôi thoáng mỉm cười lén lút khi nhìn thấy máu đang chảy ra. Tôi như thấy khoảng lưng của một gã không quen dưới móng vuốt báo thù của Gisèle.

Còn tôi, tôi sẽ làm gì với tấm lưng của một kẻ không quen đây?

Tôi đưa ngón tay vào dưới vòi nước lạnh mất một lúc lâu nhưng máu không ngừng tuôn. Gisèle, nãy giờ vẫn vắt vẻo trên ghế, thở hắt ra.

- Chẳng biết cầm máu gì cả! Một ngày nào đó, cậu sẽ vắt kiệt máu đi như bọn gà bị cắt tiết ấy! Cậu làm xét nghiệm rồi hả? Này có chuyện gì nghiêm trọng thì phải báo tớ biết đấy, hiểu ko?

- Dĩ nhiên.

Tôi đã muốn xiết bao được như trước kia, tâm sự cùng nó những bí mật thầm kín nhất, nhưng kể từ khi chồng bỏ giọng điệu của nó nghe không có vẻ sẵn sàng chia sẻ chút nào. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy nghẹt thở bởi những chuyện không thể dốc bầu tâm sự cùng nó: những người đàn bà tóc đen dài trong những tạp chí dành cho nam giới, bức tranh của Kandinsky, những hạt đậu phộng dưới gầm bàn… Tôi sẽ chỉ khiến nó phát ghen lên thôi. Tôi ra khỏi bếp bảo là đi bôi thuốc sát trùng cho vết đứt. Trong khoảng năm phút, hối hận vì đã bỏ mặc nó ngồi một mình trong bếp, tôi dừng bước sau cánh cửa, nghe ngóng xem nó đang làm gì. Nhưng không có lấy một tiếng động nhỏ. Thế là tôi bước vào. Nó vẫn ngồi nguyên trên ghế, mắt nhìn chòng chọc những mảnh vụn thủy tinh. Vẻ mặt xúc động. Con sư tử cái nuôi nhốt trong chuồng mất đi người thuần dưỡng. Chính vì vẻ mặt ấy mà nó trở thành bạn tôi, từ ngày ở chung trong ký túc. Dù nó làm gì đi nữa, luôn có một điều gì ở nó khiến tôi ao ước ôm gọn nó vào lòng. Một vẻ đơn độc hối lỗi được che giấu dưới vẻ ngoài hiếu chiến. Tôi thu nhặt mảnh thủy tinh vỡ.

- Còn sót mấy mảnh dưới đây này, nó vừa bảo tôi vừa nhảy khỏi ghế.

Tôi nhìn chân nó.

- Bây giờ cậu còn đi cả tất da chân cơ đấy?

- Thì cũng đã tóm được gã nào đâu!

Tôi tiễn nó ra cửa, và trước khi quay đi nó hôn tạm biệt tôi nói thầm:

- Dạo này trông cậu xinh ra đấy.

Mong muốn kể với nó mọi chuyện lại bùng lên, nhưng nó đã nói thêm:

- Rõ là cậu không cô đơn có khác.

Nó liếc nhìn chồng tôi vẫn đang ngủ trước màn hình vô tuyến rồi thầm thì như thể đang bỏ qua cho anh chuyện gì:

- Thôi, đi mà đánh thức lão ấy dậy. Chắc không phải anh trai lão ngủ với tớ ở ngoại ô rồi. Với lại lão kia không bỏ rơi tớ vì một con đàn bà khác. Lão chỉ bỏ đi với mỗi con chó thôi. Cậu mà biết, đùng một cái, đời tự dưng…

Nó không nói hết câu để thở dài đánh thượt và cánh tay buông thõng xuống.

- Tớ hiểu…

- Cậu làm sao hiểu được! Cứ đợi khi chuyện ấy xảy ra với cậu xem.

Nó vỗ vỗ lên má tôi, trước khi bước ra hành lang.

Tôi trèo lên ghế bành. Thong thả đưa tay cào nhẹ dọc lưng chồng tôi.

Anh giật nảy mình thức giấc. Anh buông rơi điều khiển tivi rồi nhảy dựng lên:

- Cô làm sao thế?

- Không sao cả…

- Cô muốn nói chuyện gì hay sao?

- Không, em chỉ muốn âu yếm anh chút thôi…

Anh cởi áo sơ-mi ra. Anh đến trước gương và soi ra phía lưng.

- Tôi đi ngủ, cô nhớ tắt điện đấy.

Tôi nhìn anh đi khỏi rồi dọn dẹp lại nhà bếp. Cuộc sống vợ chồng cứ như vậy thôi sao?  Không nhìn thấy ai khác nữa vì anh ở đó rồi. Không chinh phục nữa, không quan tâm nữa, không mạo hiểm nữa, không dối trá nữa, không hứa hẹn nữa… Dọn đến sống chung với nhau, đấy là ước mơ cả đời tôi từ tấm bé. Hiển nhiên là tôi không có ai để so sánh: chưa bao giờ có người đàn ông sống chung một nhà, hay ghé qua thăm, nhưng những người tình của mẹ không thế, họ lịch sự và nụ cười thường trực trên môi, vì họ không biết tìm các thứ ở đâu. Và cần phải tỏ ra đáng mến với cô bé con. Một cái xoa đầu, hỏi han chuyện trường lớp, khen ngợi đôi bím tóc. Chính tôi là người ra mở cửa, cũng chính tôi là người khép cửa. Thế là chuyện thường thôi, vì tôi nằm ngủ ngay lối vào. Phòng ăn cũng có thể dùng làm phòng ngủ cho tôi nhưng với mẹ phòng ăn là nơi thiêng liêng. Mặc dù bà chỉ sử dụng đến phòng ăn vào ngày chủ nhật. Cho tới lúc dọn vào ký túc xá tôi vẫn ngủ trên chiếc giường ban ngày giả làm ghế tựa, búp bê, gấu cùng cặp sách của tôi được giấu trong hốc tủ chứa máy hút bụi để che mắt mấy bà bạn của mẹ thường đến chơi bài vào buổi chiều. Bà muốn họ tin là nhà vẫn còn một phòng nữa. “ Phòng con bé con”, ở cuối hành lang: một cánh cửa đóng kín bưng chỉ đủ che công tơ khí đốt. Còn tôi vẫn ngủ trong phòng đợi. Mẹ không tiếp nhiều khách, ngoài hội mấy bà đến chơi bài và hội vũ công một đêm mà tôi vẫn ra mở cửa cho họ nhưng tôi vẫn đợi. Và bây giờ thì tôi cũng tiếp tục làm như vậy. Sau chồng tôi, tôi cũng không nghĩ lại có thêm ai khác. Cũng có thể lỗi là do tôi. Tôi không đủ kinh nghiệm sống, tôi không bày tỏ những suy nghĩ cũng như mong muốn bản thân. Thường trực nỗi lo sợ không còn được yêu thương nữa nếu tôi dám bước ra khỏi vỏ bọc của mình. Tất cả những gì tạo nên tôi của ngày hôm nay, vẫn chỉ là một cô bé con của ngày xưa thường chạy ra mở cửa. Nhưng mở cho ai?

« Lùi
Tiến »