Khi tôi tỉnh lại trong bệnh viện, anh đang ngồi gần tôi. Tôi thì thầm:
- Anh đã cứu em… Tình yêu của em… Anh đã nhảy xuống.
Anh yên lặng một lát, rồi nói với tôi giọng dửng dưng:
- Không, là một người làm việc trên xà lan. Tôi đứng trông bộ tóc giả nổi bập bềnh, trôi theo dòng nước… Cô thì sống. Còn cô ấy chết rồi.
Tôi mỉm cười, vừa tổn thương vừa hạnh phúc. Người kia không tồn tại vô ích. Cô ta biến đi trả lại chồng tôi cho tôi, anh đã biến đổi sau khi giúp tôi trở thành người đàn bà anh cần. Mọi chuyện giữa chúng tôi sẽ khác đi. Một khởi đầu mới.
- Roger… người đàn bà đó, chính là em mà.
Anh nhìn tôi nghiến chặt răng, nước mắt trào ra, rồi cúi đầu.
- Thế đấy, tôi không bao giờ tha thứ cho cô chuyện này.
Rồi anh ra đi.
HẾT