Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Khi quay về, ki-ốt vẫn đóng cửa. Tôi không thể tin nổi. Roger vẫn ở nhà bố mẹ, anh để tôi xoay xở một mình. Thậm chí anh không nghĩ là tôi sẽ phải cùng lúc lo liệu mọi việc: chuyển cữu, đám tang và cả ki-ốt?

Tôi lao về nhà. Tôi thấy anh đứng trong bếp, đang nhìn cửa quay của máy giặt. Tôi bảo:

- Anh đang giặt quần áo đấy à?

Tôi hết sức ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên anh giặt quần áo kể từ khi chúng tôi quen nhau. Anh giải thích không muốn nằm trên chăn nệm tỏa mùi hương án. Tôi đứng sững, không thể cất nổi câu hỏi đang gặm mòn tôi: anh có dùng nước xả không?

- Ừ, tôi ra mở quầy. Tối nay chúng ta cần phải nói chuyện.

Anh đi vòng qua tôi để ra khỏi bếp.

- Roger?

Anh quay lại. Tôi nuốt nước miếng, tập trung hết can đảm.

- Gì thế?

- Anh cho Soupline vào rồi chứ?

- Rồi sao, chuyện gì nữa đây?

Anh đóng sập cửa ra vào và tôi vẫn đứng trân người, không biết liệu thái độ gây gổ của anh là do tấm trải giường của Henriette hay vì phát hiện ra cái túi nhựa.

Tôi giấu người đàn bà trong mộng của anh ở góc tủ trong cùng, sau lọ nước xả.

Tôi chạy ra cửa. Tôi đuổi kịp anh ở hành lang, đúng lúc anh bước vào thang máy.

- Roger, anh định nói với em chuyện gì vậy?

- Để tối nay.

- Tại sao không phải bây giờ? Anh đâu có vội.

Anh do dự, rồi anh lắc đầu, không bước vào thang máy nữa. Anh quay lại bếp, rót một cốc nước. Anh uống ba lần thì hết cốc nước, tập trung tư tưởng vào bồn rửa bát, rồi quay ra phía tôi. Anh hít một hơi, hai cánh tay đu đưa như thể sắp nhấc một chồng báo lên rồi ngồi xuống.

- Thế cũng tốt. Chúng ta nói chuyện.

Tôi chậm rãi mang ghế đặt đối diện anh ta. Tiếng máy giặt trở lại quay trong yên lặng.

- Có chuyện đó từ khi nào, Nina?

Gáy tôi giần giật. Tôi cố gắng chêm vào câu hỏi “Chuyện gì kia? “ của mình vẻ ngạc nhiên hơn là lo sợ.

- Cô biết rõ tôi định nói gì mà. Có chuyện đó từ khi nào?

- Nhưng là chuyện gì kia?

- Chuyện anh tôi và cô.

Miệng tôi há hốc.

- Không phải chối: tôi không mù đâu. Tôi thấy rõ là cô thay đổi. Cô cạo lông thành hình trái tim, lấy kéo cắt áo ngủ, cô muốn dùng khẩu dâm với tôi, cô hỏi chuyện cực khoái… Anh ta đã dạy cô biết những thứ đó phải không? Cô còn muốn cho anh em tôi cùng hưởng chắc?

Tôi không biết xử trí ra sao nên chỉ phản đối gọi là, như thể anh đang phóng đại mọi việc.

- Tôi bảo rồi, cô không phải chối! Hôm giúp anh ta dọn nhà tôi đã thấy cái váy màu xanh của cô trong đống quần áo của anh ta. Cô sẽ trả lời chuyện này thế nào? Rằng cô cho Gisèle mượn cái váy ấy và anh ta quên không mang trả cô ta khi bỏ nhau chứ gì? Anh ta bảo tôi thế đấy.

Tôi khoát tay: anh không cho tôi nói. Anh cao giọng để tôi không thể cắt ngang.

Anh trai tôi và tôi chưa bao giờ lừa dối nhau chuyện gì! Chỉ tại cô! Đừng có nhìn tôi như thế! Anh ta cũng có vẻ vô tội, bực mình, đạo đức giả như thế đấy… Các người làm tôi ghê tởm! Chuyến có từ khi nào? Hả? Nói đi!

Tôi ngập ngừng một lát, như thể sắp nói ra một ngày nào đó, rồi tôi đáp:

- Em không biết tại sao anh lại nghĩ ra chuyện đó, nhưng em xin thề em không ngoại tình với anh trai anh!

Giọng thành thật của tôi làm anh chưng hửng, rồi anh nhún vai, cười khẩy, mắt buồn buồn.

- Chuyện kết thúc rồi, phải không? Cô làm anh ta ly dị vợ, rồi cô cũng bỏ mặc anh ta, chẳng gì hết ngoài thú vui phá hoại. Nhưng cô là ai chứ Nina? Cô là ai?

Tiếng vắt quần áo khiến tôi giật nảy mình. Tôi đứng dậy, bước tới để ôm anh, anh xô ghế, đẩy tôi ra, quay lưng về phía tôi. Mắt nhìn ra cửa sổ, tay đút túi, anh liệt kê tất cả những chi tiết trong thái độ cư xử của tôi giúp anh phát hiện ra cái anh gọi là “tổ con chuồn chuồn” này, còn tôi không nhận ra gì hết ở những suy luật anh gán cho tôi, như thể từ vài tuần nay anh sống với một người đàn bà khác. Tôi cố tự nhủ rằng anh tìm cách biện hộ cho việc anh bị một cô gái người Hoa hấp dẫn và muốn bỏ tôi cũng vô ích, tôi bàng hoàng bởi bỗi đau chịu đựng tích tụ trong những im lặng của anh, những quan sát, suy diễn của anh. Tôi cứ đinh ninh anh không quan tâm đến tôi nữa…Thế mà anh ghi nhớ từng lời chữ, từng ánh nhìn, từng cử chỉ từ đó anh suy diễn ra đủ thứ.

Đợi anh nói xong, tôi dẫn anh đến điện thoại, đưa anh máy không dây, còn tôi gọi cho anh trai anh vào máy cố định. Trong năm phút, Roger nghe chúng tôi cùng thề, cam đoan chúng tôi vô tội và người này hoàn toàn dửng dưng với người kia.

Anh kết luận:

- Vậy thì tôi là thằng ngu à?

Rồi dập máy. Anh loạng choạng buông mình xuống ghế dài. Anh tin chúng tôi, lòng nhẹ nhõm nhưng trống trải.

- Tại sao cô lại như vậy với tôi nếu quả thật giữa hai người không có chuyện gì?

Tôi ngồi xệp xuống đất trước mặt anh, vòng tay ôm đầu gối anh. Tôi dịu dàng bảo anh là anh cũng không như trước nữa, nhưng chúng tôi có quyền thay đổi, tiến hóa, mà không nhất thiết có nguy cơ mất nhau…

- Bởi vì chúng ta đã không có con, vậy thôi.

Tôi nuốt nước miếng. Anh nói theo thì quá khứ với vẻ tự nhiên không hề suy xét khiến tôi đau đớn. Tôi suýt nữa nói anh biết bí mật nhỏ của tôi, lý do khiến tôi có lẽ không thể mang thai, nhưng anh bất thần đứng dậy, vẻ mặt bướng bỉnh:

- Có lẽ chúng ta không được sinh ra để sống với nhau, vậy đấy.

Tôi ngăn anh lại. Tôi nói nếu anh đồng ý, ngay ngày mai, chúng tôi sẽ cùng đến bệnh viện khám, để xem có phải điều trị không. Việc đó sẽ giúp chúng tôi có một mục đích. Và tôi hoàn toàn chân thành. Tôi biết rằng nếu anh cũng như tôi, muốn có con, thì đứa trẻ sẽ ra đời và sẽ cứu chúng tôi.

Anh nhìn tôi buồn bã, nhẫn nhục nói:

- Anh nói với em về tình yêu, em lại trả lời anh bằng bệnh viện.

Rồi anh nhìn đồng hồ. Tiến vài bước về phía cửa, anh quay lại:

- Anh xin lỗi, chuyện anh trai anh. Nhưng mặt khác, em thấy đấy, lẽ ra chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều. Anh không chịu nổi những lời nói dối. Nhưng không hiểu được thì anh càng không thể chịu đựng nổi… Đã là một đôi thì phải rõ ràng… nếu không thì chẳng có ý nghĩa gì nữa… ở chỗ này thì chúng ta không còn là một đôi nữa… và anh không thể…

Tôi để mặc cánh cửa khép lại. Còn làm gì hơn được nữa? Bảo những mối ngờ vực của anh là đúng chăng?T hú nhận về ngài Jean và vị chính khách chăng?

Có lẽ đổi lại anh sẽ thú nhận về cô gái người Hoa. Có lẽ anh sẽ thêm thắt, bịa ra một cuộc dan díu thật sự, để chúng tôi không nợ gì nhau, và thế là mọi chuyện giữa chúng tôi lại có thể được. Chúng tôi sẽ đi tiếp, thêm số hành lý nọ, nhưng sẽ vẫn là con đường đó. Đường của chúng tôi.

Đó là cái mà tôi muốn chăng?

« Lùi
Tiến »