Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Ở nhà, chẳng có gì thay đổi. Chồng tôi thức giấc lúc năm giờ kém ba phút. Đúng năm giờ chúng tôi đã làm tình. Vậy nên anh tươi tỉnh ra khỏi giường. Tôi cũng thấy hài lòng cho anh. Nhưng xiết bao thất vọng. Bốn ngày rồi mà anh thậm chí không nhận ra tôi đã cạo lông ở phía bụng dưới để tạo thành hình trái tim giống như trong tạp chí.

Rồi bỗng nhiên ngày thứ ba ấy sau khi anh đi khỏi nhà được mười lăm phút tôi mới phát hiện ra: không phải anh thờ ơ mà do bóng tối. Cứ làm tình trong bóng tối thì chả trách anh không thấy gì hết.

Tôi liền chạy theo để chỉ cho anh thấy điều bất ngờ tôi dành cho anh, anh nhất định phải thấy nó, ngay lập tức, nhưng một chiếc xe đã quệt phải tôi. Tôi bổ nhào xuống đường. Người lái xe dừng lại. Chuyện này có vẻ hiếm khi xảy ra, nhất là trên phần đường dành cho người đi bộ. Chỉ có hài người chúng tôi trong con phố hẻo lánh này. Tôi vẫn nhắm nghiền mắt. Chưa bao giờ tôi nằm dài ra như thế này, ngay giữa Paris, váy tốc lên. Anh ta cuối xuống, xoay người tôi lại gọi “Này cô!” bằng một giọng lo lắng. Tôi ngay lập tức nín thở. Tôi sợ và cùng lúc thấy bối rối. Tôi đang mặc một chiếc quần lót màu tím hoa cà chất liệu đăng ten mà tôi bắt chước theo tạp chí Marie Claire, không dự định mặc nó trong một tai nạn giao thông trên đường phố. Tôi nghe anh ta hít một hơi thật sau. Rồi anh ta áp sát miệng vào miệng tôi. Cái miệng ấm nóng, tỏa mùi cà phê cùng mùi mứt cam. Nãy giờ tôi vẫn nhắm mắt. Anh ta trông thế nào không quan trọng. Tôi nhớ đến những người đàn bà mặc đồ đen bó sát, và tôi cắn đôi môi còn đọng vị bữa sáng của anh ta. Anh ta đứng bật dậy:

- Đồ đĩ! Điên hả?

Tôi mở mắt ra. Với cái nhìn của tôi, tất cả trở về thực tại. Tôi đứng dậy, vuốt áo cho thẳng thớm và tôi đi khỏi nơi đó không hề xin lỗi. Tôi chẳng cảm ơn anh ta về cà phê hay các chuyện còn lại.

Tôi chỉ thèm có một chuyện: nằm xoài ra đất, để xem liệu tôi có cảm thấy rạo rực như vậy nữa hay không, nhưng tôi đã kịp soi mình qua tấm kính của tiệm bánh mì: dưới mắt phải tôi xuất hiện một vết bầm to tướng, vậy nên tôi muốn hoãn việc lăn ra đất lần nữa một thời gian.

Khi đến ki-ốt, tôi bảo chồng rằng mình bị ngã bằng một giọng lạ lẫm và đầy ẩn ý. Anh chỉ cằn nhằn:

- Lần sau nhớ phải cẩn thận. Sao em vụng thế không biết…

Và chuyện dừng ở đó.

Tôi sắp bảo cho anh biết điều bất ngờ của tôi nhưng anh lại đi uống bia. Tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch với hình trái tim giữa hai đùi.

Vài ngày sau, vết bầm của tôi chuyển hẳn sang màu vàng với một chấm đỏ nổi lên ở giữa. Hệt như một bức họa của Kandisky. Không phải tôi thấy giống mà là một khách hàng mới. Ông nhìn tôi cười bảo: cô giống tác phẩm của Kandinsky, và ông đưa tôi tờ năm mươi euro. Trả tiền báo. Đây là lần đầu tiên một người không quen biết mỉm cười với tôi khi đưa cho tôi năm mươi euro. Tôi nhẩm đến ba lần khi thối lại tiền. Tối đến, tôi tra từ điểm để xem vết bầm của tôi giống cái gì. Kandinsky là một họa sĩ gốc Nga đã nhập quốc tịch Đức, rồi Pháp. Ông ta là cha đẻ của phái trừu tượng. Sau khi đã xem một trong những tác phẩm của ông ta, tôi lấy kéo cắt tơi tả chiếc áo ngủ của mình, bới tung tóc lên, rồi bước vào phòng ngủ, hiên ngang như tượng Nữ thần Tự do, để trườn mình vào chăn nằm cạnh chồng tôi, anh chỉ tay vào mắt tôi và nói một câu gọn lỏn:

- Hy vọng không ai nghĩ là tại anh khiến em ra nông nỗi này!

- Đồ tự phụ, tôi thầm rủa, quay lưng lại.

Thật lạ lùng, đó không phải giọng tôi thường ngày. Cái giọng trầm khàn, bỡn cợt, thách thức… Cái giọng đến từ chiếc áo ngủ, từ vết bầm… hay từ ánh mắt nhìn của người đàn ông mà với ông tôi giống như một bức tranh?

Chồng tôi đi vắng tám ngày tới giúp anh trai chuyển nhà. Anh trai của chồng tôi vừa chia tay với Gisèle và quyết định chuyển về sống ở nông thôn. Vậy nên, một một mình tôi xoay xở với quầy báo như một con lừa. Thành ra một ngày làm việc mười lăm tiếng nhưng không sao, tôi mệt tới mức thời gian cũng nhanh hơn. Người đàn ông với nụ cười năm mươi euro hôm nào cũng ghé lại mua báo với tờ bạc chẵn của mình. Thường vào buổi tối, khi trời đã tối hẳn. Ông hỏi thăm tôi về vết bầm. Ông thấy nó dần biến mất. Thậm chí một lần ông còn muốn chạm tay vào nó. Tôi vừa cười vừa phát nhẹ vào tay ông. Hôm đó, ông mỉm cười với tôi theo cách mà rốt cuộc tôi nhận lời đi uống một ly, mặc dù đã thấm mệt. Hay chính vì mệt cũng nên. Tôi chỉ muốn một ly nước cà chua ép. Rượu cay thì tôi rất thích, nó có vị cay, đậm đà, nhưng chồng tôi phản đối nên đây chính là dịp để thử. Ông gọi cho tôi một ly Bloody - Mary, bằng một giọng khiến tôi phải đi vào toa lét lẩm nhẩm một mình trước gương:

- Bloody - Mary, Bloody – Mary, Bloody – Mary…

Các âm tiết ấy làm tôi phấn khích đến không thể tin nổi. Giống như hồi mười lăm tuổi ở ký túc xá, mỗi lần tôi nhắc đến “đức Chúa cao vời”. Nhưng cảm xúc ẩn chứa trong các từ đó thật kỳ lạ, không liên quan gì đến ý nghĩa của chúng.

Khi tôi trở lại bàn, ly Bloody – Mary của tôi đã để cạnh ly của ông. Trên bàn đầy những quả oliu màu đen và xanh, và cả những hạt đậu phộng bày trong chiếc đãi bạc, bày cạnh mọt chiếc đèn nến đã được thắp lên. Tôi chưa bao giờ thấy một quán bar nào sang trọng đến thế. Trong những cuốn tạp chí của tôi cũng không thấy nói đến. Biển hiệu nhỏ đến mức người qua lại không thể nhận ra. Ông mời tôi một điếu thuốc, tôi bảo tôi không hút.

- Chỉ một điếu thôi. Thử đi. Tôi tên Jean.

Và lần đầu tiên trong đời tôi nuốt khói của một điếu thuốc dài màu trắng, đầu mạ vàng và tôi lấy làm thích thú. Ông đưa tôi ly Bloody – Mary.

Chúc mừng cô. Tôi không biết rõ nên trả lời sao. – “ Mừng cho ông nữa”, “Nâng ly nào” hay “Chúc sức khỏe” ?  – Và tôi cũng đang vướng víu với điếu thuốc trong một tay và tay kia cầm ly rượu nên tôi nuốt ngụm khói thứ hai, tôi nhấm nháp rượu với vẻ bí hiểm, và tôi phát ho vì rượu và thuốc đều rất nặng. Điếu thuốc rơi vào trong áo sơ mi của tôi. Tôi há hốc miệng nhưng không dám hét lên trong quán bar êm dịu này. Không nói một lời, ông nhìn tôi luồn tay vào trong áo lót rút ra điếu thuốc mà đầu thuốc cháy dở đã gặm nham nhỏ lớp đăng ten trắng. Tôi bảo tôi không sao hết. Để nói qua chuyện khác, tôi hỏi ông tại sao loại cốc-tai này lại có tên như vậy. Ông trả lời không rõ, có thể là tên bà hoàng Mary Tudor hay đúng ra là phu nhân một ngài đại sứ Nga Xô viết tại Luân Đôn, và vì trong Bloody – Marie có vốt-ka. Vì đầu óc quay cuồng của tôi đã ăn ô - liu cả hạt. Tôi nhất định không nhè hạt và trước mặt ông, tôi cũng không thể lùa tay vào trong miệng được. Chắc là do vậy mà ông nghĩ tôi đói. Ông hỏi tôi liệu có thích món lưng cá hồi không. Tôi đáp:

- Ồ có chứ.

- Thế còn món bánh Pirojkis?

- Cũng hay.

- Còn trứng cá hồi muối thì sao nào?

- Tôi mê lắm đấy.

- Thật không may là ở đây người ta lại không chế biến món đó.

Ông gọi món. Tôi cảm thấy bồn chồn, phấn khích vì tất cả những món tôi chưa từng nếm qua ấy. Ông nói với tôi về Saint – Pétersbourg. Ông kể về phong cảnh, các viện bảo tàng, những buổi hoàng hôn trên mặt băng, và món trứng cá hồi múc ra trong nhữung chiếc muôi làm từ bạc, còn tôi nghe văng vẳng trong đầu mình: Bloody - Mary cao vời. Một trong những ngọn nến bắt đầu ngả xuống và tôi chưa muốn dựng thẳng nó lên, nhưng vì tôi chưa uống rượu mạnh bao giờ nên tôi lại làm đậu phộng rơi tung tóe. Thật may, chúng tôi ngồi hơi tách riêng ra, trong góc xéo. Nếu không tôi đã không thể bò xuống gầm bàn để nhặt chúng lên. Ông nghiêng người xuống để giúp tôi, ông cầm tay tôi, bằng một cử chỉ rất tự nhiên, áp nó vào giữa hai đùi mình, trên hàng khuy quần âu của ông. Tôi hơi lấy làm ngạc nhiên: chồng tôi chỉ bận loại quần có khóa kéo kim loại. Cô phục vụ mang món đã gọi ra, và ông che mặt tôi bằng khăn ăn. Khi cô ta rời bước, khuy quần ngài Jean đã được cởi tung ra rồi, và tôi, lần đầu tiên trong đời, tôi quỳ trước một người đàn ông tin tưởng trông chờ vào cái miệng của tôi, vào những chiếc răng sắc nhọn của tôi.

Xong xuôi, tôi leo lên dùng bữa tối.

Cầu cho tên người được thánh hiển, cầu cho quyền năng của người đến…

µ

Phải chăng tất cả đàn ông đều thích trò đó, ngoại trừ chồng tôi? Ngay lúc anh trở về tôi muốn thử làm như thế với anh nhưng anh nhấc đầu tôi lên và bảo tôi rằng chúng tôi đã kết hôn rồi, với một giọng đầy trách cứ. Anh có ý gì đây? Rằng nếu là một người đàn bà khác, không phải tôi thì trò đó mới khiến anh thích thú chăng? Lẽ ra tôi nên hỏi ý kiến ngài Jean nhưng từ sau buổi tối của ly Bloody - Mary ấy tôi không gặp lại ông nữa. Ông hẳn đã mua báo nơi khác rồi. Có lẽ tôi đã khiến ông thất vọng. Hoặc giả ông đi một vòng cho kỳ hết ba trăm năm mươi điểm bán trong nội thành Paris. Niềm hoang tưởng của ông, đó là các cô gái đứng sau quầy báo chắc?

- Em làm sao vậy? Chồng tôi nói tiếp bằng một giọng nghiêm trọng. Làm như bây giờ không thích à?

- Có, có chứ, tôi thì thầm.

Nhưng tôi nói dối. Tôi những muốn kể anh nghe câu chuyện những hạt đậu phộng, nói anh biết rằng bây giờ tôi đã thành thạo hơn - giống như những người đàn bà trong tạp chí - và điều đó khiến tôi thỏa mãn vô cùng. Nhưng tôi không dám. Tôi sợ anh sẽ phản ứng, sợ anh sẽ không chấp nhận. Tôi luôn sợ rằng người ta sẽ ruồng bỏ tôi khi tôi không ưng thuận. Đấy là một trong những lý do tôi không bao giờ nói trái ý mẹ. Ngoài ra cũng chẳng nói trái ý ai khác. Vậy nên, để bù lại, tôi quyết định không dùng keo xịt nữa. Tôi bắt đầu cuộc sống ngầm của mình, và nó trồi dần lên. Mái tóc tôi gội kỹ lưỡng với dầu cúc cam dần trở nên vàng óng hơn, tôi xới nhẹ tóc lên như trong quảng cáo L’Oréal trong cuốn tạp chí Gala. Tôi tự nhủ: mình là một người khác. Tôi mua phấn má rồi bạ chỗ nào cũng giậm phấn. Và những gã đàn ông bắt đầu khen tôi da dẻ hồng hào. Tôi thì thấy bản thân tôi chả là gì cả, nhưng những lời khen của họ làm tôi cảm thấy dễ chịu. Tôi dạn dĩ hẳn lên. Tôi chuốt mascara lên đôi lông mi dài cho giống nữ hoàng Néfertiti trong tờ Historia. Chồng tôi không nhận ra bất cứ sự thay đổi nào. Nên tôi tiếp tục đánh mắt màu ngọc lam cho giống một nữ bộ trưởng xuất hiện trong Madame Figaro. Từ khi có thêm màu ngọc lam tôi thấy đàn ông dừng lại chọn mua báo lâu hơn. Họ tán gẫu với tôi chuyện dông dài, và nhất là những kỳ nghỉ cuối tuần dài đằng đẵng và cô đơn ở Paris, trong lúc các bà vợ đi làm 35 tiếng một tuần, đang tiêu khiển bằng cách hít thở không khí trong lành ngoài biển hay nơi đồng nội. Tôi nghe họ nói, và họ không mảy may tơ tưởng rằng có thể hôn lên miệng tôi, rất lâu, rất cuồng nhiệt, không ngơi dù chỉ giây lát để thở khí trời mà chỉ thở không khí hoan lạc. Mặc họ vậy.

Một ngày nọ, ki-ốt ở vị trí xa hơn một chút, dãy phố đối diện, bên có ánh nắng mặt trời, tìm người để nhượng lại. Người phát hành bên đó về hưu. Thật may ông ta làm phát hành cấp độ hai, giống như chúng tôi, nghĩa là chúng tôi có thể dàn xếp với đồng nghiệp ở gần nhất để có thể đi nghỉ. Chồng tôi không muốn làm phát hành cấp độ một vì không được đóng quầy. Nhưng bên hứng sáng sẽ thay đổi tất cả: năm phần trăm doanh thu tăng thêm. Không chần chừ, chúng tôi dọn qua bên đó. Chồng tôi bảo tôi, giọng nghe hơi kỳ lạ:

- Cứ như vậy thì em còn lãi thêm làn da rám nắng ấy chứ…

Và câu nói ấy làm tôi thấy hơi lúng túng, tôi cảm thấy phần tối trong tôi lớn dần từng ngày. Làn da rám nắng sẽ là một lớp ngụy trang cho tôi.

Thoạt tiên, khách hàng tới, tìm quầy chúng tôi ở dãy đối diện, rồi chúng tôi vẫy tay ra hiệu từ bên này đường sang bên kia đường như một đại gia đình rất mực hòa hợp, đã không sum họp từ vài tháng nay. Ừ thì tôi cũng chỉ giả định thế thôi vì gia đình tôi cũng chỉ có một mẹ một con. Một buổi tối kia, ngài Jean trở lại, nhưng tôi đang ngồi cùng chồng tôi: không, ông không mua báo nơi khác. Đơn giản là ông đi biện hộ cho thân chủ mãi ngoại tỉnh. Sau khi chúc mừng chúng tôi chuyển quầy sang dãy bên này, ông xin chồng tôi ra ơn làm một việc là chúng tôi sẽ giao tờ Le Monde đến văn phòng ông vào chiều thứ hai tới, ngay khi báo ra, để ông tiện theo dõi một bài liên quan đến phán quyết của tòa án. Tôi nhìn ông, người nóng ran lên, tôi nhắm mắt lại rồi không hiểu tại sao cắn luôn phải lưỡi lúc chồng tôi nhận lời: vợ tôi sẽ mang tới, sẵn lòng phục vụ ông thôi. Nhận lời vì khâm phục, chồng tôi bảo vậy khi ông đi khỏi. Ông Jean luôn chuyện trò với anh kiểu bình đẳng ngang hàng, đó ắt phải là một người rất tử tế. Chồng tôi còn muốn kết bạn với ông, vì không có bạn nào cả. Tôi thật lúng túng khi biết họ quen nhau. Không phải ăn năn hối hận mà là thất vọng. Tôi đã muốn biết bao giữ ngài Jean cho riêng mình mà thôi. Nhưng có điều này an ủi tôi đôi chút, đó là khi trả tiền báo cho chồng tôi, ông có đủ tiền lẻ.

« Lùi
Tiến »