Thứ hai, bốn giờ chiều.
Tôi nhấn chuông, ngạc nhiên thấy tim mình không hề đập nhanh hơn khi đứng bên tấm biển đề “Văn phòng luật sư”. Người ta dẫn tôi vào một phòng chờ, một người đàn ông và một người phụ nữ đang ngồi. Tôi ngồi xuống ghế. Hai lần cửa mở ra, tôi đứng bật dậy, nhưng đó không phải là ngài Jean. Cô thư ký liếc xéo cả ba người chúng tôi rồi ra hiệu cho người phụ nữ, bà liền đứng dậy đi theo cô. Cánh cửa khép lại. Khoảng mười phút sau, người đàn ông quay qua tôi:
- Tôi mượn cô tờ báo được chứ?
Người đàn ông có mùi dễ chịu, mái tóc không chê vào đâu được, quần áo sang trọng và một chiếc ca-vát sẫm màu. Tôi đưa ông tờ Le Monde. Ông ngồi lại gần tôi. Ông mở rộng tờ báo. Đôi tay ông thật đẹp. Ông cất giọng trầm bảo rằng luật về cấp và sử dụng nước chưa đâu vào đâu cả. Tôi hình dung lưng ông dưới áo sơ-mi sọc nhỏ, tôi nhớ đến Gisèle, đến móng tay của nó, và tôi lặng lẽ cười thầm. Ông quay sang tôi.
- Tôi làm cô mắc cười sao?
- Không, là chị dâu tôi. Chị ấy nuôi móng tay thật dài phòng khi gặp một người đàn ông.
- Cô ấy có lý đấy chứ, cẩn thận không bao giờ thừa, ông bảo tôi trước khi nói thêm vẻ chăm chú: nhưng móng tay cô lại rất ngắn.
- Vâng - tôi đáp với cái giọng của cô bé con dễ thương mà tôi rất ghét.
Nhưng thế mới đúng là tôi, ngay khi ai đó gây ấn tượng với tôi, tôi trở nên khô khan, hay hoàn hảo hay đúng hơn là “hoàn hảo” như lời chồng tôi nhận xét. Tôi hỏi ông:
- Ông bị cào có nhiều không?
- Giập cho tơi bời thì có. Công kích, bêu xấu, hạ uy tín… nhưng cào thì tôi nghĩ là không.
Vì tôi không dám hỏi ông những câu quá riêng tư, tôi liền hỏi cho có vẻ ở vị thế ngang hàng với ông:
- Ông đến đây lần đầu tiên phải không?
- Ồ không. Tôi đến thường xuyên ấy chứ. Môi trường làm việc của tôi có nhiều rủi ro lắm. Tôi lại không bỏ qua chuyện gì bao giờ. Cứ bị vu khống thì lại kiện ra tòa thôi.
Chưa thật chắc chắn nhưng tôi vẫn bảo ông làm vậy cũng phải. Một lát sau, tôi hỏi ông làm trong ngành nào.
Ông đứng dậy cười lịch thiệp hai tay bắt chéo.
- Trong ngành nào… Cô nhìn mặt tôi mà không đoán ra sao?
- Tôi không biết. Tôi nhìn thấy biết bao nhiêu là khuôn mặt.
Ông nhướn mày. Tôi nói rõ thêm:
- Xin lỗi ông. Ý tôi muốn nói tôi nhìn thấy nhiều khuôn mặt trên báo chí.
- Không sao đâu cô gái.
Tôi không sửa lại cách gọi cho đúng đối với người đã có chồng. Tôi tạm thời tháo nhẫn cưới vì chồng. Hay vì ngài Jean, tôi cũng không biết nữa. Giọng của người đàn ông này làm tôi bối rối. Tôi quên mất mình đến đây làm gì. Dù sao thì tôi cũng không nghĩ đến chuyện đó nữa. Ông ngồi sát bên tôi.
- Cô nhờ luật sư Altermann tư vấn lâu chưa?
- Không, tôi giao báo cho ông ấy thôi – tôi trả lời bằng một giọng nghiêm nghị.
Ông nhìn tôi chăm chú theo một kiểu khác. Có lẽ ông biết sở thích thầm kín của ngài luật sư. Hoặc giả ông cũng có những hoang tưởng tương tự. Ông trả lại tôi tờ Le Monde sau khi đã gấp lại cẩn thận. Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu. Ông để tay lên đùi tôi và vì thấy tôi không phản đối gì – tôi không bao giờ biết phản ứng thế nào – ông hôn lên môi tôi, như trước đến giờ chưa ai từng hôn. Rồi ông buông ra thì thầm:
- Xin cô thứ lỗi.
- Vì cái gì kia?
Vậy là ông liếc nhìn đồng hồ rồi nói rằng nếu tôi không thấy phiền thì cuộc hẹn của ông có thể dời lại hôm khác. Tôi bỏ lại tờ báo trên ghế rồi chúng tôi đi ra. Từ đó trở đi, mọi chuyện khác hoàn toàn. Tôi hình dung ra một quầy bar, một ly Bloody – Mary, có lẽ khoai tây chiên thay cho đậu phộng… Nhưng không. Đây đúng là một người nổi tiếng trong giới chính trị. Tôi không rõ lắm nhưng vờ như biết hết. Thậm chí còn nói là tôi có đi bỏ phiếu cho ông đỡ đau lòng. Thật may là trời mưa như trút. Vậy nên không ai có thể nhìn thấy chúng tôi bước lên xe ông, một chiếc xe dài màu xám kính đen. Chúng tôi ngồi trên xe đang chạy không nói với nhau một lời, tay ông vẫn đặt trên đùi tôi: chúng tôi giống như đang ngồi trong một bể cá bằng da. Xe chạy vào một phố nhỏ. Người tài xế mở cửa xe cho chúng tôi và xe lại quay ra. Chúng tôi bước vào một ngôi nhà như đang về nhà mình và ông hỏi lấy chìa khóa. Ông bảo tôi chờ một phút và người phụ nữ ca cẩm:
- Chả tha ai cả, kể cả trẻ vị thành niên.
Tôi còn khuya mới là trẻ vị thành niên, đơn giản là do tối quá, và tóc để xõa, và tôi cũng không quá béo, cũng chẳng có biến động to tát gì trong cuộc đời tôi nên tôi vẫn giữ được vẻ trẻ trung. Ông quay lại ngay, nắm lấy tay tôi và chúng tôi bước vào một căn phòng tuyệt đẹp, gam đỏ và vàng, với chiếc giường rộng ngang phòng ngủ của tôi.
Ông không nói yêu tôi, mà ông cũng chẳng có lý do gì để yêu tôi cả nhưng ông ân ái với tôi giống như trong giấc mơ của tôi. Thật lâu, thật tuyệt, thật mới lạ, đôi lúc còn đau nữa. Chúng tôi ướt đầm người như dưới trời mưa, thế rồi trong một tiếng rên, ông tha thiết giục giã tôi đạt cực khoái. Tôi đáp: được thôi. Và ông đổ người xuống giường, kiệt sức. Tôi thì chuyện đó làm tôi rất thích. Nó thay cho ba phút thường nhật của tôi. Ông nắm lấy cổ tôi say mê, thì thầm rằng đây là lần đầu tiên ông đạt cực khoái một mình, và điều đó khiến ông thấy căm hận. Tôi không biết hai việc đó liên quan thế nào với nhau nên vẫn nói là tôi cũng rất vừa ý nhưng tôi phải quay về ki-ốt nếu không chồng tôi sẽ lo. Ông nhìn tôi vẻ hốt hoảng. Tôi thấy rõ là ông không hiểu điều tôi vừa nói. Ông hỏi:
- Ta sẽ gặp lại nhau chứ?
- Em không biết. Em phải đi lên.
Ông viết vội một số điện thoại lên giấy, bảo tôi giấu kỹ vì đây là số di động của ông. Tôi cầm mẩu giấy mặc lại đồ và hôn ông lần cuối. Ông rút tiền ra. Tôi ngạc nhiên rồi thấy xúc động. Ông có thể nhầm tôi là gái điếm sao? Thật không thể tin được, nhất là khi rõ ràng ông ta đã rất quen cung cách của gái gọi. Tôi đẩy trả bốn tờ bạc một trăm euro nói rằng tôi đã học hỏi được nhiều, rằng lẽ ra chính tôi là người trả tiền mới phải. Ông cười, bảo tôi đùa ông hay sao: không dễ gì mà đùa ông được đâu nhưng cũng không sao, ông không chấp. Ông tiếp:
- Cô chưa cho tôi biết tên.
- Lần đầu tiên thì không bao giờ.
Ông nhìn tôi vẻ ngưỡng mộ khiến bụng tôi nóng ra lên. Phía dưới đó còn ướt hơn cả lúc nãy khi ông gấp tờ Le Monde lại mà nhìn tôi chăm chú.
Tôi nhẹ nhàng khép cửa rồi ra bắt xe buýt. Khi tôi về tới ki-ốt trời đã tạnh mưa. Chồng tôi đang gấp mấy tấm ni-lông che mưa.
- Em đi lâu quá.
Tôi nói với anh là tôi bị kẹt trong thang máy. Anh nhìn xoáy vào mặt tôi một cách kỳ dị rồi bực bội thốt lên:
- Lần sau thì cứ leo cầu thang.
Tôi nhún vai.
- Lần sau tới lượt anh đi.
Rồi tôi trở lại sau quầy, ngạc nhiên sao mình đã ăn cắp rồi lại có thế la làng dễ dàng đến vậy.
Chỉ đến tối, khi nằm ngủ quay lưng lại với chồng tôi, tôi mới lại nghĩ đến vị chính khách lúc chiều. Tại sao ông lại giục giã tôi đạt cực khoái? Chưa ai nói với tôi như thế cả. Tôi lay mãi chồng tôi kì cho anh tỉnh dậy bằng được.
- Thường thì em có đạt cực khoái hay không?
- Có chứ sao, anh lầu bầu trong giấc ngủ bị phá ngang.
Tôi lay anh thêm chút nữa.
- Nhưng sao anh nhận ra được? Là so với em hay anh so với những phụ nữ khác anh từng quen?
- Ngủ đi thôi, anh vừa đáp vừa vùi đầu dưới gối. Khoảng một tiếng sau, tôi vẫn không ngủ nổi, căng thẳng như một viên bi trong trò gạt bóng. Dù sao thì cũng điên thật thôi: một vị chính khách đàng điếm thạo chơi gái coi tôi như một gái điếm đắt giá, còn chồng tôi không thể nói tôi biết là tôi có đạt được cực khoái hay không.
Tôi bò từ giường ra tới cửa rồi chạy vội đến tủ lạnh. Vẫn trong tư thế đứng, tôi điên cuồng chén sạch nào dưa chuột bao tử, nào xúc xích, nào mứt quả, nuốt chửng năm khoanh giăm bông, liếm qua bơ, tu ừng ực cả chai rượu táo rồi tôi lại trượt qua nhẹ nhàng theo tường xuống đất, tôi nghĩ đến Charles Longereau. Có thể vì ông cũng có một chiếc ô tô màu xám. Và cũng vì đó là người đàn ông đầu tiên khiến tôi xấu hổ về bản thân khi đứng trước mặt ông.
Tôi không kể lại với mẹ nhưng tôi đã biết nơi ở của ông từ năm năm nay. Một căn nhà đẹp đẽ leo đầy kim ngân cùng đậu tía khu ngoại ô phía Tây. Vì lẽ ông không biết tôi là ai nên mỗi chủ nhật tôi đứng trước nhà ông hàng giờ liền. Đó là thời gian trước ngày cưới, còn bây giờ tôi không có thời gian nữa. Tôi nhớ ông nhiều. Năm sáu lần tôi thấy ông ra cửa để tiễn lũ con và đứa cháu trai về. Ông ôm hôn họ âu yếm, khi xe nổ máy rồi ông vẫn còn vẫy tay chào họ. Trước khi quay vào nhà, ông có thói quen nhìn quanh một lượt. Đôi khi ông nhìn thấy tôi nhưng không bao giờ ánh mắt dừng lại lâu hơn. Tôi chỉ là một người xa lạ đi ngang qua. Ông khép cổng lại còn tôi nhìn chấn song màu xanh sẫm không chớp mắt rồi tựa vào bức tường phía đối diện lặng lẽ khóc. Tôi chưa bao giờ dám bắt chuyện với ông. Tôi sợ mình sẽ làm phiền ông nhưng sợ nhất là ông chối bỏ tôi sau khi gặp mặt. Tôi thích thà không biết rõ còn hơn. Tôi tự nhủ: nếu cha nhận ra tôi cha sẽ rất yêu quý tôi.
Ngày hôm sau, trong ánh sáng chói gắt của bữa sáng Roger hỏi tôi trước khi mặc áo khoác:
- Đêm qua em hỏi anh gì ấy nhỉ?
- Không có gì đâu, tôi trả lời, đóng thùng rác lại.