Tôi bắt xe tuyến A đến Vésinet - Centre. Bây giờ hoặc không bao giờ. Câu “trông thật giống cậu” thốt ra từ miệng Gisèle tối nay không phải ngẫu nhiên. Tôi nhắc đi nhắc lại câu ấy để tự thuyết phục mình, lắc lư trong màn đêm theo nhịp xe giữa những cậu bé đội mũ cát két che tai vả dân ngoại ô Paris mắt trống rỗng.
Tôi đi bộ trên đường phố thiêm thiếp ngủ, đằng sau dãy rào thấp ngăn chó. Trời đã tạnh mưa. Cứ ba tòa nhà lại có một tòa sáng đèn, màn hình tivi lấp lóa, phát ra những tiếng súng nổ, tiếng hò hét hay tiếng cười: tôi rảo bước hơn thì được xem sang kênh truyền hình khác. Bây giờ hoặc không bao giờ. Tôi sợ đến chết, tôi nghiến răng, run lên, tôi nhắc đi nhắc lại để có thêm can đảm: tôi không biết mình là ai nữa. Không phải vợ của Roger, cũng không phải cô gái người Hoa trong mộng của anh. Tôi không muốn là cả hai người đó. Tôi muốn cái mới. Là người mà đáng ra tôi phải làm từ đầu. Con gái của cha tôi.
Trong căn nhà đằng sau cánh cổng màu xanh chỉ duy nhất một cửa sổ còn sáng đèn. Tầng hai bên phải. Có lẽ là phòng làm việc. Ông làm việc muộn, ông có một công ty nhỏ, đem tài liệu về nhà nghiên cứu. Tôi nhấn chuông. Tiếng chuông reo như chuông Noel treo trước các cửa hiệu lớn. Một tá chó sửa rộ lên quanh tôi. Con đây mà cha ơi.
Một phút sau, cửa mở, tôi thoáng thấy sau chấn song một phụ nữ tóc búi. Vợ ông. Người mẹ mà đáng lẽ đã sinh ra tôi nếu bà đi cùng ông đến khu trị liệu nước khoáng nóng ở Néris-les-Bains thay vì để ông đi một mình để đến nỗi ông gặp gỡ một người đàn bà xa lạ. Chính ông sinh ra tôi. Tôi nghe vậy từ lúc chào đời. Con giống anh chưa kìa. Câu nói chan chứa yêu thương mẹ tôi nhắc đi nhắc lại với khung ảnh bằng kính trên tủ buýp-phê. Còn đối với tôi, khi tôi bắt gặp hai người giữa cuộc nói chuyện thầm lặng, câu ấy có nghĩa là “Thoạt trông là ông ấy sẽ nhận ra con ngay”.
- Ai thế?
Tôi nép người sau giàn đậu tía. Người phụ nữ vẫn đứng yên chỗ cũ hỏi lại lần nữa, giọng khó chịu. Nói gì với bà ta đây? “Xin chào, xin lỗi đã làm phiền, chồng bà có nhà không? Tôi là con gái ông ấy”. Tôi cứ đinh ninh cha sẽ ra mở cửa. Đinh ninh lòng can đảm của tôi sẽ cất thành tiếng gọi, rằng đã đến lúc, rằng cảnh tượng tôi mơ ước bấy lâu sẽ diễn ra. Nhưng cảnh tượng đó không thể có đến ba nhân vật.
- Đi chỗ khác chơi và để cho người khác yên!
Bà ta khép cửa lại. Tôi nhìn chăm chú khung cửa sổ tầng hai, hy vọng ít nhất ông cũng xuất hiện, ông sẽ ra xem có chuyện gì. Hàng năm trời sống trong ký túc tôi đã viết cho ông những bức thư để vào trong một phong bì lớn để ở ngoài “mở ra khi tôi qua đời”. Tôi không bao giờ đọc lại những lá thư ấy. Khi lớn lên tôi tự nhủ sẽ để lại cho các con tôi.
Tôi biết rõ không nên lùi bước. Nhưng đó là cách duy nhất để tôi tiến lên phía trước.
Tôi quay lại tàu, sâu trong tim hình ảnh người cha hoàn toàn nguyên vẹn, một dịp may bỏ lỡ, một câu chuyện còn chưa bắt đầu, rút cuộc vẫn là hy vọng duy nhất của tôi. Ít ra, tôi không làm hỏng chuyện. Mọi chuyện vẫn còn có thể.
Để lần khác.