Tôi không bao giờ xuất hiện ở đâu đó đúng lúc. Hay vậy đi, đôi khi đúng lúc nhưng chẳng ai nhận ra. Trong suốt. Một phụ nữ nhỏ bé vô hình. Không phải chỉ gặp bất lợi đâu. Ta lắng nghe, quan sát, giữ tất cả lại cho riêng mình, và dần dà ta thậm chí quên luôn ngay cả giọng nói của chính mình.
Tôi đã không để tuột khỏi tay mọi thứ.
Cũng có một người đàn ông cưới tôi làm vợ. Trước tiên là ở tòa thị chính rồi sau đó là tại nhà thờ. Tất cả đều mang màu trắng. Mặc cho đây không phải lần đầu tiên. Và thậm chí cũng không phải lần cuối cùng. Lúc nào tôi cũng nói có. Tôi rất lấy làm hài lòng thấy người ta hỏi mình điều gì đó. Rằng một người đàn ông rốt cuộc cũng thừa nhận tôi. Cho tôi tên họ của anh ta. Không gọi tôi như mẹ tôi.
Đêm tân hôn kéo dài mười phút. Những đêm mà tôi đã trải qua còn hay hơn nhưng hình như tối hôm cưới với những căng thẳng từ phía gia đình và bạn bè, chuyện ấy có thể còn kéo dài chưa đầy một phút ấy chứ. Điều này đã xảy ra cho Gisèle. Tôi còn may mắn chán. Anh hỏi tôi:
- Bây giờ em thỏa mãn rồi chứ?
Anh muốn nói: bây giờ chúng ta đã cưới nhau. Tôi chỉ trả lời hết sức đơn giản: vâng. Và anh ngủ mất.
Tôi thì không chợp mắt được. Tôi muốn tranh thủ đêm đầu tiên, đêm mà tôi không ngủ với tên họ của mẹ nữa. Nép người vào anh, tôi nghĩ đến mái tóc được chải chuốt hoàn hảo cho hôn lễ. Tôi chắc chắn đã dốc tuột cả lọ keo xịt. Tôi không thích người ta nói mình là một cô dâu cẩu thả, nhưng không ai khen tôi về búi tóc xinh đẹp xịt keo của tôi cả. Trừ Gisèle. Nhưng nó lại chê trách tôi về chú rể. Nó bảo: “Nói thẳng ra cậu xứng đáng hơn thế. Kiểu gì mà lại lao mình vào gã đầu tiên kia chứ?” Tôi không trả lời. Tôi thấy anh dễ mến, đơn giản, thật thà, anh không văn vẻ sáo rỗng. Điều đó làm tôi thấy khác hơn so với người trước - một chuyên viên kế toán, bịa chuyện đang li hôn để có thời gian làm tình với tôi, và rồi những tuần lễ tiếp theo đã vác cả máy tính ra để chứng minh rằng sau khi đã cân nhắn kỹ lưỡng anh ta không đủ tiền chu cấp cho vợ nuôi con để được ly dị. Chồng tôi là người luôn nói sự thật. Anh xem chuyện đó như một vấn đề sống còn. Bố mẹ anh giằng xé lẫn nhau, ngoại tình, lừa dối nhau suốt thời thơ ấu của anh, lúc nào cũng tranh giành được anh đứng về phía mình, và tất cả những chuyện này tránh cho anh những sai lầm tương tự. Thời gian đầu, tôi thấy điều đó thật tuyệt, một người đàn ông luôn chân thật, thẳng thắn, đích thực, dù điều đó có khiến anh cũng khá trầm lặng. Thực ra anh chẳng có chuyện gì để nói. Nhưng điều ấy, mãi sau này tôi mới nhận ra. Bấy lâu tôi đồng nhất sự im lặng với bản tính rụt rè, và người ta tưởng tượng ra trong đầu những câu trọn vẹn khi nhìn nhau. Người ta tưởng rằng đã hiểu ý nhau qua những lời chưa nói hết. Và rằng người ta im như thóc bởi vì người ta cảm thấy thoải mái khi ở bên nhau.
Kỳ nghỉ trăng mật, anh dẫn tôi đến quảng trường Concorde, và chúng tôi leo lên đu quay khổng lồ. Hai lần.
- Em vui chứ?
- Vâng.
Và ở đó thì đúng như vậy. Tôi có cảm giác tự do chưa từng biết đến trước đám cưới. Bởi lẽ anh đang ở bên và vì tôi không phải trả lời “vâng, chỗ này chưa ai ngồi”, hay khiến người khác tin rằng mình đang chờ một ai đó chỉ mong người ta để cho mình yên thân, hay cúi mặt xuống vẻ xấu hổ khi không ai hỏi tôi điều gì cả. Rồi mỗi khi ghế chúng tôi gần như chạm đất, tôi lại một lần nữa bay vút lên và không ai có thể bắt kịp tôi. Nhịp tới lui của các khoang ghế khiến tôi muốn làm tình, như thế, chỉ trong giây lát. Tôi nắm lấy tay anh và mi mắt khép lại, miệng hướng về phía anh nhưng vì thấy anh không có phản ứng gì, tôi lại mở mắt ra: chồng tôi tái xanh, nôn thốc đến nơi, nên chúng tôi cũng xuống luôn và không có đến lần thứ ba. Chính vào lúc đó tôi đã nghĩ mình có lẽ đã phạm phải một sai lầm.
Và rồi mọi chuyện lại trở vào khuôn khổ. Tôi bắt đầu cuộc sống phụ nữ đã có chồng của mình. Đi làm, dọn dẹp nhà cửa, đi chợ, làm bếp, khép cửa, và ngủ thiếp đi mơ mộng. Mơ về người đàn ông mà tôi quen trước ngày cưới, âu lo, lịch thiệp, ân cần, nhút nhát, và người đã thay đổi nhanh chóng khi mà giờ đây, như lời anh nói “đã chôn sâu cuộc đời trai chưa vợ của mình”. Tôi thì rất mong chàng trai ấy hồi sinh. Rằng anh lại trở thành người tình nôn nóng lần hẹn nào cũng nhắn đi nhắc lại một câu trong lúc nghiền nát những ngón tay tôi: “Anh muốn em chia sẻ cuộc đời anh”. Nhưng lúc tôi hiểu ra thì đã muộn rằng chia sẻ cuộc đời anh, với anh câu này có nghĩa là chia sẻ thời gian làm việc.
Sáng ra phải dậy từ rất sớm. Lúc năm giờ. Chồng tôi lái chiếc xe tải nhỏ để trả lại những báo chí không bán hết và tìm những tờ tin hàng ngày ở Vận tải tốc hành mới của báo chí Paris, kế bên khu chợ Rungis. Làm vậy anh không phải thuê người chuyên chở, giúp chúng tôi tiết kiệm mỗi tuần ít nhất một trăm năm mươi euro. Những thứ ấy nặng, dễ đến sáu bảy trăm cân, nhưng ít ra giảm được 0,5% số tiền phải trả cho Vận tải tốc hành mới của báo chí Paris. Sau đó anh đi lo bày biện ki-ốt đâu vào đó trước khi khách hàng tới mua. Anh có thể chờ đến giờ mới mở cửa nhưng anh coi việc này rất quan trọng nên không đợi đến lúc đó mà mở cửa trước. Trong khoảng thời gian này, như thường lệ, tôi dọn giường, bật máy giặt lên và lôi máy hút bụi ra. Quà của mẹ.
Một buổi sáng, đang gập người xuống để lôi nó ra từ trong tủ tường, bỗng nhiên tôi cảm thấy bị hạ thấp khi quỳ trước một cái máy hút bụi. Hôm đó là ngày 28 tháng Hai. Tôi nhìn nó thách thức: hôm nay thì đừng hòng nhé, mày cứ ở yên chỗ của mày. Và nếu tối nay chồng tôi có xách mé đôi câu, tôi sẽ trả lời, thậm chí có thể hơi xấc xược nữa:
- Không, hôm nay không hút bụi.
- Tại sao?
- Không biết.
Nhưng tôi biết rất rõ tại sao: bỗng nhiên tôi không muốn giống như mẹ tôi nữa. Chùi rửa, đánh bóng, đánh xi cho tất cả thật sạch sẽ không chê vào đâu được. Không một vụn đời nào, không một vụn bánh nào. Những tấm lót đĩa, lót chén, lót chẳng cái gì cả.
Khi đi ra khỏi nhà, anh dặn tôi: đừng quên nhặt rau. Tôi không quên. Chỉ đơn giản là tôi không làm vậy. Tôi ngắm tuyết rơi trên cửa sổ phòng bếp. Tôi hóa thân vào tuyết, tôi thấy mình cũng nhẹ nhàng và mịn màng như những bông nhỏ li ti màu trắng ấy. Nhưng tôi không muốn kết thúc đau khổ như chúng trên lớp nhựa rải đường đọng bùn đen lõng bõng bị nghiền nát bởi gót giày hay lốp xe trong ngày cuối cùng tháng Hai này.
Lúc tới được ki-ốt, anh bảo tôi: “Cô lề mề quá đấy”, rồi anh đi nhâm nhi một tách cà phê còn tôi cảm thấy quá đỗi cô đơn.
Thu mình lại dưới ba lần áo đan, áo vét có lót bông to sụ của tôi, mũ len mềm kéo sụp xuống tận mắt và đôi giày cao cổ giả da lông đang mang dưới chân, chẳng ai hình dung nổi tôi lại có thể là một bông tuyết nhỏ đôi khi đậu nhẹ xuống lớp cổ bẻ của áo bành tô hay trên má của một người lạ mặt. Đã lâu rồi tuyết không rơi ở Paris. Với tôi, đó là đợt tuyết đầu tiên và cũng là đợt tuyết cuối cùng trong đời người đàn bà có chồng.
Anh không nói gì tôi về chuyện rau cỏ: anh muốn ăn mì. Và anh không để ý chuyện không hút bụi. Vậy nên chúng tôi không lời qua tiếng lại. Anh ngủ thiếp đi trước màn hình vô tuyến. Tôi thu dọn bàn ăn. Tuyết ngừng rơi.