Mẹ tôi mở cửa ngay từ lần chuông đầu tiên. Bà gọi tôi đến có việc gấp. Tôi nghĩ tại chuyện tôi văng lại bà hôm chủ nhật. Tôi sẵn sàng đối mặt với những bất bình, đả kích, dọa nạt đầy cảm xúc. Bà hỏi tôi đã khá hơn chưa. Tôi đã đỡ mệt chưa. Bà biết tôi suy sụp tinh thần; phát ngôn những câu vượt quá suy nghĩ, không phải lỗi của tôi và bà không trách tôi chuyện đó: chuyện đã qua rồi. Tôi cúi đầu. Bà sẽ không bao giờ hiểu trong lòng tôi đang nghĩ gì. Quá muộn rồi. Bà cười vẻ thấu hiểu:
- Mày mang theo cái gì để tạ lỗi với mẹ đấy à?
- Không ạ.
Tôi đem theo người đàn bà kia trong túi nhựa. Tôi không muốn để cô ta ở nhà một mình, tránh nguy cơ Roger phát hiện ra, trong tâm trạng hiện nay của anh.
- Ngồi đi.
Bà xúc động thuật lại tôi nghe linh cảm xấu có từ hồi sáng nay. Bà bảo:
- Mẹ nghĩ kỹ rồi: Chuyện xảy ra với Henriette là lời cảnh báo đấy. Chúng ta không bao giờ lo lắng đúng lúc cho những người thân. Gọi điện cho bố mày đi nào.
Bà sai tôi gọi điện sáu tháng một lần, cho an tâm. Mỗi lần như vậy, tôi phải giả một giọng khác nhau, trở thành người bên dịch vụ điện hoa Interflora, Bưu chính hay hệ thống cửa hàng bán đồ nội thất cho nhà bếp Vogica gọi đến. Bà không muốn làm phiền đến ai, bà chưa bao giờ thông báo tình hình của bà hay của tôi; bà hẳn không thể cho ông biết vào tuổi này, phải không, rằng ông có một đứa con gái. Tất cả những gì bà đôi lúc thuận miệng nói tôi biết, rằng đó là một người đàn ông rất tốt, không có gì đáng chê trách, và vợ ông cũng rất tốt, và rằng một điều dại dột của người trưởng thành trong đợt điều trị nước khoáng nóng không có quyền làm hỏng hai cuộc đời - bà không nói đến cuộc đời của chúng tôi. Không, bà chỉ đơn giản muốn biết liệu ông có khỏe không mà thôi. Chưa bao giờ ông là người nhấc máy nhưng lần nào người bà cũng hồi hộp xúc động cùng một kiểu, nhìn chăm chăm vào cái loa trên máy điện thoại, ngón tay bấu chặt lấy vai tôi, trong khi tôi hỏi bà vợ, cô thư lý hay đứa con trai cho tôi được nói chuyện với ngài Longereau.
Lần này, đến câu thứ hai là tôi tắt loa ngoài đi. Mẹ tôi tái xanh, run rẩy nhưng an tâm, đâu đó trong đáy lòng bà: dự cảm của bà đã đúng. Bà không cần phải lo lắng, cũng không cần phải ảo tưởng nữa.
- Từ bao lâu rồi? Bà thì thầm khi tôi gác máy.
- Năm tháng ạ.
Bà nuốt nước miếng đánh ực, bà lắc lắc đầu, bà nói bằng một giọng nhỏ nhẹ lạ lùng, êm êm, thư thái, gần như xã giao:
- A, dù vậy…
Rồi bà bật khóc nức nở trong vòng tay tôi, hỏi tôi tại sao cuộc đời luôn bất công với bà như vậy.