Cô Gái Nơi Hàng Ghế Sau

Lượt đọc: 1498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Bây giờ tôi mới là người thức dậy lúc năm giờ sáng. Chồng tôi bị trật dây chằng xương sống, bác sĩ khuyên anh không nên vác nặng trong thời gian điều trị. Anh có thể thỏa thuận với bên Vận tải tốc hành mới của báo Paris tạm thời thuê người khác vận chuyển báo nhưng chuyện đó khéo làm anh tiếc đứt ruột. Nên tôi bảo anh: kể từ ngày mai em sẽ lái xe. Tôi mang trả những tạp chí không bán hết và nhận báo bên Rungis, tôi quay lại mở quầy vào lúc sáu rưỡi chồng tôi đến thay lúc mười một giờ, tôi trở về nhà chuẩn bị bữa trưa, hai giờ chiều lại ra trông quầy, anh lại về nhà rồi trở ra thay tôi cho đến lúc đóng cửa. Chúng tôi rơi vào một vòng tuần hoàn chỉ đi ngang qua nhau rồi ai đi việc nấy rồi lại đi ngang qua nhau, cho đến một ngày anh bảo: thôi, chúng ta không còn phút nào cho nhau nữa. Tôi đáp phải. Anh đề nghị chúng tôi đến gặp một nhân viên tư vấn hôn nhân gia đình. Tôi trợn tròn mắt hỏi tại sao.

- Để nói chuyện. 

- Thế anh và em không tự nói chuyện được à?

Vậy là Gisèle đến làm thay chúng tôi tuần một buổi, chiều ngày thứ năm, không cần biết lý do. Thời gian đầu chúng tôi ở nhà, gieo mình xuống ghế để tranh luận. Sau rồi chỉ còn tôi nói. Tất cả những gì anh muốn biết là tôi có chuyện gì cần nói với anh ta không?  Tôi hỏi: xét trên phương diện đàn bà thì em có làm anh hài lòng không?  Những chuyện tương tự như vậy. Anh bảo: có. Tôi cố nài thêm, tôi hỏi: sáng nay em có đạt cực khoái không?  Anh trả lời: dĩ nhiên là có. Đối với anh, điều này xem ra hiển nhiên tới nỗi tôi không dám phản đối. Rút cuộc chúng tôi chẳng dám nói chuyện nữa mà xem tivi. . Rồi dây chằng của anh đã chỉnh xong và bác sĩ khuyên anh đi bộ kết hợp tập luyện, để nhanh chóng ổn định. Anh bảo tôi lúc ra khỏi nhà:

- Anh đi tập đây.

Ba ngày thứ năm tiếp theo, tôi muốn đi cùng nhưng anh thích đi một mình. Tôi quay số của chính trị gia cho đỡ tủi. Ngay khi nghe thấy câu “Alô” tôi gác máy. Làm cho ai đó phải chờ đợi thật thú vị. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ gặp lại ông. Bây giờ thì người tôi mong nhớ là Roger. Trước đến nay anh vẫn ít tỏ ra quan tâm đến tôi nhưng tất cả đã thay đổi kể từ khi tôi không còn cảm thấy tội lỗi nữa, vì một người đàn ông khác thấy tôi hấp dẫn. Đôi khi tôi tưởng tượng anh ta bất ngờ quay về giữa chừng rồi chúng tôi làm tình hàng giờ đồng hồ. Nhưng anh không bao giờ quay về giữa chừng như thế. Đến một ngày tôi tự hỏi còn có chuyện gì khác ngoài chuyện luyện tập dây chằng không?  Có thể chồng tôi cũng như tôi, đang có một cuộc sống khác trong đầu. Có thể anh thú vị hơn tôi tưởng. Tới đây ý tưởng bắt đầu nhen nhóm khi tôi lật mấy trang tạp chí dành cho đàn ông.

Tôi mua một bộ tóc giả thật dài màu đen, một thỏi son đỏ, giầy cao gót, tất lưới dài, áo đi mưa bó khít người và một lọ nước hoa hương phong lan tìm được trong cửa hàng “Paris không tốn kém”. Ngay cả ông hàng thịt mà tôi thử nghiệm qua cũng không nhận ra tôi. Cứ theo cách ông ta nhìn tôi, tôi chắc chắn ông ta sẽ biếu không tôi khúc vai cừu. Nhưng đó không phải mục đích của tôi. Tôi đang tập dượt cho thứ năm tuần sau.

« Lùi
Tiến »