Tôi thấy thật kỳ khi lén lút theo dõi chồng, tôi đã quen gặp anh rồi. Mỗi lần anh dừng lại, tôi quay lại ngay vì sợ anh nhận ra.
Bỗng anh rẽ vào một rạp chiếu phim. Tôi tự nhủ: hy vọng không phải phim khiêu dâm. Không. Một bộ phim chiến tranh. Tôi ngập ngừng không biết có nên vào hay không. Nếu anh hẹn ai trong rạp thì sao? Tim tôi đập mạnh, nhưng tôi không thể đi theo để rình mò anh. Vậy thì vì cái gì đó? Tôi tự nhủ: được thôi, nếu anh hẹn với ai đó tôi sẽ quay ra, và tôi sẽ đi uống một ly Bloody - Mary.
Tôi không mua vé vào rạp vì ghen tuông, không vì tò mò, cũng không phải vì muốn biết liệu chồng mình có đi xem phim với người đàn bà khác không. Không phải, tôi mua vé vì sự luồn lách trong bóng tối với tư cách một kẻ vô danh kích thích tôi. Và cái câu ngắn ngủi đó lại vang lên trong đầu tôi theo mỗi bước chân: trông bộ dạng mình ra sao với kiểu ăn mặc này? Chuyện đó làm tôi xốn xang hơn nhiều so với những gã đàn ông mà tôi đã gặp. Tôi lại có cảm giác năm mười sáu tuổi, khi Gisèle nhanh tay thó ở xưởng giặt khăn trùm đầu của mẹ Marie - Aimée, rồi tôi rời khỏi ký túc theo lối dành cho giáo viên, người khum xuống cong như một cái cán ô. Cảm giác đó thiêu đốt bụng tôi, tôi thấy mình tự do biết mấy. Nó còn mạnh mẽ hơn nữa lúc quay trở về khi trong túi đầy kẹo cao su Malabar với Carambar, tôi ung dung quay lại nhà tù thiếu nữ của mình.
Tôi đứng mất một hồi lâu không nhìn thấy gì, rồi những bóng người ngồi trong ghế hiện dần lên. Rạp vắng người. Tôi nhận ra anh ngay lập tức. Một mình. Trong góc cuối. Sao anh phải đến rạp xem phim khi đã có rạp chiếu phim tại nhà lại còn có cả tôi nữa chứ? Để được ở một mình. Tôi không có cách lý giải nào khác. Anh không muốn gần tôi nữa.
Tôi quay gót, tìm đến lối ra rồi nghĩ lại. Quay về nhà ngồi chờ anh chẳng để làm gì. Không phải tôi, người đàn bà trong căn hộ đó, người phụ nữ “hoàn hảo” mà anh giam tôi vào trong những từ đó để được yên thân. Cũng không còn là anh nữa, gã đàn ông tối nay sẽ trở về nhà với một câu nói dối nơi cửa miệng. Một câu nói dối không mất tiền mua: anh không làm gì xấu. Trừ phi…
Tôi chậm rãi trở lại lối đi. Mùi nước hoa mới của tôi như một lớp da thứ hai. Tôi xức hơi quá tay, hương thơm xộc lên tận óc. Nhưng phải để anh không nhận ra mùi của tôi. Tôi ngập ngừng: nên ngồi gần hay xa anh? Cuối cùng tôi ngồi ngay đằng sau. Người tôi run lên vì sợ, tôi chạm nhẹ chiếc túi của mình vào người anh và nói:
- Xin lỗi anh.
Bằng một âm sắc ngọt ngào khiến tôi không nhận ra mình nữa. Tôi không biết có phải do hương hoa lan không nhưng anh trả lời bằng một giọng khiến tôi cũng không tài nào nhận ra anh, một giọng hết sức lịch thiệp, gần như êm ái:
- Không có chi.
Nhìn từ đằng sau, đó là một người đàn ông khác. Lần đầu tiên tôi nhận ra cổ anh trông rắn rỏi, vai rộng nhưng đôi tai rất thanh tú, và cái cách anh ta nghiêng mái đầu…
Trên màn ảnh, cảnh tàn sát được quay chậm, đó là những người Trung Quốc trong trang phục cổ xưa tàn sát lẫn nhau bằng những nhát kiếm bén ngọt dưới ánh trăng và đầu người bay tứ tung như những trái bóng không có đích: khi họ không giết nhau nữa thì họ nhìn nhau câm lặng, gió thổi vi vu trên cánh đồng lúa và tất cả những hình ảnh đó thật đẹp mặc dù phim rất chán. Tôi bèn nghiêng người về phía người đàn ông là chồng tôi, thổi nhẹ vào cổ anh vừa nói mà không hiểu tại sao, chỉ cốt cho có chuyện:
- Nước tôi đấy.
Anh kêu “hả”. Anh muốn xoay người lại nhưng tôi đã thầm bảo anh đừng cử động. Anh đáp rằng cảnh vật nước đó rất đẹp. Tôi lại thổi vào cổ anh, đầu tiên rất nhẹ, sau mạnh hơn một chút, đến khi tôi không còn hơi để thở nữa. Anh bắt đầu lúc lắc đầu. Với vẻ uyển chuyển chậm chạp của loài mèo anh ngả đầu tựa vào lưng ghế phía sau, mắt nhắm lại. Tôi chưa bao giờ nhìn khuôn mặt anh từ đằng sau. Tôi còn ngạc nhiên về phản ứng của anh nhiều hơn về cách xử sự của mình. Anh thích kiểu này sao? Hay chỉ vì đó là một người đàn bà khác. Tôi lướt đầu mũi khắp mặt anh, rồi đến lượt tôi cũng nhắm mắt và hôn lên môi anh. Một cảm giác tội lỗi quá đỗi ngọt ngào. Anh mới là người có lỗi.
Bỗng màn hình trắng xóa rồi đèn bật sáng. Tôi sợ hãi lùi lại ghế của mình và chỉnh lại bộ tóc giả. Anh bảo ống cuốn phim bị hỏng, anh muốn đứng dậy nhưng tôi ngăn anh lại bằng đôi bàn tay ngát hương phong lan đặt trên vai anh. Rồi tôi rút tay về. Anh không động cựa. Đèn trong phòng vụt tắt và phim tiếp tục chiếu. Giọng thoảng qua như hơi thở, anh bảo:
- Tôi thích mùi của cô.
Tôi mỉm cười trong bóng tối. Nhưng không phải nụ cười chiến thắng. Đó là nụ cười theo phản xạ khi người ta bật khóc đến nơi. Tôi rời khỏi rạp thật nhẹ nhàng không để anh biết, lòng rối bời, giống như vừa bước ra từ một nghĩa trang.
Về đến nhà, tôi nhét áo đi mưa, giầy, tất, tóc giả, son môi cùng nước hoa vào một túi nhựa, tôi giấu chúng tận trong cùng hốc tủ đựng những thứ đồ lặt vặt mà anh chẳng bao giờ mở đến, rồi tôi tắm rửa thật lâu cho kỳ hết mùi nước hoa đã khiến chồng tôi hết sức thích thú kia.
Buổi tối, anh về nhà tâm trạng vui vẻ reo lên với tôi:
- Thay quần áo đi, anh có bất ngờ dành cho em đây.
Và anh đưa tôi đi ăn tối tại một nhà hàng Trung Quốc. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Không thể nuốt trôi, dù chỉ một miếng. Vả lại thức ăn cứ tuột khỏi đũa.
- Em không thích à? Anh nói vẻ thất vọng khiến tim tôi thắt lại.
- Em thích chứ. Nhưng đồ ăn nóng quá.
Tôi nhìn miệng anh lòng tràn đầy nhớ nhung khi nghĩ đến buổi ban chiều. Chưa bao giờ anh hôn tôi lâu và mạnh mẽ đến vậy. Kể cả ngày chúng tôi mới quen, khi đó anh đang trông coi ki-ốt cùng anh trai, còn tôi tuần một lần đều đặn ghé chỗ anh mua trò chơi ô chữ, tiếp đó anh hỏi tôi đã giải hết các ô chưa, tôi đáp rồi mà không nói rằng những ô chữ đó mua cho mẹ tôi và bà không bao giờ kết thúc nổi một ô, vì bà cứ bướng bỉnh tin là mình có thể giải được ô chữ khó cấp độ 3 giống như mẹ của Gisèle, vậy nên anh tiết lộ rằng mình cũng hay tính nhẩm để giải khuây và một tối anh kiếm được cặp vé vòng bán kết cuộc thi Số và Chữ: anh mời tôi đi cùng và từ đó chúng tôi không rời nhau nữa. Không, chưa bao giờ tim tôi đập mạnh như chiều nay, trong rạp chiếu phim. Có lẽ vì đó là người khác chứ không còn là tôi nữa. Một người đàn bà lạ lẫm không sợ gì hết, không sợ làm anh bực mình cũng chẳng sợ bị bỏ rơi. Tôi hỏi anh giọng tỉnh bơ như không biết chuyện đã xảy ra:
- Ngày hôm nay tốt đẹp cả chứ anh?
Anh trả lời tôi bằng cái giọng mọi khi chẳng hề khiến tôi rung động:
- Cũng tạm. Anh đi xem phim. Anh định sẽ tới rạp thường hơn. Ngồi xem tivi lâu rồi cũng hại mắt lắm.
Bỗng nhiên tôi thấy thương hại anh. Anh đến rạp để bảo vệ mắt cơ đấy. Chính tôi đã khêu gợi anh, chính tôi đã bất ngờ hôn anh. Anh để chuyện ấy xảy ra, cũng có thể do nhát quá. Tôi suýt nữa thì nói với anh sự thật, nhưng rồi có cái gì đó giữ tôi lại. Hình ảnh anh nhìn từ phía sau, đầu ngửa ra…
- Phim hay chứ anh?
- Phim chiến tranh. Chắc em không thích đâu.
Anh bỗng cầm tay tôi. Tôi tự nhủ: thấy không. Anh biết là tôi. Anh chỉ vờ vịt thế thôi. Anh cúi xuống để ngửi tay tôi rồi đặt nó trở lại bàn.
- Tay em toàn mùi xà phòng.
Tôi trả lời mới ngu ngốc làm sao:
- Ừ thì mùi xà phòng nhưng sạch sẽ.
- Đúng vậy, anh nói với giọng buồn buồn mà tôi chưa từng thấy ở anh.
Tôi vừa nhẹ cả người vừa thấy thất vọng. Anh không nghi ngờ gì cả: anh muốn đem tôi ra so sánh, vậy thôi. Rõ ràng phần thắng không thuộc về tôi. Anh lại rót vang đỏ ra uống rồi nói với tôi về Trung Quốc, đất nước có hàng nghìn năm lịch sử đang mở cửa ra thế giới. Tôi bảo xa lắm. Anh trách tôi không chịu học ngoại ngữ và chỉ yêu nước Pháp thôi. Điều này làm tôi nghĩ đến vị chính khách của tôi. Tôi không gọi lại cho ông nữa, dù chỉ để gác máy. Vả lại ông cũng sạch sẽ thơm tho. Thảo mộc xứ Provence. Xét cho cùng tôi đã ân ái cùng một túi thơm oải hương, như trong hốc tủ của mẹ. Tôi cố nuốt phần cơm nguội ngắt và món tôm trộn nước xốt sệt của mình. Lúc bấy giờ tôi cảm thấy hoàn toàn nhẹ nhõm. Tôi tự nhủ thế đấy mình ngồi ăn tối mặt đối mặt với chồng mình: mình nghĩ đến một người đàn ông khác và anh cũng nghĩ về một người đàn bà khác. Rốt cuộc chúng tôi là đồng minh với nhau. Tôi bị suy nghĩ này kích thích đến độ quên mất rằng chỉ có vị chính khách của tôi mới thực sự tồn tại.
Về tới nhà, chồng tôi bật tivi và rủ rôi uống bia.
- Vâng, nếu anh muốn.
Tôi thay quần áo và quay lại trong chiếc váy ngủ mỏng tang. Quà anh tặng nhân kỷ niệm ngày cưới năm ngoái. Anh nhìn mà như không thấy tôi.
- Em có tin tức gì của anh trai anh không?
- Tại sao anh lại nhắc anh trai anh với em?
- Thế thôi. Kệ đi, không có chuyện gì đâu.
- Anh không thích váy ngủ của em à?
- Chuyện ấy thì can hệ gì?
Đau đớn vì tức giận tôi sải bước qua lại trong phòng.
- Em làm gì đấy? Anh vừa uống bia vừa hỏi tôi.
- Không…
- Vậy thì ngồi xuống đi, đừng có đi lại kiểu ấy, em làm anh chóng hết cả mặt.
Tôi mặc chiếc váy ngủ vải bông vào rồi trở lại ngồi trước tivi cạnh anh. Tivi đang chiếu Hôpital Necker, sê-ri phim truyền hình của ngày thứ năm. Chúng tôi uống bia nhưng anh không ngủ thiếp đi. Anh bỗng nắm lấy tay tôi, mắt vẫn dán lên màn hình. Tôi bối rối để yên tay tôi trong tay anh. Có lẽ anh yêu tôi trong bộ váy ngủ cũ kỹ này. Tôi liếc sang anh, tim đập mạnh. Nếu như quan hệ của chúng tôi từ nay thay đổi, sau khi anh thiếu chút nữa sẽ lừa dối tôi? Ngay khi đến đoạn giới thiệu kết thúc phim, anh đứng dậy, tôi tắt tivi. Anh lên giường trước. Tôi đánh răng thật lâu rồi luồn vào chăn như thể đó là đêm đầu tiên. Tôi xoay người tắt đèn. Anh đặt tay lên mông tôi và tôi cứ nằm yên như thế, người căng ra, run lên vì ham muốn. Một lát sau, nhịp thở của anh dần đều đặn, bàn tay lỏng dần rơi xuống nệm rồi anh bắt đầu ngáy.
Tôi nhắm mắt, nhớ lại đến bộ móng dài của Gisèle. Rồi tôi hình dung ra mình trong bộ dạng cô gái người Hoa trong giấc mơ của người chồng nằm bên cạnh tôi.