Chủ tiêm vạn giới của đám phù thủy Anh Quốc

Lượt đọc: 2573 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 136
Gặp lại Cửu thúc

❊ ❊ ❊

Sau khi đến Vạn Giới Tạp Hóa Phố, Ryan suy nghĩ một chút rồi quyết định không về nhà, mà là tới thế giới "Cương Thi Tiên Sinh" một chuyến.

Một là vì dù sao cậu cũng đã bái Cửu thúc làm thầy một cách chân thành. Mấy tháng trôi qua, chắc hẳn Cửu thúc cũng đã từ Mao Sơn trở về, cần phải đến thăm hỏi. Hai là trong quá trình học đạo pháp trước đây, cậu tích lũy không ít vấn đề, đồng thời thực lực lần này tăng vọt, cũng cần thỉnh giáo Cửu thúc, nhờ người chỉ điểm đôi điều.

Nghĩ đến đây, Ryan thu dọn đồ đạc cần mang theo rồi mở ra thế giới "Cương Thi Tiên Sinh".

Đến nơi, Ryan phát hiện mình xuất hiện đúng con đường nhỏ lần trước rời đi. Đây là tin tốt, không cần phải đi bộ một quãng đường dài như lần trước nữa.

Rẽ qua góc đường, Ryan nhìn thấy Nghĩa Trang nằm bên vệ đường, cậu tiến lên gõ cửa.

"Ai đó?" Trong sân truyền đến giọng nói của Cửu thúc, xem ra sư phụ đã từ Mao Sơn trở về rồi.

"Sư phụ, là con, con đã về." Ryan lớn tiếng đáp lại ngoài sân.

Cửa mở ra, Cửu thúc nhìn Ryan nói: "Là nhóc con nhà cậu à, ta cứ tưởng cậu gặp lại người thân ở Tây Dương nên không quay lại nữa chứ."

"Sao có thể chứ, con vẫn đang đi học ở bên đó, bình thường không dứt ra được. Đây là trường cho nghỉ hè nên con mới về thăm người đây ạ."

"Đúng rồi, nhắc đến chuyện học hành. Cuốn sổ tà ác mà lần trước cậu cho ta xem không gây ảnh hưởng gì đến cậu chứ?" Cửu thúc nghiêm túc hỏi như sực nhớ ra điều gì.

"Tất nhiên là không ạ, con đã giao nó cho hiệu trưởng trường con. Hiệu trưởng dùng pháp thuật của mình phá hủy cuốn sổ đó rồi. Con cũng đã tìm thấy con quái vật giết người kia và tiêu diệt nó. Đúng rồi, con quái vật đó là một con Xà Quái ngàn năm, con có được bộ da rắn của nó mà không biết dùng thế nào, người xem giúp con được không ạ?"

Nói xong, Ryan lấy bộ da Xà Quái từ trong không gian ra, Cửu thúc cũng giật mình trước thứ to lớn như vậy: "Cậu có thể giết được nó chắc hẳn cũng là cửu tử nhất sinh."

"Cũng không khó khăn đến thế, con đã chuẩn bị sẵn rất nhiều cơ quan, còn có cả pháp trận người dạy nữa. Ngay từ đầu đã đánh nó trọng thương, cuối cùng chỉ mất một thời gian dài xả máu mới dần dần hạ gục được nó."

"Quân tử tính phi dị dã, thiện giả vu vật dã (Người quân tử không khác người thường, chỉ là biết tận dụng ngoại vật mà thôi). Cậu như vậy ta cũng yên tâm khi cậu ra ngoài xông pha." Sau đó Cửu thúc nói: "Trong sư môn Mao Sơn có vài vị trưởng bối khi còn trẻ vì hàng yêu trừ ma nên trong người tích tụ nhiều tà độc chưa giải. Khi tuổi già, họ thường xuyên phải chịu đau đớn vì tà độc trong cơ thể. Ta hy vọng cậu có thể lấy ra một phần da rắn để bào chế thuốc giải trừ nỗi đau cho các vị trưởng bối."

"Những thứ này để ở chỗ con cũng vô dụng, chi bằng cứ để sư phụ xử lý ạ." Ryan rất hào phóng tặng lại toàn bộ da rắn.

"Cái này... cái này quá quý giá. Sư môn đã chịu ơn cậu quá nhiều, mà lại chẳng có gì để báo đáp." Cửu thúc có chút ngại ngùng nói.

"Sư phụ không chê con có môn phái khác, lại còn nguyện ý thu nhận và truyền thụ hết sở học cho con. Đại ân đại đức này đồ nhi cả đời không quên, chút ngoại vật này mong người đừng bận tâm." Ryan chắp tay nói với Cửu thúc.

"Ai..." Cửu thúc thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai Ryan. Lúc này ông mới chú ý tới thay đổi trên người Ryan: "Nhóc con, tu vi của cậu tăng tiến nhanh quá, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tất nhiên nếu không tiện thì cậu không cần nói với ta."

"Không không, trước mặt người thì không có gì là không tiện ạ." Sau đó, Ryan kể sơ lược về việc mình tiêu diệt Bát Nhãn Cự Chu trong Rừng Cấm, sau đó nhận được sự tẩy lễ của tự nhiên như thế nào.

Cửu thúc chăm chú nghe xong, vỗ vai Ryan nói: "Cậu đây là có công lớn với thiên địa nên nhận được sự ban phúc, trong tình huống này không cần lo lắng việc thực lực tăng quá nhanh mà tẩu hỏa nhập ma. Đúng rồi, lần này cậu về có thể ở lại bao lâu?"

"Chắc khoảng một hai tuần ạ, con còn vài việc bên Tây Dương." Ryan có chút áy náy nói.

"Ta hiểu, dù sao chúng ta mới xa nhau vài tháng mà hào quang công đức trên người cậu đã dày thêm không ít. Ta nghĩ bình thường cậu chắc bận rộn lắm, nên không ép cậu ở lại. Khi nào ở đây, nếu có vấn đề gì về tu luyện thì cứ đến hỏi ta."

"Con cảm ơn sư phụ." Nói xong, Ryan lấy chiếc hộp đựng cây Mandrake từ trong túi ra đưa cho Cửu thúc: "Đây là quà người khác tặng con, bên trong là một loại thảo dược hiếm lạ ở Tây Dương. Ở bên đó nó chỉ được dùng để pha chế thuốc giải hóa đá. Nhưng con nghĩ thứ này chắc không đơn giản như vậy, nghĩ rằng sư phụ có thể cần nên mang đến tặng người." Nói xong, cậu giải thích đặc tính và công dụng của cây Mandrake.

"Dáng người lại còn linh khí bức người, đây đúng là thiên tài địa bảo không kém gì Nhân Sâm Oa Oa. Một thời gian nữa ta sẽ tìm một vị sư huynh giỏi luyện dược xem thử, tránh làm phí của trời." Cửu thúc mở nắp hộp, nhìn cây Mandrake đang ngủ say bên trong rồi nói.

Sau đó, Ryan lại tặng hai vị sư huynh thuốc dinh dưỡng của thế giới Fallout, họ cũng rất thích món quà có thể bổ sung khí huyết nhanh chóng này. Ngoài ra, Ryan còn tặng thêm vài khẩu súng shotgun, súng lục và đạn dược đi kèm cho Nghĩa Trang. Dù sao đây cũng là thời đại hỗn loạn, ngoài yêu ma hoành hành thì thổ phỉ ác bá cũng không ít. Nghĩa Trang ở nơi hẻo lánh thế này, mọi người có vài khẩu súng phòng thân cũng tốt.

Đêm hôm đó, một vị đạo nhân cưỡi hạc đến Nghĩa Trang, mang theo da rắn và cây Mandrake đi. Cửu thúc nói với Ryan rằng từ khi cậu mang những thực vật đó về Mao Sơn, Mao Sơn lập tức giải phong một loạt linh thú và pháp bảo vốn bị phong ấn do thiên đạo thay đổi, ví dụ như linh hạc của sư huynh ông và túi không gian dùng để di chuyển khắp nơi. Ông để sư huynh mang những bảo vật này về Mao Sơn mời đồng môn trên núi nghiên cứu và tận dụng triệt để, đồng thời cũng nhờ sư huynh xin công trạng cho Ryan với sư môn.

"Lần trước công lao của cậu đã rất lớn, các trưởng bối trên Mao Sơn bàn bạc nửa ngày vẫn chưa quyết định được nên ban thưởng gì cho cậu. Giờ cậu lại lập công mới, ta sẽ thúc giục họ nhanh chóng phát phần thưởng xứng đáng cho cậu." Cửu thúc vừa vuốt cằm vừa nói với Ryan.

Thời gian tiếp theo, Ryan mỗi ngày đều tu luyện dưới sự chỉ dẫn của Cửu thúc, đồng thời nắm vững việc sử dụng đạo thuật thông qua việc đối luyện với sư huynh và sư phụ. Ban đầu Ryan vì chưa quen nên thua vài trận, nhưng sau khi dần thuần thục đạo pháp, cậu dễ dàng dùng thực lực tổng thể vượt trội để áp đảo hai vị sư huynh.

"Các cậu xem, các cậu học hơn mười năm rồi mà còn không bằng tiểu sư đệ mới nhập môn chưa đầy một năm." Hôm nay sau khi đối luyện xong, Cửu thúc có chút giận dữ nói.

"Sư đệ chúng con là có kỳ ngộ mà." Văn Tài có chút không phục. Nhưng ngay lập tức bị Cửu thúc dùng thước tre đánh vào lòng bàn tay: "Kỳ ngộ, kỳ ngộ của sư đệ các cậu là dùng mạng đổi lấy, chứ không phải nằm không mà bánh từ trên trời rơi xuống."

Đúng lúc thầy trò đang ồn ào, một con tiên hạc từ trên trời giáng xuống đậu trong sân. Cửu thúc nhìn thấy liền nói với Ryan: "Xem ra các trưởng bối trên núi cuối cùng cũng bàn bạc xong nên cho cậu cái gì rồi, đi, chúng ta ra phía trước xem sao."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:118
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »