Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40480 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 97
màn 7 - tiểu mãn 9

❊ ❊ ❊

Giáo Phường Ti.

Tô Triết ngồi trên mép giường chậm rãi hút thuốc, nhìn mảnh binh khí rải đầy đất và những cô gái co gắp ngã xuống, thở dài một tiếng: “Tô Triết ta cũng không phải người thấy sắc đẹp mà rối loạn tâm trúy.”

“Ồ? Không phoải sao?” Một giọng nữ dịu dàng vang lên ngoài phòng.

Tô Triết sợ tới mức tay run lẩy bẩy, thiếu chút nữa làm rơi tẩu thuốc trên tay: “Sao lại tới đây?”

“Sao ta lại tới đây, xem lão cha chó của mình đang làm chuyện khoái hoạt gì chứ sao.” Bạch Hạc Hoài nhìn những cô gái hôn mê ở bên trong: “Một người, hai người, ba người, bốn người. Lão cha chó nhà ngươi đang trọng thương, thân thể không tốt cơ mà?”

“Đều lòa hểu nhềm!” Tô Triết vội vàng la lớn.

“Ồ? Hóa ra cha bị thương chỉ là hiểu lầm?” Bạch Hạc Hoài nói đầy ẩn ý.

“Không phoải, không boao gồm hiểu nhuầm noày!” Tô Triết đầu đầy mồ hôi.

“Không thể tưởng tượng được Triết thúc cũng có lúc khổ phiền não như vậy.” Tô Xương Hà cũng bước vào phòng.

Tô Triết buông tẩu thuốc, nhìn Tô Xương Hà: “Hóa ra là tên khốn kiếp nhà ngươi, chẳng trách. Ta đang bảo sao hôm nay cả trong Giáo Phường Ti cũng có người muốn giết ta.”

Tô Xương Hà nhún vai: “Nếu ta không tới, không khéo hôm nay sẽ xảy ra chuyện lớn.”

“Tô Mộ Vũ đâu? Ta đang định đi tìm hắn, có lõe bên hoắn cũng có phiền toái.” Tô Triết vội vàng chạy ra khỏi phòng.

“không cần đi.” Tô Xương Hà mỉm cười: “Bây giờ Tô Mộ Vũ trúng Túy Mộng Cổ, ngủ say như chó chết, đang bị người ta kéo đi đổi tiền thưởng.”

Phủ quốc trượng, Dịch Bặc nhướn mày, chỉ thấy Ô Nha của đội Ưng Nhãn nhanh chóng chạy từ bên ngoài vào, gật đầu với Dịch Bặc.

“Được lắm.” Dịch Bặc không kiềm nổi vui mừng, nở nụ cười đắc ý, đi ra đại sảnh. Chỉ thấy Thiên Quan và Thủy Quan đang đứng đó. Tô Mộ Vũ bị Thủy Quan xách cổ áo kéo lê dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, xem ra đã mất thần chí.

“Hắn bị hạ độc?”.

“Hạ Túy Mộng Cổ vào người hắn, cho dù là Đại La Kim Tiên cũng không thể sử dụng chút võ công nào.” Thủy Quan trả lời.

Dịch Bặc cúi người, đặt tay lên bắt mạch Tô Mộ Vũ, phát hiện tất cả chân khí trong cơ thể Tô Mộ Vũ đều trở nên ôn hòa mềm mại như chìm vào một giấc ngủ say mãi không thức tỉnh. Hắn gật đầu: “Làm không tệ. Nhưng sao chỉ có hai người các ngươi. Địa Quan đâu?”

“Hắn chết rồi.” Giọng điệu Thủy Quan không hề xao động: “Dù sao muốn bắt sống Tô Mộ Vũ cũng không phải chuyện dễ dàng gì.”

“Đáng tiếc.” Dịch Bặc không cố ra vẻ đau buồn, chỉ nói một câu bâng quơ rồi xoay người: “Đưa Tô Mộ Vũ vào trong Ảnh Ngục.”

“Rõ.” Thủy Quan trả lời.

“Thiên Quan, vì sao ngươi không nói gì?” Dịch Bặc nghiêng đầu, hỏi với giọng âm u.

Thiên Quan mặt không biểu cảm: “Huynh đệ đã chết, tông chủ chỉ nói một câu đáng tiếc, nhưng đối với ta lại không phải chỉ một câu đáng tiếc. Ta không muốn nhiều lời, sao tông chủ cứ cố hỏi ta.”

“Hóa ra là thế, Dịch mỗ mạo muội rồi.” Dịch Bặc trầm giọng nói.

Thủy Quan nở nụ cười đầy ẩn ý rồi nói: “Đúng rồi, Dịch tông chủ, còn một tin tức tốt nữa cần nói với ngài.”

“Tin tức gì?” Dịch Bặc nghi hoặc.

“Đại gia trưởng Ám Hà, Tô Xương Hà đã tới Thiên Khải Thành.” Thủy Quan chậm rãi nói.

“Tới đúng lúc vậy?” Dịch Bặc vuốt chuôi kiếm bên hông, hạ giọng lẩm bẩm.

Thủy Quan xách Tô Mộ Vũ dưới đất lên: “Đúng vậy, rất đúng lúc. Nếu hắn tới sớm hơn một chút, kế hoạch của chúng ta cũng không thể thực hiện được.”

“Tạm thời đừng tìm hắn, xem thử hắn không tìm thấy Tô Mộ Vũ, sẽ có phản ứng ra sao.” Dịch Bặc cười nói.

“Vẫn là Dịch tông chủ chu đáo.” Thủy Quan khiêng Tô Mộ Vũ đi về phía Ảnh Ngục, Thiên Quan mặt không biểu cảm quay người đi theo.

Thiên Quan này chính là Mộ Anh cải trang, sau khi bọn đi khỏi tầm mắt Dịch Bặc, hắn mới mở miệng nói: “Vừa rồi Dịch Bặc đã nghi ngờ ta.”

“Dịch Bặc vốn tính cách đa nghi, nhưng vừa rồi ngươi đã biến nguy thành an.” Thủy Quan trả lời.

“Vị huynh đài này rất giỏi dùng thành ngữ.” Mộ Anh cười nói.

Thủy Quan nhìn cô một cái, bĩu môi: “Trông ngươi giống hệt như Thiên Quan, nhưng giọng nói lại yêu kiều quyến rũ, khiến ta sởn cả tóc gáy.”

Mộ Anh che miệng cười, cố ý ra vẻ quyến rũ, chớp mắt với Thủy Quan.

“Buồn nôn quá đi thôi.” Thủy Quan bất đắc dĩ nói.

Hai người mang theo Tô Mộ Vũ đi vào sâu trong phủ quốc trượng, Thủy Quan giải thích: “Nơi này vốn là vị trí tông môn của Ảnh tông, xưa nay luôn ngụy trang thành dinh thự của một phú thương. Sau khi Dịch Bặc thành quốc trượng, hắn biến nơi này thành phủ quốc trượng. Chỗ sâu nhất trong này là Ảnh Ngục, chuyên giam giữ những phạm nhân quan trọng.”

Bên ngoài Ảnh Ngục, hai đao khách cường tráng đang canh gác. Thủy Quan giơ một tấm lệnh bài lên, hai đao khách kéo cửa lớn Ảnh Ngục. Thủy Quan dẫn Mộ Anh và Tô Mộ Vũ đi vào. Trong Ảnh Ngục âm u ẩm ướt, nhìn đâu cũng thấy dụng cụ tra khảo, nhưng bên trong các gian tù lại trống rỗng, không có ai bị giam giữ.

“Nói nghe lợi hại lắm mà, sao nơi này lại không một bóng người?” Mộ Anh hỏi. “Đã lâu rồi ta không ra khỏi tiệm cầm đồ Hoàng Tuyền, chẳng lẽ bây giờ trị an ở Bắc Ly tốt đến vậy, còn không có phạm nhân?”

“Ảnh tông từng là cái bóng bảo vệ Thiên Khải Thành, nhưng khi ánh sáng rực rỡ nhất, ngay bóng tối cũng được chiếu sáng, vậy thì không cần cái bóng nữa. Bây giờ Lang Gia Vương nắm quyền bảo vệ Thiên Khải, bảo vệ Bắc Ly, đương nhiên bên Ảnh tông cũng chẳng còn ai để giam cầm. Thậm chí có phạm nhân được đưa tới đây chưa được bao lâu thì Lang Gia Vương đã ra lệnh đưa tới nơi khác.” Thủy Quan trả lời.

“Chẳng trách Dịch Bặc muốn giết chết Lang Gia Vương như vậy.” Tô Mộ Vũ đột nhiên mở miệng, giọng nói yếu ớt tới cực điểm.

“Trúng Túy Mộng Cổ rồi mà vẫn nói chuyện được?” Thủy Quan ném Tô Mộ Vũ vào một nhà lao bằng sắt.

Tô Mộ Vũ ngồi dậy xếp bằng dưới đất: “Túy Mộng Cổ đúng là khác hẳn độc dược bình thường. Mấy canh giờ trước ta đã định vận chân khí đột phá gông xiềng trong cơ thể, nhưng thử tới giờ vẫn chỉ là miễn cưỡng nói chuyện được thôi.”

“Đương nhiên rồi.” Thủy Quan cười nói :”Đây là thứ đắc ý nhất của ta.”

“Ta còn chưa kịp hỏi Xương Hà, vì sao ngươi lại chọn hợp tác với bọn ta?” Tô Mộ Vũ hỏi.

Thủy Quan suy nghĩ rồi nói: “Nếu nhất quyết phải có lý do lợi ích thì ta nói ta tán thưởng ngươi và Tô Xương Hà có coi là một lý do không? À đúng rồi, Tô Xương Hà sẽ lại nói, ta không có tư cách tán thưởng hắn.”

Tô Mộ Vũ trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng trả lời: “Ta hiểu rồi.”

“Ha ha ha ha. Thật ra ta cũng không hiểu.” Thủy Quan quay người, nói đầy ẩn ý: “Nhưng ta cảm thấy, có một số thời điểm, một số thay đổi lớn lao diễn ra, là chuyện cực kỳ thú vị.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »