Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40093 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 35
màn ba: xuân phân 2

❊ ❊ ❊

Dưới mật đạo, Bạch Hạc Hoài ngẩng đầu lên nhìn đóa hoa nhỏ chậm rãi hạ xuống, miệng lẩm bẩm: “Sao lại có đóa hoa rơi xuống?”

Tô Mộ Vũ nghe vậy xoay người, cũng nhíu mày, lập tức kéo Bạch Hạc Hoài về phía sau: “Cẩn thận!”

“Cẩn thận cái gì?” Bạch Hạc Hoài nghi hoặc.

“Có độc.” Tô Mộ Vũ nắm chặt lấy chuôi kiếm, chỉ thấy trong lúc đóa hoa từ trên không thể rung bay xuống, nó đột nhiên hóa thành bụi, gió trên đầu thổi nhẹ, bụi bay tứ tán. Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, trực tiếp rút chuôi kiếm ra, lấy một viên thuốc bên trong ra: “Ăn viên thuốc này vào.”

“Ta biết có độc, ta chỉ muốn hỏi cẩn thận cái gì?” Bạch Hạc Hoài đẩy Tô Mộ Vũ ra; “Ta là tiểu sư thúc của cốc chủ Dược Vương Cốc, cháu ngoại của gia chủ Ôn gia, ta mà sợ độc à?” Cô giơ tay, xoay nhẹ một cái, phấn hoa từ từ ngưng tụ lại, biến trở lại thành một đóa hoa nhỏ. Bạch Hạc Hoài nhìn qua, sau đó như giận dỗi, há miệng ăn luôn đóa hoa đó vào.

Tô Mộ Vũ nhìn mà trợn mắt há hốc mồm: “Thần y đúng là khiến người ta bất ngờ.”

Bạch Hạc Hoài bất đắc dĩ nhún vai: “Cô nương kia luyện được môn độc công gì mà biến cả người mình thành độc?”

Tô Mộ Vũ đành cất viên thuốc vào chuôi kiếm: “Khi nhỏ Tuyết Vi đã luyện Độc Sa Chưởng, thần y mắt sáng, nhìn một cái mà lập tức nhận ra.”

“Ôn gia có không ít người luyện độc công, đơn giản là không độc chết người khác thì độc chết chính mình.” Bạch Hạc Hoài chậm rãi phun ra một luồng sương trắng: “Tiểu tỷ muội của ngươi vốn luyện Độc Sa Chưởng cũng không phải võ công cao thâm gì, nhưng không biết trong quá trình luyện lâm vào ngã rẽ gì, khiến cho kịch độc chảy khắp toàn thân. Cô ta vốn không thể sống nổi nhưng lại được biện pháp thần kỳ nào đó cứu sống. Có điều, tuy người đã được cứu nhưng độc thì vẫn còn, cứ thế thành một độc nhân. Người thường chạm nhẹ vào cô ta thôi, trong thời gian không quá một nén hương sẽ biến thành một vũng nước đen.”

“Có thể cứu được không?” Tô Mộ Vũ thấy Bạch Hạc Hoài nói không sai chút nào, suy nghĩ xoay chuyển, có lẽ có cơ hội giúp Mộ Tuyết Vi trở lại bình thường?

“Cô ta vừa gặp đã muốn độc chết ta, ta nhảy xuống mật đạo chạy trốn, cô ta còn thả hoa độc đuổi giết tiếp.” Bạch Hạc Hoài nhún vai: “Bây giờ ngươi lại bảo ta cứu cô ta, có ổn không?”

Tô Mộ Vũ kinh ngạc, gật đầu: “Vị bằng hữu của ta, tuy trên người đều là kịch độc nhưng tính cách ôn hòa, luôn né tránh người khác, chỉ sợ vô tình hại người ta. Vừa rồi cô ấy ra tay cũng là bị mệnh lệnh của gia tộc bức ép.”

“Không phải, cô ta thật sự muốn giết ta.” Bạch Hạc Hoài mỉm cười, liếc mắt nhìn Tô Mộ Vũ: “Còn nguyên nhân là vì sao thì ta không biết. Nhưng nếu sau chuyện này, ta và cô ấy vẫn còn sống, không còn là kẻ địch nữa, ta có thể cứu cô ấy, điều kiện rất đơn giản.”

Tô Mộ Vũ lập tức hiểu ngay: “Tiền, chắc chắn sẽ đủ!”

“Ha ha ha ha, không hổ là Khôi của Ám Hà, lĩnh ngộ rất nhanh.” Bạch Hạc Hoài thở dài một tiếng: “Nhưng việc cấp bách trước mắt là phải làm cách nào chạy khỏi nơi này?”

“Vừa rồi ta đã xem thử, cánh cửa đá này chắc là đẩy được.” Tô Mộ Vũ đâm ra một kiếm, đẩy cánh cửa đá kia ra, bên trong tối tăm, chỉ có vài viên dạ minh châu khảm trên tường tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

“Ổ nhện này đúng là quái dị, trong này không có cơ quan gì đấy chứ?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Không đâu, chim gỗ vỗ cánh, đường sống trong chỗ chết. Đây là đường chạy trốn, chắc sẽ dẫn tới nơi an toàn, dọc đường không có cơ quan gì đâu.”

“Ngươi xuống đây bảo vệ ta, thế đại gia trưởng của ngươi thì sao?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

“Vừa rồi khi ta tới nơi đã nhận được tín hiệu ở ngoài sân trước, kẻ địch đã rút lui, mọi chuyện không có gì cần lo lắng.” Tô Mộ Vũ bình tĩnh nói, giọng điệu của hắn như có một ma lực nào đó khiến người nghe cho dù đang sợ hãi bất an đến đâu đi nữa, nghe thấy giọng nói thản nhiên mà kiên định của hắn, cũng thấy yên tâm. Bạch Hạc Hoài gật đầu: “Thế thì được.”

Tô Mộ Vũ lấy từ trong lồng ngực ra một mồi lửa, thổi nhẹ một cái, trước mặt đã sáng sủa. Hắn dẫn Bạch Hạc Hoài đi về phía trước: “Độc của đại gia trưởng, vừa rồi thần y đã chữa hết chưa?”

Bạch Hạc Hoài chột dạ cười một cái, cũng may cô đứng sau lưng Tô Mộ Vũ, Tô Mộ Vũ không thấy biểu cảm của cô. Cô làm bộ bình tĩnh nói: “Tạm thời coi như ngăn chặn được. Vừa rồi ta sử dụng Di Hồn Đại Pháp với đại gia trưởng, cũng có đôi chút manh mối phá giải Tuyết Lạc Nhất Chi Mai.”

“Đa tạ thần y, chúng ta mau đi ra ngoài thôi.” Tô Mộ Vũ nhanh chóng bước đi.

“Đúng rồi, Khôi đại nhân. Hôm đó khi ta từ trong dược phủ đi ra đã gặp một sát thủ cầm phật trượng, hình như là người của Tô gia các ngươi?” Bạch Hạc Hoài đột nhiên nói.

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Người mà ngươi nói là Triết thúc, hắn là cao thủ đệ nhất trong thế hệ trước của Tô gia, cũng là Khôi đời trước. Trong quá khứ từng có rất nhiều người nghĩ hắn sẽ trở thành đại gia trưởng mới.”

“Ồ, thế sao về sau hắn lại không làm?” Bạch Hạc Hoài hỏi.

“Có một lần bọn đại gia trưởng bị tập kích bất ngờ, Mười Hai Con Giáp đời trước đều bị diệt sạch, đại gia trưởng cũng bị trọng thương, là Triết thúc đã giết sạch kẻ địch, cứu đại gia trưởng ra. Nhưng trong trận chiến đó Triết thúc đã bị thương rất nghiêm trọng, thương thế đó không cách nào chữa trị triệt để, chỉ có thể dùng bí pháp của Mộ gia giữ mạng. Cho nên Triết thúc thoái ẩn, chỉ khi nào gặp phải nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, Tô gia mới phái Triết thúc tới.” Tô Mộ Vũ nói: “Ví dụ như lần này.”

Ánh mắt Bạch Hạc Hoài hơi ảm đạm: “Cứu đại gia trưởng khỏi cảnh ngộ sinh tử, kết quả bản thân bị trọng thương không thể chữa khỏi, nhiều năm sau lại lê thân xác nửa sống nửa chết đi ám sát đại gia trưởng? Hành động của Ám Hà các ngươi có vẻ hơi kỳ quái nhỉ?”

Tô Mộ Vũ cũng mỉm cười: “Ngươi nói vậy đúng là kỳ quái. Nhưng cũng chẳng có cách nào, Tô Triết từng là Khôi, chỉ phụ trách về đại gia trưởng, bây giờ thúc ấy rời khỏi chức Khôi, trở lại Tô gia. Tô gia muốn mưu phản, Triết thúc cũng chẳng có lựa chọn nào.”

“Đại gia trưởng của các ngươi đúng là không được ưa thích...” Bạch Hạc Hoài chép miệng.

“Đại gia trưởng đã ngồi trên chức vị đó rất lâu rồi, ba gia tộc vốn đã bất mãn. Ta thường xuyên nghĩ, nếu năm xưa Triết thúc không bị thương thì tốt, như vậy thúc ấy sẽ trực tiếp kế nhiệm chức đại gia trưởng, sẽ không có nhiều chuyện phiền phức như vậy.” Tô Mộ Vũ nói.

Bạch Hạc Hoài ‘ừ’ khẽ một tiếng, không tiếp tục nói về đề tài này, chỉ đi thêm một quãng rồi giả bộ lơ đãng hỏi: “Triết thúc này là người ra sao?”

Tô Mộ Vũ dừng chân, quay người nhìn Bạch Hạc Hoài: “Quen biết thần y lâu như vậy, lần đầu tiên thấy thần y hiếu kỳ về một người đến mức đó. Thần y và Triết thúc có liên hệ gì ư?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »