Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40330 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 93
màn 7 - tiểu mãn 5

❊ ❊ ❊

“Thiên Khải Tứ Thủ Hộ, Thanh Long sứ Lý Tâm Nguyệt là truyền nhân Tâm kiếm, con gái của trủng chủ Kiếm Tâm Trủng; Chu Tước sứ là tam thành chủ Tuyết Nguyệt Thành, Thương Tiên duy nhất trên thế gian; Huyền Vũ Sứ Đường Liên Nguyệt là đệ nhất nhân trong thế hệ này của Đường môn, người thừa kế chức Đường lão thái gia tương lai; cả ba vị Thủ Hộ này đều cực kỳ nổi tiếng. Nhưng chỉ có Bạch Hổ Sứ là đeo mặt nạ quỷ, mái tóc bạc trắng, không ai biết thân phận chân chính của hắn.” Tô Mộ Vũ nhìn cây dù rách nát trong tay, quay sang Tô Triết: “Vừa rồi giao chiến, Triết thúc có suy đoán gì về thân phận của hắn không?”

“Vô Cực côn là chí bảo của Hoàng Long sơn.” Tô Triết chậm rãi nói: “Có lẽ người này xuất thân Đạo môn?’

Tô Mộ Vũ cúi đầu trầm ngâm, sau đó lắc đầu: “Hắn không phải là người trong Đạo môn, Ta thấy rất bất an, hắn còn đáng sợ hơn Lý Tâm Nguyệt.”

“ồ? Ngươi cảm thấy Bạch Hổ còn trên cả Thanh Long?” Tô Triết nghi hoặc.

“Lý Tâm Nguyệt chỉ muốn Thiên Khải Thành yên ổn, chỉ cần ta không chạm tới giới hạn của cô ấy, cô ấy sẽ không ra tay với chúng ta. Nhưng người này thì không giống, vừa rồi hắn tới vì cái gì, ta không đoán ra, hắn đi vì sao, ta cũng không đoán ra. Hắn có mục đích riêng, hơn nữa tâm tư rất sâu.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài.

Tô Triết mỉm cười vẫy tay: “Đừng nghĩ mấy chuyện này nữa, lúc trước luôn là chúng toa gây chuyện cho người khác, bây giờ tới phiên người khác gây chuyện cho chúng ta, cũng coi là gậy ông đập lưng ông. Bao giờ gọi thoằng nhoãi Xương Hòa tới đuây?”

“Đợi một lát.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói.

“Ài, sao cứ phoải u sầu ảo não như có thâm thù đại hận vậy, đã tới Thiên Khải Thành rồi, ta dẫn ngươi tới chỗ thú vị nhé?” Tô Triết vỗ vay Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Những nơi nổi tiếng trong Thiên Khải Thành thì ta đều đến cả rồi.”

“Đến đâu roài?” Tô Triết hỏi.

“Thiên Khải Thành, Khâm Thiên Giám, Vấn Thiên Thạch, Long Khởi Viên...” Tô Mộ Vũ từ từ liệt kê.

Tô Triết vội vàng xua tay: “Ngừng ngừng ngừng ngừng, mấy nơi chó má gì vậy!”

Tô Mộ Vũ gãi đầu: “Đó là những nơi nổi danh nhất Thiên Khải Thành mà.”

“Ta nhổ vào!’ Tô Triết chửi một câu rất thuần thục: “Nơi nổi tiếng nhất trong Thiên Khải Thành phải là...”

Tô Mộ Vũ suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hoàng cung?”

“Giáo Phường Ti!” Tô Triết cao giọng nói.

Mặt trời lặn sau dãy núi phía tây, từng chiếc đèn lồng được châm lửa.

Phân nửa Thiên Khải Thành bắt đầu chìm vào giấc ngủ say, còn ở nơi này chỉ vừa thức tỉnh.

Giáo phường ti, tam thập nhị các.

Từng dãy đèn lồng treo trên không trung, bên dưới là Tô Triết tay cầm phật trượng, trên phật trượng treo một bình rượu, vừa lắc lư vừa đi đường: “Mộ Vũ à, tới Thiên Khải Thành mà không biết đường tới đây dạo chơi à?”

“Ta...” Tô Mộ Vũ không biết nên trả lời ra sao, đành đáp: “... không biết đường.”

“Có lý, có lý, cái nơi thế này đi một mình thì rất dễ lạc đường.” Tô Triết lung lay phật trượng, rượu bên trong vẩy ra ngoài, Tô Triết há mồm uống một ngụm rượu. “Rượu không say người, người tự say.”

“Tô Triết, thúc uống rượu như vậy từ lúc nào?” Tô Mộ Vũ nghi hoặc.

Tô Triết cười ngại ngùng: “Vì làm vậy có vẻ phong lưu.”

“Thúc, vì sao tiếng phổ thông của thúc lại khá hơn rồi.” Tô Mộ Vũ lại hỏi.

Tô Triết lại cười ngại ngùng: “Sao ngươi loắm lời thuế!”

“Thế thì Triết thúc, buây giờ chúng toa đi đâu đuây?” Tô Mộ Vũ lại hỏi.

“Bách Hoa Lâu trăm hoa đua nở, trăm hoa nở đón mỹ nhân về.” Tô Triết lung lay bầu rượu trên phật trượng: “Đương nhiên là tới Bách Hoa Lâu.”

“Bách Hoa Lâu.

Từng cô gái tuyệt sắc dáng người yểu điệu, khoác tấm lụa mỏng, ,mang muôn vàn sắc thái, vung vẩy tấm khăn tay thêu hình mẫu đơn, đạp theo điệu nhạc du dương, uyển chuyển bước đi trong gian các. Các cô gái hoặc trò chuyện với nhau, hoặc tới chúc rượu công tử mà mình ái một, hoặc một mình một góc ngây ngốc nghe đàn. Nhưng khi Tô Mộ Vũ xuất hiện, ánh mắt mọi người đều tập trung vào hắn.

Tô Mộ Vũ đứng một mình ở đó, đón nhận ánh mắt mọi người, bỗng có vẻ ngây dại.

Hắn từng đứng giữa nơi nguy hiểm nhất, đối mặt với ba mươi sáu thanh trường đao giết người mà vẫn thản nhiên.

Nhưng chỉ có giờ khắc này là thấy mờ mịt.

Tô Triết cười khổ: “Ai da, xem ra ta nên tới đây một mình.”

“Thúc, tiếp theo nên làm cái gì?” Tô Mộ Vũ do dự hỏi.

“Ngươi muốn làm gì?” Tô Triết khẽ mỉm cười.

“Ta muốn chạy...” Đương nhiên Tô Mộ Vũ nói thật lòng.

“...” Tô Triết không còn gì để nói.

Một vị thiếu phụ áo tím xinh đẹp chậm rãi bước từ trên lầu xuống, từ rất lâu trước kia thiếu phụ này đã là người quản lý Bách Hoa Lâu, khi đó cô đã mang vẻ quyến rũ như vậy. Giờ nhiều năm đã qua, hoa nở hoa tàn, năm tháng không lưu lại nhiều dấu vết trên gương mặt cô, vẫn mang vẻ yêu kiều, câu dẫn hồn phách người ta. Cô nhìn qua Tô Mộ Vũ, khẽ mỉm cười: “Công tử tới đây lần đầu à?”

“Đúng vậy.” Tô Mộ Vũ trả lời.

“Một vị ngọc công tử tới Bách Hoa Lâu, luôn là muốn gì được nấy. Hôm nay công tử không cần chi một lượng bạc nào, mà có thể làm bất cứ chuyện gì công tử muốn làm. Công tử muốn làm gì?” Thiếu phụ áo tím dịu dàng hỏi.

Tô Mộ Vũ ngẩng đầu lên, suy nghĩ, trả lời: “Ta muốn nghe tiếng đàn này một chút.”

Thiếu phụ áo tím sửng sốt, tiếp đó nở nụ cười dịu dàng: “Ta không sợ ngươi muốn uống rượu ngon nhất, ngủ với cô nương xinh đẹp nhất, chỉ sợ ngươi tới nghe đàn. Lần gần nhất một người trẻ tuổi tới nghe đàn còn kéo cả cô nương kiếm nhiều tiền nhất nơi này đi.”

“Hả?” Tô Mộ Vũ không hiểu thiếu phụ áo tím nói vậy là cự tuyệt hay đồng ý.

“Đi thôi.” Tô Triết giơ phật trượng đẩy nhẹ vào người Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ lảo đảo, thiếu phụ áo tím quay người đi lên trên lầu, hắn lập tức bước theo.

Trên lầu hai có một bục cao, bốn phía phủ lụa trắng, bên trong có một cô gái đang đánh đàn. Tuy không thấy diện mạo cô gái, nhưng tiếng đàn dịu dàng uyển chuyển tới cực điểm, có thể thấy cô gái đánh đàn cũng dịu dàng như nước.

“Công tử có hiểu âm luật không?” Thiếu phụ áo tím mỉm cười hỏi.

“Hiểu sơ qua.” Tô Mộ Vũ thản nhiên đáp. Bọn họ đi tới gần bục cao, ngoài mấy vị trí ít ỏi còn trống, còn lại đều đã có người ngồi. Ở giữa có một người nghe tới nhập thần, rung đùi đắc ý chìm đắm trong khúc nhạc.

Khúc nhạc tấu xong, người nọ mở mắt, ném một hạt đậu phộng vào miệng, sau đó quay đầu, lại thấy Tô Mộ Vũ, sợ tới mức suýt nữa nhảy bật khỏi ghế.

“Là ngươi à?” Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, chính là người từng theo dõi hắn mấy ngày trước đây, nhị đương gia của Thiên Kim Thai, Đồ Nhị Gia.

Đồ Nhị Gia nhìn Tô Mộ Vũ, giọng nói hơi run rẩy: “Lần này ta không theo dõi ngươi”

“Đừng lo lắng.” Tô Mộ Vũ đi tới bên cạnh Đồ Nhị Gia ngồi xuống: “Ta tới nghe nhạc thôi.”

“Tô công tử...” Đồ Nhị Gia suy nghĩ cả nửa ngày mới tìm được từ ngữ: “... thật có nhã hứng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »