Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40063 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 18
màn hai: vũ thủy (2)

❊ ❊ ❊

Theo sát xe ngựa của đám người đại gia trưởng, xe ngựa của Tô Xương Hà và Tô Triết cũng đi vào Cửu Tiêu thành.

“Nơi này là Cửu Tiêu thành, trước đây là võ thành nổi danh thiên hạ, còn bây giờ chỉ là một phàm thành, dựa vào truyền thuyết trăm năm trước thu hút một số du khách. Trước kia thường xuyên nghe Tô Mộ Vũ nhắc tới.” Tô Xương Hà vén rèm xe ngựa, nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Bọn họ tạm thời dừng chân tại đây, đợi tụ họp với Tô Mộ Vũ.”

“Ở đây có ổ nhện?” Tô Triết ngạc nhiên.

“Đúng vậy. Không ai tưởng tượng nổi Chu Ảnh lại bố trí một sào huyệt trong Cửu Tiêu thành ở mạn bắc này, có lẽ do Tô Mộ Vũ cố chấp với kiếm.” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.

“Gián điệp của ngươi không phải trong Tạ gia.” Tô Triết mỉm cười.

“Không sai, gián điệp của ta là trong Chu Ảnh.” Tô Xương Hà không hề kiêng dè nói: “Hành tung của đại gia trưởng trên quãng đường này đều là theo ý ta, nằm trong khống chế của ta.”

“Có thể nhét người vào trong Chu Ảnh? Những người đó đều là Tô Mộ Vũ đích thân lựa chọn rồi được đại gia trưởng khảo nghiệm cơ mà.” Tô Triết gõ tẩu thuốc trong tay: “Ngay cả các gia chủ cũng không thể thẩm thấu thế lực của mình vào trong Chu Ảnh.”

“Ta hiểu rất rõ Tô Mộ Vũ.” Tô Xương Hà duỗi người: “Tìm chỗ nào nghỉ chân một chút, Triết thúc, bôn ba lâu như vậy rồi, chúng ta cũng nên nghỉ ngơi cho tốt.”

Tô Triết cất tẩu thuốc: “Nghỉ ngơi? Nếu đám người đại gia trưởng vào trong ổ nhện, đó là nơi dễ thủ khó công, chúng ta muốn ra tay lại càng khó khăn.”

“Không cần chúng ta ra tay, có Tạ gia mở đường cho chúng ta, Bệnh Tử Quỷ Tạ Phồn Hoa, vẫn có chút công dụng.” Tô Xương Hà mỉm cười nói.

“Loại người như ngươi, đúng là quá xấu bụng.” Tô Triết cười mắng.

“Đi!” Trên đường lớn, Tô Mộ Vũ vung mạnh roi ngựa, muốn chạy tới Cửu Tiêu thành bằng tốc độ nhanh nhất.

Mộ Vũ Mặc ngồi trong xe ngựa nhìn bóng lưng Tô Mộ Vũ, thở dài nói: “Vũ ca, dọc đường ngươi chưa hề nghỉ ngơi chút nào, hay là chậm lại một chút.”

Tô Mộ Vũ không quay đầu lại nói: “Không thể nghỉ ngơi được, cho dù trong Cửu Tiêu thành có ổ nhện vẫn không an toàn. Trong Chu Ảnh có gián điệp.”

Mộ Vũ Mặc đột nhiên đặt tay lên lưng Tô Mộ Vũ: “Vũ ca, chẳng lẽ ngươi không nghĩ rằng, có lẽ ta là gián điệp à?”

Tô Mộ Vũ cau mày, nắm lấy cây dù bên cạnh, đột nhiên xoay người, đánh về phía Mộ Vũ Mặc.

Mộ Vũ Mặc mỉm cười, không hề né tránh, vì vậy cây dù xuyên thẳng qua bên cạnh cô, đánh lên một chiếc phi luân màu vàng kim. Phi luân bị đánh bay ra ngoài, Mộ Vũ Mặc nghiêng người lắc mình, đứng bên cạnh Tô Mộ Vũ, cười nói: “Người của Đường môn đúng là lắm tiền, trên người mang cả đống sắt vụn, không biết bị đánh bay đi rồi có thu lại được không.”

Tô Mộ Vũ tay phải cầm dù, tay trái nhẹ nhàng kéo dây cương, dừng chiếc xe ngựa lại.

Đường Liên Nguyệt mặc áo lông chim màu đen đứng trên một gốc cây lớn, cúi đầu nhìn bọn họ.

“Ngươi đến nhanh thật, chúng ta đi cả ngày cả đêm không ngừng không nghỉ mà vẫn bị ngươi đuổi theo.” Mộ Vũ Mặc cười khanh khách: “Nôn nóng muốn gặp ta đến vậy cơ à?”

“Ngươi nên bỏ cô ấy lại, cô ấy đã bị thương, các ngươi đánh xe không nhanh, đương nhiên ta sẽ đuổi kịp.” Đường Liên Nguyệt nhìn về phía Tô Mộ Vũ, Tô Mộ Vũ khẽ thở dài một tiếng, hơi cúi người.

“Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ, năm xưa trong trận chiến ngăn chặn Ma giáo, ta từng thấy kiếm của ngươi. Giết ngươi không phải chuyện dễ dàng gì.” Ánh sáng lạnh lóe lên trong lòng bàn tay Đường Liên Nguyệt, Chỉ Tiêm Nhận đã được nắm trong tay: “Kiếm thuật của ngươi gần tương đương với Lý Hàn Y, nhưng thuật giết người của ngươi lại hơn xa cô ấy.”

“Ta ngăn hắn lại, ngươi chạy đi, tới Cửu Tiêu thành thì báo cho đại gia trưởng tìm ra gián điệp.” Tô Mộ Vũ hạ giọng nói.

Mộ Vũ Mặc lắc đầu: “Không, để ta ngăn hắn lại, ngươi tới Cửu Tiêu thành.”

“Hắn là Đường Liên Nguyệt, ngươi đã thua một lần rồi.” Tô Mộ Vũ nhắc nhở: “Lần trước hắn nương tay, lần này thì chưa chắc đâu.”

“Vũ ca, vừa rồi ta đã nói với ngươi ta là gián điệp.” Mộ Vũ Mặc cười nói.

Con ngươi của Tô Mộ Vũ co lại: “Ta chỉ nghĩ là một câu đùa.”

“Đến tận hôm nay, ta vẫn chưa làm chuyện gì vi phạm lời thề năm xưa, nhưng đúng là ta đã do dự, cũng đã hoài nghi ý nghĩa tồn tại của chúng ta. Mấy hôm nay, ta còn nghĩ, liệu có nên bước ra bước đó không.” Mộ Vũ Mặc nhìn về phía Tô Mộ Vũ, khẽ thở dài: “Ta không muốn lựa chọn giữa ngươi và Xương Hà. Cho nên Vũ ca, ngươi tới kết thúc mọi chuyện đi. Ta giao lựa chọn cho ngươi!”

“Là Xương Hà hắn...” Tô Mộ Vũ nhíu mày.

“Không cần đưa đẩy, ở lại cả đi!” Đường Liên Nguyệt búng nhẹ ngón tay, hai tấm Diêm Vương Thiếp đồng thời bắn về phía hai người bọn họ.

“Đi! Tin ta đi, gã này không nỡ giết ta đâu!” Mộ Vũ Mặc đẩy mạnh ra, hất văng Tô Mộ Vũ ra ngoài, tiếp đó xoay người vung hai tay áo, hai ống tay màu tím bay ra, cuốn lấy hai tấm Diêm Vương Thiếp, tiếp đó lại kéo một cái, đập cho chiếc xe ngựa phía trước chia năm xẻ bảy.

Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ, nắm chặt cây dù trong tay, trầm giọng nói: “Không ngăn được thì trốn.”

“Yên tâm đi, Vũ ca, ta đã nói rồi, hắn sẽ không giết ta đâu.” Mộ Vũ Mặc nhướn mày với Đường Liên Nguyệt trên cây: “Ngươi thấy sao?”

Đường Liên Nguyệt nhìn Tô Mộ Vũ đã xoay người rời khỏi, cúi đầu nói với Mộ Vũ Mặc: “Ngươi thật sự nghĩ rằng ta sẽ không giết ngươi?”

Mộ Vũ Mặc nhún vai: “Trong giang hồ không thiếu gì kẻ đa tình. Nhưng hôm nay đa tình, ngày mai vô tình. Tuy mấy hôm trước ngươi liếc mắt nhìn ta một cái mà tâm trí rối loạn, nhưng đã mấy ngày, có thể đã quên, cũng có thể trong lòng ngươi báo thù quan trọng hơn, nhi nữ tình trường có thể tùy ý đặt sang một bên.”

“Ai nhìn ngươi mà tâm trí rối loạn?” Đường Liên Nguyệt cả giận nói.

“Ài, ai bảo Mộ Vũ Mặc ta trời sinh quốc sắc, là đệ nhất mỹ nhân trong Ám Hà. Nhưng dù sao chúng ta cũng mới gặp mặt có một lần, cái gọi là thấy sắc chung tình chẳng qua chỉ là thấy đẹp nên mê mẩn. Cuối cùng thì ngươi đối với ta cũng không có cảm tình gì sâu nặng...” Mộ Vũ Mặc cúi đầu, giọng nói có vẻ ai oán.

“Thấy đẹp nên mê mẩn?” Gương mặt Đường Liên Nguyệt run rẩy một thoáng: “Ta có một mũi Long Tu Châm, ngươi có muốn thấy không?”

“Không cần đâu.” Mộ Vũ Mặc giang tay, mặt hơi đỏ lên: “Nam nhân mà lại đi nói mình là châm, đúng là khiến cô bé như ta đỏ mặt.”

“Một cô gái như ngươi sao miệng lưỡi toàn những lời thô tục như vậy!” Đường Liên Nguyệt kinh ngạc, lúc này mới phản ứng lại, mặt hơi đỏ lên, tay trái vốn đang cầm Long Tu Châm nhưng ném cũng không được mà không ném cũng không được, cuối cùng đành thu hồi.

“Lấy Long Tu Châm ra làm gì, phải dùng chùy sắt lớn!” Mộ Vũ Mặc cao giọng nói.

“Câm miệng!” Đường Liên Nguyệt nắm lấy Chỉ Tiêm Nhận, đang định lao tới nhưng vừa đứng dậy lại phát hiện dưới chân đã quấn đầy tơ nhện màu trắng, hai con nhện màu xanh sẫm như hòa vào màu sắc thân cây,hơn nữa Mộ Vũ Mặc nói năng nhiễu loạn, không ngờ hắn lại không phát hiện ra.

“Võ công có cao hơn nữa cũng chỉ là thằng nhóc chưa lớn thôi.” Mộ Vũ Mặc nhướn mày đắc ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »