Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40222 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 60
màn bốn: thanh minh 10

❊ ❊ ❊

“Ngươi có muốn thanh kiếm này không?” Thủy Quan giọng điệu bình thản, như đang nói một chuyện hết sức bình thường, chẳng hề quan trọng: “Ta có thể đưa nó cho ngươi.”

Tô Mộ Vũ giơ cánh tay trái: “Thế thì đưa ta.”

“Đưa tay cầm kiếm ra nhận lấy nó. Lần này khác với lần trước, một khi ngươi nhận thanh kiếm này, ngươi phải luôn nắm lấy nó.” Thủy Quan nói đầy ẩn ý.

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Nếu Tô Tẫn Hôi không nhận được kiếm, thế thì ta sẽ đưa thanh kiếm này lại cho đại gia trưởng. Chuyện tiếp theo sẽ do ông ấy định đoạt.”

“Đúng như đại gia trưởng nói, ngươi là người rất có nguyên tắc. Nhưng ngoài nguyên tắc ra, có phải trong lòng ngươi rất ghét chuyện làm sát thủ không?” Thủy Quan cười nói.

Tô Mộ Vũ không trả lời câu hỏi này, chỉ khẽ cúi người: “Xem ra Thủy Quan đại nhân không định trả Miên Long Kiếm lại cho ta.”

“Ngươi có thể tới đoạt.” Thủy Quan giơ ngang Miên Long Kiếm trước mặt: “Chỉ cần ngươi làm được.”

“Được.” Tô Mộ Vũ tung người nhảy lên, Tế Vũ Kiếm trong tay đâm ra một kiếm, lướt qua bên cạnh Thủy Quan. Một kiếm này cực kỳ nhanh chóng, Bạch Hạc Hoài cũng không thể thấy rõ, thậm chí không cảm giác được Tô Mộ Vũ đã không còn bên cạnh mình.

“Thuấn Sát kiếm pháp?” Thủy Quan gật đầu: “Không tệ. Xem ra sau này ngươi đã về Vô Kiếm thành, tìm lại những kiếm phổ mất tích năm xưa. Không biết ngươi đã học xong bộ kiếm pháp của phụ thân ngươi chưa?”

Tô Mộ Vũ nhìn thanh Tế Vũ Kiếm trong tay, trên mặt không có vết máu, chỉ có nước mưa.

Chỉ tiếc là, trên đời có thứ cho dù kiếm có nhanh đến đâu đi nữa cũng không thể chặt đứt, đó chính là nước.” Thủy Quan nhẹ nhàng nâng tay, làn nước mưa trút xuống chậm rãi động lại trực tiếp ay hắn. Hắn nhẹ nhàng vươn một ngón tay, khối nước đó đánh thẳng về phía Bạch Hạc Hoài.

“Dừng tay!” Tô Mộ Vũ quát khẽ một tiếng, lập tức vung kiếm ngăn trước mặt Bạch Hạc Hoài, nhưng nước mưa kia chỉ bay được nửa đường đã hóa thành hơi nước tiêu tan. Khi Tô Mộ Vũ quay đầu lại, thân hình Thủy Quan đã biến mất.

Trong Ổ Nhện.

Đại gia trưởng ngồi trong đình trúc giữa sân, nhìn cơn mưa, nói đầy ẩn ý: “Không ngờ ngươi lại tới đây.”

“Thiên Quan chúc phúc, Địa Quan xá tội, Thủy Quan giải ách. Bây giờ Ám Hà đang hỗn loạn, đương nhiên phải do ta tiêu tai trừ ách.” Thủy Quan đã ngồi trên gian đình trúc từ lúc nào không hay.

Đại gia trưởng trầm giọng nói: “Nhiệm vụ giết Đường nhị lão gia là ai đưa ra?”

Thủy Quan ngắm nghía thanh Miên Long Kiếm trong tay: “Đương nhiên là vị mà ngươi biết.”

Đại gia trưởng thở dài một tiếng: “Mọi chuyện bây giờ đều trong dự liệu của hắn?”

Thủy Quan vung Miên Long Kiếm xuống, xuyên qua căn đình trúc, cắm trước mặt đại gia trưởng: “Hắn nào phải thánh nhân, làm sao tính toán được nhiều như vậy. Mọi chuyện xảy ra bây giờ đều nằm ngoài dự đoán của hắn. Nhưng hắn cũng rất mong chờ, sau chuyện nay Ám Hà sẽ biến thành một Ám Hà mới ra sao.”

Đại gia trưởng gật nhẹ đầu: “Cho dù thế nào Ám Hà...”

Thủy Quan cười: “Cũng không cần có ngươi.”

Đại gia trưởng đi tới nắm lấy Miên Long Kiếm: “Ta có thể tới gia viên.”

“Ha ha ha ha. Gia viên. Trong truyền thuyết nó là tịnh thổ duy nhất của Ám Hà, ở nơi đó có thể thật sự buông bỏ đồ đao, sống những ngày tháng của người bình thường. Nhưng ngươi là đại gia trưởng, chắc ngươi cũng biết gia viên chưa bao giờ tồn tại! Đó là một lời dối trá.” Thủy Quan thần sắc quái dị, như nghe thấy chuyện nực cười nhất.

“Ta làm đại gia trưởng ba mươi năm, lâu hơn thời gian của các vị lúc trước, cho nên ta cũng làm được rất nhiều chuyện mà họ không làm được.” Đại gia trưởng rút thanh Miên Long Kiếm dưới đất lên, mắt rồng ở cuối chuôi kiếm mở ra.

Thủy Quan vung ống tay áo một cái, thân hình lập tức biến mất, hòa tan trong làn nước mưa.

“Ngươi định ngỗ nghịch với tam quan hay sao? Ngươi định đánh với ta?” Thân hình Thủy Quan đã biến mất mà âm thanh vẫn còn vang vọng.

Đại gia trưởng cười vang: “Ta làm đại gia trưởng ba mươi năm, chuyện duy nhất chưa làm đó là nhận thua. Các ngươi muốn dùng cái chết của ta để huyết tẩy thành một Ám Hà mới, nhưng ta cảm thấy, chỉ khi nào các ngươi chết đi, Ám Hà mới có thể có tương lai mới.”

“Ám Hà chưa bao giờ là Ám Hà của ngươi, cũng không phải là Ám Hà của tam quan Đề Hồn Điện chúng ta, nó là một lưỡi đao trong tay người khác mà thôi. Chúng ta không có tư cách quyết định nó, chỉ có người cầm đao mới có.” Thủy Quan đột nhiên hạ xuống đất, bàn tay vỗ mạnh xuống, một cột nước bắn về phía đại gia trưởng.

Đại gia trưởng vung Miên Long Kiếm trong tay lên, chém về phía cột nước. Nhưng đúng như Thủy Quan đã nói, nước là thứ không thể chặt đứt. Cột nước kia xuyên qua Miên Long Kiếm, tiếp tục đánh về phía đại gia trưởng. Đại gia trưởng cười lạnh một tiếng, giơ một ngón tay điểm nhẹ lên cột nước, cột nước kia lập tức dừng lại, sau đó toàn bộ cột nước ngưng kết thành một khối băng dài. đại gia trưởng vung kiếm lên chém tan khối băng này thành từng mảnh.

“Tự nhiên lại quên, tuy ngươi vốn họ Mộ, nhưng trước khi trở thành đại gia trưởng vẫn luôn ở Tô gia.” Thủy Quan thần sắc hơi đổi: “Không ngờ ngươi còn biết cả Sương Hàn kiếm khí của Tô Tẫn Hôi.”

“Không phải cũng biết mà là mạnh hơn hắn, mạnh hơn nhiều!” Đại gia trưởng cầm Miên Long Kiếm bằng hai tay, cắm mạnh xuống đất; “Ví dụ như chiêu này, hắn không biết!”

Toàn bộ khoảng sân đều bị băng giá bao phủ, nước mưa biến thành những viên đá lớn đổ xuống, so với chiêu thức mà Tô Tẫn Hôi sử dụng để đấu với Mộ Từ Lăng lúc ở gian nhà của Tô gia, tốc độ lúc này mau chóng hơn nhiều, luồng khí lạnh lẽo cũng mãnh liệt hơn nhiều. Đáng sợ hơn nữa là tất cả sương giá băng đá đều đánh về phía Thủy Quan đang đứng.

“Thiên địa cực hàn, phong đao sương kiếm!” Thủy Quan giang hai tay ra, một luồng khí vô hình lan tỏa, ngăn cản sương giá và mưa đá ngoài phạm vi ba thước.

“Cho dù tóc ta đã bạc trắng, cho dù các ngươi cảm thấy ta đã không đảm nhiệm nổi chức vị này, nhưng ta vẫn là người mạnh nhất trong Ám Hà.” Đại gia trưởng gầm lên một tiếng.

Thủy Quan nhìn sương giá và mưa đá từ từ tiếp cận mình, lông mày hơi nhíu lại, cười lạnh nói: “Không ngờ độc Tuyết Lạc Nhất Chi Mai có thể chữa khỏi thật, vừa rồi nên giết nha đầu kia đi. Còn để lại thì sau này sẽ là một tai họa.” Thân hình hắn đột nhiên xoay tròn, miễn cưỡng đẩy lùi sương giá một khắc, tiếp đó tung người nhảy lên, định đào tẩu.

“Ở lại cho ta!” Đại gia trưởng rút trường kiếm trong tay ra, vung lên trời, một luồng sương giá lập tức đóng băng toàn bộ bức tường. Mắt cá chân của Thủy Quan cũng dính phải một luồng sương giá, nhưng thân hình hắn vẫn hóa thành nước mưa, biến mất bên ngoài bức tường. Đại gia trưởng buông trường kiếm xuống, thở hổn hển từng hơi.

Lúc này Tô Mộ Vũ và Bạch Hạc Hoài cũng chạy tới, hai người nhìn toàn bộ khoảng sân đóng băng, cả hai đều cả kinh. Tô Mộ Vũ giơ tay sờ lớp băng trên mặt đất, hạ giọng nói: “Còn bá đạo hơn Sương Hàn kiếm khí của Tô lão gia tử mấy phần.”

Đại gia trưởng nhìn về phía bọn họ: “Vừa rồi các ngươi có thấy Thủy Quan của Đề Hồn Điện không?”

Tô Mộ Vũ gật đầu: “Có, nhưng hình như hắn tới không phải để giúp chúng ta, lập trường không minh bạch.”

Đại gia trưởng cười lạnh một tiếng: “Hắn tới không phải để giúp bất cứ ai.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »