Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40027 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 8
màn 1: kinh trập (7)

❊ ❊ ❊

Tiếng sấm mùa xuân chợt vang lên.

“Dừng!” Tô Mộ Vũ đột nhiên kéo dây cương, trấn an con ngựa đen đang kinh hãi dưới chân, con ngựa đen này là ngựa tốt do hắn bỏ nhiều tiền lựa chọn, đương nhiên không kinh hãi vì một tiếng sấm mùa xuân. Đợi con ngựa đen bình tĩnh hơn một chút, Tô Mộ Vũ mới ngẩng đầu lên, nhìn ba người đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Người dẫn đầu cõng một thanh kiếm lớn, thân hình cường tráng, gương mặt luôn mỉm cười ôn hòa. Đứng bên cạnh hắn là hai cô gái vóc dáng yểu điệu, một người mặc áo tím quỷ mị yêu dị, một người mặc áo đỏ, khi nhảy múa giống hệt một ngọn lửa.

Nam tử cường tráng mỉm cười: “Vũ ca đúng là người cũng như tên, đi tới chỗ nào là đổ mưa chỗ đấy.”

Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày: “Tô Xương Ly, Tô Tử Y, Tô Hồng Tức! Xương Hà phái các ngươi tới à?”

Nam tử cường tráng được gọi là Tô Xương Ly gật đầu nói: “Đúng là đại ca bảo ta tới, huynh ấy nói ngăn cản ngươi, nếu thật sự không được...”

Tô Hồng Tức che miệng cười một tiếng: “Thì để chúng ta ngủ với ngươi.”

Con ngươi của Tô Mộ Vũ hơi híp lại, lập tức xoay người xuống ngựa, chỉ thấy một đóa hoa nhỏ màu đỏ yêu dị bay ra ngay lúc Tô Hồng Tức giơ tay, tập kích về phía hắn. Tô Mộ Vũ hạ xuống đất, đá hoa lướt qua đỉnh đầu hắn, sáu cánh hoa đột nhiên nổ tung, xuyên qua người con ngựa đen. Tô Mộ Vũ vội vàng căng dù, thối lui về phía sau, ngăn cản máu tươi bắn ra khắp nơi.

Tô Tử Y thở dài một tiếng, giọng nói dịu dàng quyến rũ: “Hồng Tức muội muội đừng gấp gáp như vậy, chẳng lẽ muội nghĩ chỉ một đóa Lục Diệp Phi Hoa này mà giết được Mộ Vũ ca ca à?”

Tô Mộ Vũ nhìn con ngựa đen đổ gục dưới đất, mặt không biểu cảm nói: “Các ngươi định ngăn cản ta?”

Tô Xương Ly lại không hề giấu giếm, trực tiếp gật đầu nói: “Đại ca muốn đại gia trưởng chết, nhưng không muốn ngươi chết, cho nên cách tốt nhất là cầm chân ngươi.”

“Có phải các ngươi cảm thấy, ta sẽ không giết các ngươi?” Tô Mộ Vũ lắc người, khẽ nâng cây dù giấy trong tay lên, để lộ đôi mắt của mình.

Ba người Tô Xương Ly âm thầm kinh hãi. Sát khí mà con mắt đó tỏa ra trong chớp mắt khiến lông tóc cả ba người dựng đứng. Thanh kiếm lớn trên lưng Tô Xương Hà bất giác ngâm vang. Biểu cảm yêu kiều của Tô Tử Y cứng lại trên mặt, chỉ có từng giọt mồ hôi lớn bằng hạt đậu trên trán đang chậm rãi đổ xuống.

Bởi vì nam tử cầm dù kia đột ngột xuất hiện sau lưng bọn họ.

Nếu vừa rồi Tô Mộ Vũ muốn ra tay, ba người bọn họ đã chết rồi.

“Xương Hà cảm thấy ta sẽ không giết các ngươi nên mới phái các ngươi tới ngăn cản ta. Hắn tưởng bản thân có thể đoán được suy nghĩ của ta. Đúng vậy, ta từng là Chấp Tán Quỷ của Tô gia, bây giờ là Khôi của đội sát thủ Chu Ảnh, ta giết rất nhiều người, ta cũng có lúc không thể khống chế được sát tâm của mình.” Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng xoay cán dù.

Tô Xương Ly nuốt một ngụm nước miếng, cố gắng giơ tay lên dưới áp lực cường đại này, đặt tay lên chuôi kiếm.

“Ngươi định rút kiếm à?” Tô Mộ Vũ lạnh lùng hỏi.

Tô Xương Ly trong lòng kinh hãi, sau lưng đã ướt đẫm, tay cầm kiếm cũng hơi run rẩy, hắn gắng gượng nở nụ cười: “Chỉ thấy ồn ào quá thôi!” Tô Xương Ly ấn mạnh lên chuôi kiếm, tiếng ngâm lập tức bị ép xuống.

“Trở về nói với Xương Hà, hắn không được giết đại gia trưởng.” Tô Mộ Vũ bước về phía trước: “Cũng không giết được.”

Sau khi Tô Mộ Vũ đi xa trăm trượng, Tô Xương Ly mới đặt mông ngồi xuống đất, Tô Hồng Tức và Tô Tử Y bên cạnh đã đổ mồ hôi đầm đìa. Tô Xương Ly liếm mép, cười khổ: “Đại ca đúng là hại người, bảo chúng ta tới đối phó với Vũ ca. Ta cảm thấy Vũ ca không cần ra tay, chỉ dùng sát khí đã có thể dọa chết chúng ta rồi.”

Tô Hồng Tức nhìn theo bóng lưng Tô Mộ Vũ, nói đầy ẩn ý: “Các ngươi nói xem, nếu bây giờ ta phóng tất cả phi hoa của mình về phía hắn, liệu có làm hắn bị thương không?”

Tô Tử Y cười lạnh một tiếng: “Ngươi có thể thử xem.”

Tô Hồng Tức sờ vào trong lòng, tiếp đó lập tức biến sắc.

“Sao vậy?” Tô Tử Y hỏi.

Tô Hồng Tức vung tay, rải một đống cánh hoa đỏ rực xuống đất. Cô cười khổ nói: “Vừa rồi khi Tô Mộ Vũ lướt qua người chúng ta, hắn đã hủy hết Lục Diệp Phi Hoa của ta rồi.”

Tô Xương Ly nhìn thi thể con ngựa đen trước mặt, trầm giọng nói: “Con ngựa này đã chết, hắn rất tức giận, nếu ngươi không phải Tô Hồng Tức, có lẽ ngươi đã chết rồi.”

“Vì một con ngựa?” Tô Hồng Tức nhíu mày.

Tô Xương Ly đứng dậy: “Vũ ca là người rất kỳ quái. Ngươi rất khó nhìn ra hắn suy nghĩ điều gì dưới đôi mắt đó. Toàn bộ Ám Hà, ta nghĩ chỉ có mình đại ca là hiểu được hắn.”

“Thế thì nhiệm vụ của chúng ta hoàn thành rồi?” Tô Tử Y hỏi.

“Hoàn thành, nói lại đúng là nực cười, trong Ám Hà chúng ta cũng coi là sát thủ đỉnh cấp, kết quả nhiệm vụ mà đại ca giao cho chúng ta chỉ là giết một con ngựa.” Tô Xương Ly day huyệt Thái Dương: “Còn lại cứ giao cho bọn họ thôi.”

“Là ngươi.” Trong rừng cây, Tô Mộ Vũ dừng bước, nhẹ nhàng nâng cây dù giấy.

Một người trung niên quấn khăn đen quanh mắt đang ngồi ngay ngắn ở đó, trước mặt người trung niên là một ấm trà, một cái bàn cờ và một thanh kiếm. Nghe thấy giọng nói của Tô Mộ Vũ, hắn có vẻ rất vui mừng, gật đầu: “Đã lâu không gặp. À, không phải, phải nói là đã lâu không nghe thấy giọng ngươi.”

Cánh tay cầm dù của Tô Mộ Vũ siết chặt hơn, giọng nói hơi tức giận: “Cái gã Tô Xương Hà kia!”

“Đừng trách Xương Hà, là ta tự tới.” Người trung niên điềm nhiên nói: “Ta nghĩ sau chuyện này chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp nhau, cho nên tới đây gặp ngươi một lần, tiện đường đánh một ván cờ.”

“Ta đang trên đường, không có thời gian.” Tô Mộ Vũ cầm dù đi về phía trước: “Sư phụ.”

Người trung niên mỉm cười: “Ngươi luôn gọi ta là sư phụ, ta chẳng qua chỉ là một giáo viên trong lò luyện, võ công của ngươi không phải do ta dạy, Thập Bát Kiếm Trận của ngươi càng không liên quan gì tới ta. Ta chỉ đánh cờ với ngươi vài lần mà thôi.”

“Năm xưa trong lò luyện, nếu không có sư phụ, có lẽ ta và Xương Hà đã chết từ lâu rồi.” Tô Mộ Vũ khẽ cúi đầu, thần sắc cung kính.

“Ngươi biết đấy, kiếm thuật của ta rất kém cỏi.” Người trung niên ngẩng đầu lên, tuy hắn không thể thấy được Tô Mộ Vũ.

Tô Mộ Vũ nhìn chuôi kiếm trên bàn, như đoán được điều gì: “Thế thì đánh một ván cờ đi.” Người trung niên vươn tay, đã đặt một quân cờ đen lên bàn cờ.

Tô Mộ Vũ thu dù, ngồi ngay ngắn trước cái bàn đá, giơ tay đặt một quân cờ trắng xuống: “Sư phụ tới đây cũng là để khuyên ta liên thủ với Xương Hà à?”

Người trung niên gật đầu: “Các ngươi đã liên thủ với nhau vượt qua nguy hiểm nhiều lần, các ngươi là cặp đôi khó lường nhất Ám Hà trong vòng trăm năm qua, lần này, ta tin các ngươi sẽ làm được.”

“Mỗi lần trước đó, lập trường của chúng ta đều nhất trí, nhưng hôm nay hắn muốn giết người mà ta từng uống máu thề với trời sẽ dùng toàn bộ tính mạng để bảo vệ.” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.

Người trung niên ngạc nhiên, sau đó lập tức hỏi: “Đại gia trưởng đáng để ngươi làm đến vậy à?”

Tô Mộ Vũ do dự một chút rồi nói: “Không đáng.”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »