Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40261 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 66
màn bốn: thanh minh 16

❊ ❊ ❊

Chín năm trước, Đề Hồn Điện.

“Nhiệm vụ này, ta không thể nhận.” Tô Mộ Vũ nhìn cuộn sách màu đỏ trên tay, đặt nó y nguyên dưới đất, chậm rãi nói. Trước mặt hắn là ba chiếc ghế rất cao, trên đó là tam quan của Đề Hồn Điện.

Thủy Quan ngồi bên trái mở miệng, giọng nói mang ý cười khiến khiến người ta sợ hãi: “Hả? Nhiều năm rồi ta chưa từng thấy có ai dám trực tiếp cự tuyệt nhiệm vụ mà Đề Hồn Điện giao phó.”

Thiên Quan trầm giọng nói: “Nói lý do của ngươi đi.”

Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Không có lý do gì, không muốn nhận.”

Địa Quan phẫn nộ quát: “Làm gì có chuyện để ngươi quyết định?”

Thủy Quan cười ha hả: “Thái thú Lạc Nam Trương Thái Thành, nghe đồn là vị thanh quan yêu dân như con, phía nam ngập lụt, tất cả các châu phủ đều tham ô lương thực cứu tế, chỉ có hắn mở kho cứu trợ thiên tai, còn lấy cả khoản tiết kiệm nhiều năm của mình ra. Không chỉ có thế, hắn còn dâng sớ lên Thiên Khải, ép Thiên Khải thành phái quan giám sát tới, mới giúp đông đảo bách tính sống sót. Đây là người tốt cho nên ngươi không muốn giết.”

Địa Quan gầm lên một tiếng: “Làm càn! Đề Hồn Điện đã gửi thư tới, cho dù là hoàng đế thì ngươi cũng phải giết! Người tốt người xấu cái quái gì, ngươi là sát thủ, không phải thánh nhân!”

Tô Mộ Vũ vẫn lắc đầu: “Ta không nhận.” Nói xong hắn quay người đi ra ngoài Đề Hồn Điện.

Tam quan thấy hắn đi thẳng ra ngoài Đề Hồn Điện, Địa Quan đã tức giận tới mức không nhịn nổi: “Đưa tin cho Tô Tẫn Hôi, coi kẻ này là phản đồ, trực tiếp giết chết!”

Thủy Quan vẫn mỉm cười như trước: “Người này tên Tô Mộ Vũ, là người mạnh nhất trong số kẻ vô danh thế hệ này, hay nên nói là mạnh nhất trong số kẻ vô danh từ trước tới nay. Chính vì hắn, đại gia trưởng còn sửa lại quy củ, người có thể khiến đại gia trưởng sửa quy củ...”

Thiên Quan trầm giọng nói: “Thế cũng không thể khiến Đề Hồn Điện thay đổi quy củ được.”

Địa Quan cả giận nói: “Giết giết, Tô Tẫn Hôi không chịu giết thì ta tới giết!”

Thủy Quan xua tay nói: “Đừng vội đừng vội, chẳng phải còn có vị bằng hữu khác tới à?”

Tô Xương Hà chậm rãi đi từ bên ngoài Đề Hồn Điện vào, tay vẫn mân mê một con dao găm, đây là thói quen của y từ khi luyện tập Thốn Chi Kiếm, dùng thói quen thay thế luyện tập, cứ thế con dao này cũng trở thành một phần thân thể của hắn. Tô Xương Hà đi tới trước mặt tam quan, thu hồi dao găm, vuốt ve chòm ria của mình, bên mép vẫn là nụ cười mang vẻ đùa bỡn: “Tham kiến tam quan.”

Thủy Quan gật đầu: “Tô Xương Hà, danh hiệu Tống Táng Sư, tân tú vừa quật khởi của Tô gia, không thua gì Tô Mộ Vũ.”

“Không thua gì Tô Mộ Vũ là vẫn còn kém Tô Mộ Vũ.” Tô Xương Hà cười nói.

Thiên Quan trầm giọng nói: “Ngươi tới đây có chuyện gì?”

“Tô Mộ Vũ là hảo huynh đệ của ngươi, hắn muốn đưa cho Đề Hồn Điện một quy củ về nhiệm vụ mà hắn nhận.” Tô Xương Hà nói đầy ẩn ý.

Cái ghế dưới mông Địa Quan khẽ rung chuyển, trong Đề Hồn Điện u ám như có thứ gì đó kỳ quái đang cử động, hắn đứng dậy: “Xem ra, Đề Hồn Điện cần thành lập quy củ mới.”

“Đừng vội.” Thủy Quan giơ tay ra cản hắn: “Cứ nghe hắn nói là quy củ gì đã.”

Tô Xương Hà khoanh tay trước ngực, giọng nói đầy kiêu ngạo: “Huynh đệ của ta nói, hắn có ba chuyện không nhận. Tàn sát cả nhà không nhận, không biết nguyên nhân không nhận, không muốn nhận không nhận!”

Lần này ngay cả Thủy Quan cũng thấy cứng họng: “Chẳng lẽ Tô Mộ Vũ thật sự cho rằng Ám Hà chúng ta thiếu một sát thủ như hắn hay sao?”

Tô Xương Hà vươn một ngón tay chỉ vào bản thân: “Tô Xương Hà ta tới đây cũng muốn lập một quy củ.”

Thiên Quan cười lạnh nói: “Hai thằng nhãi mới vào đời các ngươi đừng tưởng một năm qua gây dựng được chút danh tiếng thì Ám Hà là của các ngươi. Lập quy củ với chúng ta, đại gia trưởng còn chẳng có tư cách đó.”

Thủy Quan có vẻ là người tính cách tốt nhất, lúc này rồi vẫn không tức giận: “Ta lại muốn nghe thử, ngươi muốn lập quy củ ra sao?”

Tô Xương Hà cất cao giọng nói: “Quy củ của ta là, tất cả những gì mà Tô Mộ Vũ không muốn nhận, ta nhận hết! Đây là quy củ của ta!”

Tam quan nhìn nhau, Đề Hồn Điện lập tức yên tĩnh. Tô Xương Hà thấy một lúc lâu sau tam quan vẫn không đáp lời bèn nhướn mày: “Không được à?”

Thủy Quan cười nói: “Nghe nói Tô Mộ Vũ kiên quyết cứu ngươi ra khỏi Quỷ Khốc Uyên, ngươi làm vậy là báo đáp hắn à?”

Địa Quan nổi giận đùng đùng: “Như vậy không hợp quy củ!”

Thiên Quan vẫn giữ im lặng.

“Đối với Đề Hồn Điện mà nói, không có bất cứ tổn thất gì. Võ công của ta không kém gì Tô Mộ Vũ, nhiệm vụ mà hắn làm được thì ta cũng làm được.” Tô Xương Hà nheo mắt lại.

“Được.” Thiên Quan gật đầu.

“Ngươi có chắc không?” Địa Quan quay đầu sang hỏi.

Thủy Quan cười: “Ta lại thấy có thể chấp nhận được, coi hai người bọn họ là một người, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được.”

Tô Xương Hà giơ bàn tay: “Thế thì giao kèo nhé?”

Thiên Quan im lặng một lát rồi chậm rãi nói: “Nếu ngươi không làm được, vậy thì thứ chờ đợi hai người các ngươi sẽ là hình phạt tàn khốc nhất Ám Hà!”

“Không cần nghe họ nói.” Thủy Quan từ trên ghế nhảy xuống, đập tay với Tô Xương Hà: “Ta tin ngươi.”

“Thế thì đa tạ.” Tô Xương Hà quay người rời khỏi.

Địa Quan vẫn không nén nổi cơn tức giận trong lòng: “Một khi phá hỏng quy củ là không thể khống chế được nữa. Chính là vì đại gia trưởng đã phá hoại quy củ vì tên Tô Mộ Vũ kia nên hắn mới cảm thấy chúng ta cũng có thể bỏ qua quy củ vì hắn. Các ngươi làm vậy, nếu sau này mỗi người cũng đưa ra cái ba không nhận của mình, thế thì làm thế nào?”

Thủy Quan đi về ghế ngồi, vỗ vai Địa Quan: “Tin ta đi, trong Ám Hà, Tô Mộ Vũ là người rất đặc biệt, không có ai giống như hắn đâu.”

Thiên Quan trầm giọng nói: “Ta đồng ý với thỉnh cầu của hắn là vì vị kia truyền tin cho ta, bảo ta để ý riêng tới hai người Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà.”

Địa Quan ngạc nhiên: “Hai người trẻ tuổi võ công không tệ mà thôi, có đáng để vị kia chú ý không?”

Thiên Quan sắc mặt xanh mét, lắc đầu nói: “Ta cũng không hiểu nổi, nhưng trong thư nói, hắn rất mong chờ Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà sẽ mang tới một Ám Hà mới.”

Khóe miệng Thủy Quan nở một nụ cười quỷ dị: “Một thời đại thuộc về kẻ vô danh?”

Tô Xương Hà đi ra khỏi Đề Hồn Điện, Tô Mộ Vũ cõng dù đứng đó chờ hắn: “Ngươi vào đó làm gì?”

Tô Xương Hà giơ tay đập nhẹ lên tay Tô Mộ Vũ: “Đương nhiên là đàm phán giúp ngươi rồi, ngươi nói năng quá ngu ngốc. Đề Hồn Điện không phải đại gia trưởng, bọn họ chỉ nhận quy củ, không nhận kiếm của ngươi.”

Tô Mộ Vũ khẽ cau mày: “Thế bọn họ có đồng ý không?”

Tô Xương Hà duỗi người: “Đương nhiên rồi, ta ăn nói tốt mà.”

Tô Mộ Vũ truy hỏi: “Ngươi đáp ứng điều kiện gì của họ?”

Tô Xương Hà nhún vai, đi về phía trước; “Không có điều kiện gì, chỉ là phân tích lợi và hại với bọn họ. Đề Hồn Điện cũng biết tính toán, giết ngươi chẳng có lợi gì cho họ.”

“Đa tạ!” Tô Mộ Vũ đi theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »