Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40251 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 80
màn 5: cốc vũ 10

❊ ❊ ❊

Thiên Khải Thành.

“Trên đời này có hai người đeo mặt nạ ác quỷ đáng sợ nhất, một người là sư phụ ngươi, ta.” Một nam tử tóc trắng đeo mặt nạ quỷ nằm trên ghế dài, một thanh trường côn dán đầy phù triện đặt nghiêng bên cạnh hắn.

“Người còn lại thì sao?” Một thiếu niên có vẻ khá quý phái ngồi bên cạnh hắn, trước mặt là một bàn cờ, đang tự đánh cờ với mình.

“Một người khác là Khôi của Ám Hà. Cái gọi là Khôi ý chỉ quỷ trong người, hắn cũng có một cái mặt nạ như vậy. Khác là mặt quỷ của ta âm trầm nhưng vẫn mang nét đáng yêu, không dữ tợn như hắn.” Nam tử tóc bạc nói.

“Mặt quỷ là mặt quỷ, mặt quỷ có nét đáng yêu thì càng đáng sợ.” Thiếu niên mỉm cười, đánh một quân cờ: “Thắng rồi! Thắng ba mục!”

“Tự đánh cờ với mình mà cũng đắc ý như vậy à?” Nam tử tóc trắng lười biếng hỏi.

Thiếu niên gật đầu nói: “Người trong thiên hạ đông như vậy, làm sao vượt qua từng người một? Mỗi ngày thắng mình một lần, chẳng phải mỗi ngày lại càng mạnh hơn?”

“Câu này cũng coi là có lý, nhưng một mình thì trời đất chỉ có hạn, nếu không những vị kỳ thủ trong lịch sử sẽ không đánh khắp thiên hạ chỉ để tìm được nước đi thần thánh.” Nam tử tóc trắng trả lời.

“Nước đi thần thánh là gì?” Thiếu niên nói.

“Là nước đi có thể thay đổi hoàn toàn tình hình ván cờ đang trong bước đường cùng. Sau nước đi đó, sinh tử nghịch chuyển!” Nam tử tóc trắng đứng dậy: “Cũng như khi hai quân giao chiến, bên phe con liên tiếp thất bại rút lui, nhưng đột nhiên có một tướng lĩnh như thần linh giáng thế thúc ngựa giết ra khỏi vòng vây, dẫn dắt phe thất bại nghịch chuyển tình thế. Cũng như ta cho rằng, sau trận hỗn loạn lần này tổ chức kia sẽ hoàn toàn rời khỏi sân khấu lịch sử, thế nhưng nó vẫn sống sót, còn nằm trong tay người đeo mặt nạ quỷ như ta.”

“Sư phụ đang nói người đeo mặt nạ quỷ chính là nước cờ thần thánh trong trận hỗn chiến của tổ chức ấy?” Thiếu niên hỏi.

“Nói chính xác hơn là hắn và một người khác cùng nhau thực hiện.” Nam tử tóc trắng lấy từ trong lòng ra một tờ giấy trắng, đọc kỹ lưỡng nội dung trên đó một lần nữa. “Đúng là khiến người ta kinh ngạc, hai người trẻ tuổi bọn họ liên thủ lại khiến tổ chức Ám Hà đã truyền đời suốt mấy trăm năm phải thay trời đổi đất.”

“Ám Hà, trước đây rất ít khi nghe sư phụ nhắc tới.” Thiếu niên thu dọn quân cờ.

“Nghe nói trên đời có một con sông, người thường không cách nào nhìn thấy, chỉ có đêm khuya sâu thẳm, nương theo ánh trăng, người ta mới có thể thấy loáng thoáng mép nước của nó. Đi lên thượng du của con sông này là sẽ tìm được bọn họ. Bọn họ là lưỡi đao sắc bén nhất trong đêm đen, là thích khách hung ác nhất.“ Nam tử tóc trắng cười lạnh một tiếng: “Sở Hà, nếu tương lai con gặp phải bọn họ, tuyệt đối đừng hạ thủ lưu tình, bọn họ muốn giết con, con cứ giết chết bọn họ trước.”

“Ám Hà còn dám giết cả hoàng tộc?” Thiếu niên nhíu mày.

“Ám Hà ai cũng dám giết, nhưng thật ra trong lịch sử chưa bao giờ xảy ra chuyện hoàng tộc bị Ám Hà giết chết, thậm chí có thể nói, người của Ám Hà rất ít khi vào Thiên Khải Thành.” Nam tử tóc trắng trả lời.

“Vậy Ám Hà có lai lịch ra sao, tổ chức sát thủ bình thường thì làm sao tồn tại lâu như vậy được?” Thiếu niên lại hỏi.

“So với một tổ chức sát thủ, bọn họ càng giống một gia tộc. Còn lai lịch của bọn họ, trong Bách Hiểu Đường từng có ghi chép, nhưng khi ta tiếp nhận, bí mật về Ám Hà đã bị người khác phá hủy, những thứ bây giờ đều là được chỉnh lý sau này.” Nam tử tóc trắng khẽ thở dài. “Nhưng ta luôn có dự cảm, sau lưng Ám Hà còn có một bàn tay, mà bàn tay này nằm trong Thiên Khải Thành!”

Thiếu niên nhướn mày: “Ồ?”

“Đường chủ!” Một thiếu niên mù đột nhiên xuất hiện ở cửa.

“Trúc.” Thiếu niên kia vui vẻ: “Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới đây? Ta vừa thu dọn bàn cờ xong, tới đây nào, làm một ván.”

“Hôm nay không rảnh, ta tới đưa tin.” Trúc giơ tay ném một ống trúc về phía nam tử tóc trắng. Nam tử tóc trắng duỗi tay nhận lấy, rút tờ giấy trong ống trúc ra, sau khi đọc xong là im lặng một lúc lâu.

Thiếu niên hiếu kỳ: “Sư phụ đang nghĩ gì vậy?”

“Ta đang nghĩ, có lẽ đáp án về Ám Hà sẽ nhanh chóng vạch trần.” Nam tử tóc trắng trầm giọng nói.

“Với tác phong hành sự của Ám Hà, còn chưa vào Thiên Khải Thành mà Bách Hiểu Đường chúng ta đã nhận được tin.” Giọng nói của Trúc có vẻ lão luyện không hợp với tuổi: “E là trong đó còn có vấn đề gì.”

“Đương nhiên là có vấn đề. Ám Hà cố ý để Bách Hiểu Đường chúng ta biết trong bọn họ có người đang tới Thiên Khải Thành trước.” Nam tử tóc trắng cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên ta không cho rằng mạng lưới tin tức của Bách Hiểu Đường đã cường đại tới mức nắm được hành tung của Ám Hà từ sớm.”

“Xưa nay Ám Hà làm việc chỉ vì giết người, sao lại cố ý để lộ hành tung?” Thiếu niên nhíu mày tưởng tượng. “Chẳng lẽ lần này bọn họ đến đây không phải để giết người? Đến Thiên Khải Thành không phải để giết người... dù sao cũng không phải đến thăm người thân.”

“Cái gã mang mặt nạ quỷ giống ta cũng không phải người thường, hắn đang muốn nói với ta, một khi ta biết, rất nhiều chuyện sẽ khác. Trông thì là người tốt, thực tế cũng là kẻ ranh mãnh.” Nam tử tóc trắng khẽ lắc đầu.

Thiếu niên mỉm cười: “Bách Hiểu Đường, thiên hạ bách hiểu, đây là niềm kiêu hãnh của sư phụ, cũng là nỗi phiền não của sư phụ. Sư phụ nói người khác ranh mãnh, bản thân cũng là cáo già đấy thôi. Nhưng đồ đệ có một kế, có thể biến nỗi phiền não của sư phụ thành niềm vui của sư phụ.”

“Niềm vui thế nào? Nói thử xem?” Người tóc trắng nghi hoặc.

“Treo tin tức này lên cao, một trăm lượng hoàng kim là xem một lần.” Thiếu niên tóc trắng giơ một ngón tay: “Ai cũng có thể tới mua, chỉ cần có tiền. Hơn nữa tin tức không chỉ bán cho một người.”

Nam tử tóc trắng đầu tiên sửng sốt, tiếp đó cầm cây gậy gỗ dưới đất lên, gõ nhẹ lên đầu thiếu niên: “Đây là niềm vui của ngươi thì có, cái đồ tham tiền! Cáo con này!”

Còn lúc này trong Thiên Khải Thành, tại một căn nhà bí ẩn.

Một ông lão tóc trắng cũng cầm một tờ giấy tương tự, ông giơ tờ giấy lên ngọn nến châm lửa rồi trầm giọng nói: “Chỉ có một người?”

“Một người một kiếm, đã đang trên đường.” Người áo đen quỳ một chân dưới đất trả lời.

“Chấp Tán Quỷ Tô Mộ Vũ, ta đã nghe cái tên này không chỉ một lần.” Ông lão chậm rãi nói.

“Trong bảy người vây giết Đại gia trưởng năm xưa, có cả hắn. Hơn nữa theo lời những người tham gia trận vây giết đó, lúc đó nếu không có chiêu kiếm then chốt của Tô Mộ Vũ, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội đấu với Đại gia trưởng. Chỉ xét theo thuật giết người thì Tô Mộ Vũ còn hơn cả Tuyết Nguyệt Kiếm Tiên Lý Hàn Y, cô ấy cũng trong bảy người lúc đó.”

“Có mạnh hơn nữa cũng chỉ có một mình. Còn ta muốn toàn bộ Ám Hà tới Thiên Khải.” Ông lão quát khẽ.

“Tin tức đã đưa tới cho tam quan, còn lại, để thuộc hạ lại phái người đi hỏi.” Người áo đen cúi đầu nói.

“Được. Lớp trẻ khiến ta rất bất ngờ, nhưng có bất ngờ hơn nữa cũng phải để mình ta sử dụng!” Ông lão lạnh lùng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »