Ám Hà Truyện

Lượt đọc: 40240 | 6 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 62
màn bốn: thanh minh 12

❊ ❊ ❊

“Tuy với ngươi bây giờ, ta không cần Diêm Ma Chưởng cũng có thể chiến thắng, nhưng ta vẫn muốn để ngươi chết nhắm mắt hơn một chút.” Tô Xương Hà khẽ cúi người, nhìn Tô Tẫn Hôi ngã dưới đất.

Tô Tẫn Hôi cảm thấy ý thức dần dần mơ hồ, hắn cắn răng nói: “Năm xưa người nhặt ngươi ở bên ngoài về là ta, không có ta, ngươi đã chết từ lâu rồi!”

“Ngươi sai rồi, các ngươi chỉ đưa ta từ địa ngục này tới địa ngục khác mà thôi, còn người bò từ trong địa ngục ra là bản thân chúng ta!” Tô Xương Hà nhẹ nhàng đặt tay lên đỉnh đầu Tô Tẫn Hôi: “Tạm biệt, gia chủ Tô gia.”

Cửa phòng trong chậm rãi đẩy ra.

Tô Xương Hà vẫn không hề để ý nghịch ngợm con dao găm trong tay, như không có chuyện gì xảy ra trong phòng: “Thu thúc, có phải thúc đang nghĩ, nếu người đi ra là lão gia tử thì tốt biết mấy?”

Tô Mục Thu thở dài một tiếng nói: “Ngươi thực hiện nhiệm vụ cấp chữ Thiên nhiều lần, mỗi lần ra tay đều có lòng tin tất thắng, nói vậy các ngươi đã chờ thời khắc này rất lâu rồi.”

“Thu thúc đúng là hiểu ta, thật khiến người ta cảm động.” Tô Xương Hà lấy từ trong lòng ra một chiếc nhẫn ngọc bích, sau đó đeo lên ngón trỏ tay trái, dưới viên ngọc lộng lẫy bắt mắt kia có khắc hai chữ - Bỉ Ngạn.

Tất cả sát thủ Tô gia ở đây cũng lấy từ trong lòng ra một chiếc nhẫn giống hệt như vậy, đeo lên ngón trở tay trái.

“Đi qua Ám Hà là tới bến bờ Bỉ Ngạn, còn ở Bỉ Ngạn không phải chỉ có đêm dài, mà nên có ánh sáng.” Tô Xương Hà vuốt ve chiếc nhẫn ngọc bích: “Thu thúc, ta mất sáu năm mới tập kết được tổ chức này, nó tên là Bỉ Ngạn.”

Con ngươi của Tô Mục Thu hơi co lại: “Bỉ Ngạn... Ngươi muốn thay đổi Ám Hà?”

Tô Xương Hà nhìn về phía Tô Mục Thu: “Thu thúc là tộc nhân bổn gia, từ khi sinh ra đã được bồi dưỡng như sát thủ phải không? Nhưng có ai muốn được sinh ra làm công cụ giết người cớ chứ? Vì sao thế nhân có thể tắm ánh mặt trời, còn người của ba gia tộc chúng ta chỉ có thể ở trong bóng tối? Ngươi không muốn thay đổi chuyện này hay sao?”

Tô Mục Thu cười khổ nói: “Khi còn nhỏ bị cưỡng ép học tập kỹ thuật giết người, đương nhiên ta cũng nghĩ tới những vấn đề này. Nhưng những năm nay, đôi tay này đã dính đầy máu tươi, làm sao thay đổi được chuyện đó.”

“Đúng vậy.” Tô Xương Hà vuốt ve ria mép của mình: “Cho nên tuy ta cảm thấy Thu thúc là người đồng đạo nhưng không đưa chiếc nhẫn này cho ngươi. Vì tuy ngươi có giác ngộ nhưng đã đánh mất dũng khí từ lâu. Có điều, chúng ta lại khác, chúng ta còn rất trẻ trung, nếu nói theo tiểu thuyết thoại bản thì chúng ta còn là thiếu niên. Đã là thiếu niên thì đơn giản là không sợ hãi, không hối hận, không phục tùng.”

Tô Mục Thu nghe xong câu này thì im lặng một lúc lâu, hắn hạ giọng nói: “Tuy ta không cách nào đồng hành với ngươi, nhưng nếu đã biết mục đích của ngươi, ta cũng đồng ý giúp ngươi một phen. Ta có câu này muốn nói với ngươi, bí mật này chỉ có lão gia tử và gia chủ ba nhà mới biết.”

“Ồ?” Tô Xương Hà nhướn mày.

“Cẩn thận có bẫy.” Trường kiếm của Tô Dịch Đan vẫn chỉ thẳng vào Tô Mục Thu.

“Không sao, ta tin Thu thúc.” Tô Xương Hà đi tới, giơ tay ấn trường kiếm của Tô Dịch Đan xuống.

Tô Mục Thu ghé sát tai Tô Xương Hà, nhỏ giọng nói một câu.

Thần sắc Tô Xương Hà hơi đổi, tiếp đó cười nói: “Hóa ra là thế. Ta còn nghĩ vì sao ba nhà đã vạch mặt rồi mà còn tuân thủ cái quy củ nực cười kia, hóa ra là thế.’

“Vốn tưởng rằng mục đích của ngươi là kế thừa chức vị giết Tô gia, không ngờ ngươi lại muốn lên làm đại gia trưởng.” Tô Mục Thu lùi lại ba bước: “Xưa nay Ám Hà chưa từng có đại gia trưởng nào trẻ tuổi như vậy.”

Tô Xương Hà cười nói: “Đã là một Ám Hà mới, thì cũng phải có lịch sử mới.”

Tô Mục Thu nhìn căn phòng sau lưng Tô Xương Hà, không tiếp tục đề tài đó: “Ngươi giết lão gia tử rồi à?”

“Thu thúc là người không tệ, trong Ám Hà dơ bẩn không chịu nổi này, ngươi là một trong những người hiếm hoi của thế hệ trước đáng được tôn kính. Chúng ta phải rời khỏi đây, Ám Hà mới không có Tô Tẫn Hôi, ngươi cũng theo chúng ta thôi.” Tô Xương Hà không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tô Mục Thu, dẫn mọi người đi ra ngoài: “Tạm biệt, Thu thúc.”

Tô Mục Thu ngây người trong chốc lát rồi lập tức lao vọt vào phòng trong.

“Vì sao không giết hắn?” Tô Dịch Đan hạ giọng hỏi.

“Thật ra ta vẫn luôn do dự, nhưng câu nói vừa rồi đã cứu hắn.” Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria của mình, ánh mắt lóe lên vẻ hưng phấn.

“Tiếp theo chúng ta đi đâu đây? Tới Mộ gia tìm cơ hội ra tay?” Tô Dịch Đan hỏi.

“Tô Mộ Vũ đi đâu rồi?” Tô Xương Hà hỏi.

Tô Dịch Đan cau chặt hai hàng mi: “Hắn trở về Ổ Nhện.”

Khóe miệng Tô Xương Hà hơi nhướn lên: “Thế thì chúng ta tới Ổ Nhện.”

Hàng mi của Tô Dịch Đan càng nhíu chặt: “Nhưng Miên Long Kiếm bị Mộ Từ Lăng cướp mất, giờ đang nằm trong tay Mộ gia. Chúng ta tới Ổ Nhện thì có tác dụng gì? Lúc trước khi chúng ta gia nhập Bỉ Ngạn, chúng ta đã chuẩn bị cho ngày hôm nay. Ngươi là thủ lĩnh của chúng ta, không nên thiên vị, lúc này rồi còn muốn tới giữ mạng cho huynh đệ của ngươi, không thích hợp!”

“Ngươi nói cái gì?” Tô Xương Hà dừng chân, quay sang nhìn hắn.

Tô Dịch Đan nhìn ánh mắt Tô Xương Hà, trong lòng phát lạnh, vô thức cầm lấy trường kiếm bên hông.

“Đại chiến sắp tới, đừng xung đột.” Bên cạnh lập tức có người tới khuyên can, nhưng chung quy vẫn chậm một bước. Tô Xương Hà tung người về phía trước, trực tiếp đánh bay trường kiếm của Tô Dịch Đan ra ngoài, tiếp đó hắn nắm lấy yết hầu của Tô Dịch Đan, đẩy hắn lên tường.

“Nếu ngươi giết ta, còn nói Ám Hà mới gì nữa?” Tô Dịch Đan giãy giụa nói.

“Ngươi nghe rõ cho ta.” Khóe miệng Tô Xương Hà nhếch lên, nở nụ cười hung ác: “Với tính cách của Tô Mộ Vũ, trừ phi hắn chết, bằng không nhất định sẽ đoạt lại Miên Long Kiếm. Nếu hắn không đuổi theo Miên Long Kiếm mà trở về Ổ Nhện, vậy chứng minh thanh Miên Long Kiếm mà Mộ Từ Lăng mang về là giả! Chỉ có gã ngốc như Tạ Bá mới tới đó đánh nhau sống mái, nếu ngươi cũng ngu xuẩn như vậy thì đi mà chôn cùng hắn!”

“Nếu thế cứ nói rõ là được, ngài Xương Hà! Buông tay ra đi!” Kiếm khách bên cạnh ra sức kéo tay Tô Xương Hà nhưng không cách nào di chuyển mảy may.

“Ngoài ra, có một câu ngươi nói rất đúng.” Tô Xương Hà ngẩng đầu lên: “Tô Mộ Vũ, ta muốn giữ mạng cho Tô Mộ Vũ đấy.” Nói xong câu này Tô Xương Hà mới buông tay. Tô Dịch Đan ngã xuống co quắp dưới đất, há hốc miệng thở hổn hển. Tô Xương Hà chậm rãi đi về phía trước dưới ánh nhìn của mọi người, sau khi đi mấy chục bước hắn mới ngừng lại, miệng lẩm bẩm nhưng tất cả những người còn lại trong Bỉ Ngạn đều nghe thấy.

“Ai cũng có thể chết, nhưng chỉ có Tô Mộ Vũ là không thể.”

“Không thể là không thể.”

“Trừ phi ta chết trước!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Giới Thiệu Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 38 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 142 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 181 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »